Home » Sự Thật
NHÂN TÀI
18:12 |TMSS: rất ít lời những đủ cho thấy cảnh mù mịt đen tối của xã hội Việt Nam thời Cải cách ruộng đất, cảnh con đấu tố cha, hàng xóm láng giềng đấu tố nhau!
__________________
Hôm tới thăm thầy giáo cũ,
tôi được gặp một người bạn của thầy, hai người là bạn từ thời trung học ở
Hà Nội cũ (trước 1954). Ông là một nhà khoa học lớn tầm cỡ thế giới
đang định cư ở nước ngoài. Nhưng nặng lòng với quê hương đất nước, ông
hàng năm vẫn thường về giảng dạy ở một số nơi, trao học bổng cho những
sinh viên xuất sắc ngành khoa học của ông.
Xem thêm…
__________________
Hôm tới thăm thầy giáo cũ,
tôi được gặp một người bạn của thầy, hai người là bạn từ thời trung học ở
Hà Nội cũ (trước 1954). Ông là một nhà khoa học lớn tầm cỡ thế giới
đang định cư ở nước ngoài. Nhưng nặng lòng với quê hương đất nước, ông
hàng năm vẫn thường về giảng dạy ở một số nơi, trao học bổng cho những
sinh viên xuất sắc ngành khoa học của ông.
Được biết tôi đang ở xứ Đoài,
ông hỏi thăm nhiều cảnh vật và kể lại những kỷ niệm từ mấy chục năm
trước. Những câu chuyện ông kể thật cảm động chứng tỏ đã xa nước hơn nửa
thế kỷ nhưng ông vẫn nặng lòng với mảnh đất cha ông. Tôi hỏi ông, sao
ông gắn bó với quê hương như thế mà lại ra đi? Như được gợi lại kỷ niệm
cũ, ông chậm rãi kể lại với tôi:
- Từ năm 1951, gia đình
tôi từ xứ Đoài chuyển về Hà Nội, vừa để tiện chuyện làm ăn của cha mẹ,
vừa tiện việc học hành cho anh em tôi. Năm 1954, khi bộ đội chuẩn bị
tiếp quản Thủ đô, cả gia đình tôi quyết định đi Nam, vì lúc ấy, cha mẹ
tôi có một sản nghiệp khá lớn, không dám ở lại. Ở Hà Nội nhưng chúng tôi
đã nghe nhiều câu chuyện về những người giàu có ở vùng nông thôn bị
đấu tố. Nhưng tôi nhất định không đi. Những tin tức, câu chuyện về những
người kháng chiến ở vùng tự do được nghe trong những năm Hà Nội tạm
chiếm khiến tôi muốn ở lại, để góp tuổi trẻ của mình cho công cuộc kiến
thiết khi nước nhà đã độc lập. Cha mẹ tôi không ngăn cản vì tôi lúc ấy
đã lớn, chuẩn bị bước vào năm học cuối của chương trình trung học. Tôi
đã hòa trong dòng người nô nức đón chào bộ đội về tiếp quản Hà Nội, vẫy
cờ, tung hoa, tham gia rất nhiều những hoạt động chào đón chế độ mới với
tất cả niềm hân hoan của tuổi trẻ, nhiều hôm quên ăn quên ngủ..
Một hôm, trên đường từ xứ Đoài
trở về Hà Nội, đạp xe đến Quai Chè gần đập Đáy, thấy có đám rất đông
người trên bờ đê, tôi dừng lại xem có chuyện gì. Thì ra đó là một cuộc
đấu tố địa chủ. Tôi có nghe tới phát động giảm tô, cải cách ruộng đất để
thực hiện khẩu hiệu “người cày có ruộng”, cũng đã từng nghe nói đây là
cuộc cách mạng “trời long đất lở” để xóa bỏ giai cấp, xóa bỏ kẻ giàu
người nghèo tiến tới thế giới đại đồng. Nhưng Hà Nội không có địa chủ
nên chưa được biết “đấu tố” thế nào.
Rất đông nông dân ngồi trên sườn
đê. Dưới chân đê là một cái bàn dài, có mấy người ngồi sau cái bàn ấy.
Phía trên thấy có khẩu hiệu bằng vải đỏ, lâu ngày, không còn nhớ kỹ
nhưng nội dung đều là đả đảo địa chủ, hoan nghênh cải cách ruộng đất…
Một người đàn ông mặc bộ quần áo nâu đã cũ đứng cúi gằm mặt trước cái
bàn ấy. Đó là “tên địa chủ” đang bị bà con nông dân lần lượt từng người
lên kể tội. Ban đầu, vì đứng xa nên không nghe họ nói những gì, chỉ thấy
những cánh tay xỉa xói, có người nhảy lên, rồi vỗ hai tay vào nhau như
những người nhà quê đang cãi nhau. Thỉnh thoảng, lại nghe một người hô:
Đả đảo địa chủ gian ác! Đả đảo địa chủ ngoan cố! Sau đó, cả đám người
đồng thanh gào lên: Đả đảo! Tôi để ngả xe trên sườn đê, tới gần để nghe
cho rõ xem tội ác của tên địa chủ này thế nào.
Lúc ấy, nghe một người đàn bà khoảng ba chục tuổi đang đứng kể tội tên địa chủ:
- Mày có biết không, mày thật độc ác, trời rét căm căm mà mày bắt tao đi cấy, rồi mày còn bắt tao ngủ với mày…
Tất cả đám đông lại đồng thanh: “Đả đảo địa chủ gian ác!”
Rồi tôi thấy “tên địa chủ” ngẩng mặt lên, nhìn người đàn bà, nói giọng thổn thức:
- Bẩm thưa bà, mẹ bà chết từ lúc bà mới 5 tuổi, con không ngủ với bà thì bà ngủ với ai!
Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm. Xung quanh, lại đồng thanh: “Đả đảo địa chủ ngoan cố!”
Từ đấy, tôi không còn nghe thấy
gì nữa. Đứng một lúc, tôi dắt xe đi. Trên đường từ đó về tới Hà Nội, tôi
quyết định phải đi thôi, không thể ở lại được. Một xã hội vô luân như
thế, một người con gái dám tố cha như thế lại còn được đám đông đồng
tình, mình làm sao sống nổi!
Thế là tôi về nhà thu xếp mấy thứ lặt vặt đi tàu hỏa xuống Hải Phòng.
Khi ấy, vẫn đang còn trong thời kỳ 300 ngày. Vẫn có những chuyến tàu thủy chở người vào nam. Tôi xa xứ Đoài từ ngày ấy.
Tôi nghe chuyện mà thầm cảm phục
ông. Tài năng của ông trong khoa học tôi không am hiểu, nghe cũng chỉ
như “vịt nghe sấm”, như “ếch ngồi đáy giếng”. Nhưng chỉ qua một câu
chuyện, một chi tiết nhỏ đang lẫn lộn trong trăm ngàn chỉ tiết của cuộc
sống mà một người thanh niên chưa qua trung học đã nhìn ra được tương
lai của cả một chế độ thì quả thật đáng nể phục.
CỬA PHẬT ĐÃ BỊ LỢI DỤNG!? SỰ THẬT VỀ NISƯ ĐÀM LOAN
02:57 |
Sư Đàm Lan chùa Bồ Đề
khai gian thân phận 28 trẻ 'bị bỏ rơi'
NHÓM PV TS-XH/Phụ nữ Tp. HCM
PNO - “Tại sao ni sư chấm cháu này đi trung tâm mà
không chấm cháu kia?”. Ni sư bảo: “Vì cháu này có gia đình, đưa đi nhỡ
người nhà cháu đến đòi thì tôi biết làm sao?”.... Vị ni sư này còn mua
trên 35.000 m2 đất trái phép để xây chùa, xây trung tâm nuôi trẻ bằng
hình thức "cúng đất vào chùa”.
28 trẻ "bị bỏ rơi" đều đang có gia đình
Trước khi những tiêu cực trong việc nuôi trẻ ở chùa Bồ Đề bị báo chí phanh phui, trong nhiều báo cáo gửi cơ quan quản lý nhà nước, các tổ chức từ thiện, xã hội và nhiều doanh nghiệp để xin tài trợ, chùa Bồ Đề và UBND P.Bồ Đề đều khẳng định: “Chùa đang nuôi dưỡng từ 106 đến 120 trẻ bỏ rơi, trẻ mồ côi, hàng chục người già cô đơn không nơi nương tựa...”. Nhưng khi TP.Hà Nội tiến hành phân loại đối tượng để gửi đến các trung tâm bảo trợ xã hội thì lộ ra đến 28 em bé “bị bỏ rơi” hiện đang có gia đình.
Trao đổi với phóng viên Báo Phụ Nữ, ông Nguyễn Quốc Long, trưởng phòng Lao động, thương binh và xã hội Q.Long Biên cho biết: “Hiện nay vẫn còn gần 30 cháu bé ở chùa Bồ Đề chưa được đưa vào các trung tâm bảo trợ xã hội với lý do: các cháu có nguồn gốc gia đình đàng hoàng chứ không phải là trẻ bị bỏ rơi”.
Từ tháng 8/2014, sau khi báo chí lên tiếng về việc nuôi trẻ ở chùa Bồ Đề, TP.Hà Nội đã yêu cầu phân loại trẻ để đưa vào các trung tâm bảo trợ xã hội thì ni sư Đàm Lan, trụ trì chùa Bồ Đề buộc phải thừa nhận: “Có 62 đối tượng đã được gia đình đón về, trong đó có mười trẻ em, chín người cao tuổi, 22 người giúp việc, 19 trẻ là con em của người giúp việc”.
Các cháu không có nguồn gốc đã được đưa đi các trung tâm bảo trợ, các cháu có nguồn gốc, có địa chỉ gia đình thì được động viên để gia đình đón về.
![]() |
Trẻ ở chùa Bồ Đề được đưa về các trung tâm bảo trợ xã hội trong đợt đầu tiên (ngày 22/8/2014).
|
Ông Long kể: "Chúng tôi yêu cầu ni sư Thích Đàm Lan phải phối hợp với chúng tôi làm việc này, danh sách các cháu đưa đi trung tâm hay ở lại, trả về cho người nhà là do ni sư tự tay điền vào và chính ni sư cũng phải khẳng định những trường hợp mà mình đã ghi ra là chính xác và chịu trách nhiệm. Chính tôi cũng thấy lạ về việc đó và đã hỏi: “Tại sao ni sư chấm cháu này đi trung tâm mà không chấm cháu kia?”. Ni sư bảo: “Vì cháu này có gia đình, đưa đi nhỡ người nhà cháu đến đòi thì tôi biết làm sao?”. Vì vậy, chúng tôi đồng ý giữ cháu đó lại để gia đình đến đón về. Cuối cùng, trong hơn 100 đối tượng bảo trợ ở chùa Bồ Đề, có 62 trường hợp có nguồn gốc gia đình rõ ràng. Chúng tôi đã tiến hành các thủ tục cần thiết để các gia đình đến đón người thân về”.
Trả lời vấn đề tại các báo cáo bằng văn bản, nhà chùa và các cơ quan chức năng, khẳng định trẻ đang sống ở chùa đều là trẻ bị bỏ rơi, không xác định được nguồn gốc, nhưng nay lại có đến 28 cháu có nguồn gốc gia đình rõ ràng, ông Nguyễn Quốc Long nói: “Sau khi thanh kiểm tra số người lớn, trẻ em có mặt tại chùa, chúng tôi đã phân loại từng nhóm tuổi và đề nghị sư trụ trì làm rõ, với những cháu có địa chỉ, nguồn gốc thì phải liên lạc với gia đình để đón về chăm sóc.
Trong số 28 cháu còn ở lại chùa, đa số là có nguồn gốc, có địa chỉ gia đình, chúng tôi đang đề nghị nhà chùa trực tiếp liên lạc mời người nhà đến. Nhiều cháu muốn được xuất gia, chúng tôi sẽ xin ý kiến chỉ đạo. Các cháu còn nhỏ thì gia đình đón về, nếu không đến đón, chúng tôi sẽ có hình thức xử lý phù hợp. Chúng tôi dự kiến đến tháng 11 sẽ giải quyết dứt điểm việc nuôi trẻ trái phép ở chùa Bồ Đề”.
Mua 3,5ha đất nông nghiệp “chui” để nuôi trẻ mồ côi?
Với chiêu bài “Gom đất để xây chùa và nuôi trẻ mồ côi”, ni sư Thích Đàm Lan trụ trì chùa Bồ Đề đã mua hơn 35.000 m2 đất nông nghiệp trái phép tại xã Đông Xuân, huyện Sóc Sơn, TP Hà Nội.
Năm 2009, việc mua đất “chui” của sư Đàm Lan từng bị UBND xã Đông Xuân phát hiện, gửi giấy mời lên làm việc, yêu cầu phải chấm dứt ngay, nhưng vị ni sư này không chịu.
Ngày 22/9, trao đổi với phóng viên Báo Phụ Nữ, ông Lê Văn Được, Chủ tịch UBND xã Đông Xuân cho biết:
“Ni sư Thích Đàm Lan đã mua đất nông nghiệp của hàng trăm hộ dân thôn Phú Thọ, xã Đông Xuân với tổng diện tích khoảng trên 35.000 mét vuông. Quá trình mua bán diễn ra âm thầm suốt nhiều năm. Chúng tôi đã mấy lần mời bà Lan lên làm việc, yêu cầu chấm dứt hành vi này, nhưng bà Lan vẫn thông qua kênh Hội Người cao tuổi, Mặt trận tổ quốc... thôn Phú Thọ để tiếp cận với các hộ dân và thực hiện hành vi mua bán trái phép.
Cần nói thêm là chùa Thiên Phúc, thuộc thôn Phú Thọ là ngôi chùa chưa được công nhận. Nơi đây vốn là trạm hoa tiêu dẫn đường cho máy bay thuộc sân bay Nội Bài, nhưng từ lâu sân bay không sử dụng đến, nên người người dân của thôn tự lập nên thành chùa của thôn. Chính ni sư Thích Đàm Lan bỏ tiền đầu tư, mua thêm cả đất của xã Phù Lỗ để quây tường lại làm thành chùa của mình.
Khi xây tường, xã từng đến xử lý vi phạm vì xây tường trên đất nông nghiệp. Hiện chúng tôi chưa thấy bà Lan xuất trình được bất kỳ văn bản nào về việc xây dựng trại trẻ mồ côi tại thôn Phú Thọ, nhưng nhân dân bán đất bằng hình thức “cúng” đất vào chùa vì được bà Lan hứa là để làm từ thiện. Giá mua đất giao động từ 70 triệu đồng/1 sào đến 250 triệu đồng/1 sào.
Hiện nay, xã đang tiến hành dồn điền đổi thửa cho bà con trong toàn xã. Khu đất mà sư Lan mua trái phép chắc chắn vẫn được đưa vào diện dồn điền đổi thửa. Việc mua bán đất nông nghiệp mà không được Nhà nước công nhận đều không có giá trị pháp lý gì”.
Trước đó, suốt gần 1 tháng ngược cung đường Sóc Sơn – Hà Nội, trong vai người có nhu cầu mua đất, chúng tôi đã tiếp cận với những người dân thôn Phú Thọ, xã Đông Xuân, huyện Sóc Sơn để làm rõ những khuất tất xung quanh việc mua hàng chục ngàn mét vuông đất nông nghiệp trái phép của ni sư Thích Đàm Lan.
Ông Nguyễn Văn Ng. người từng đứng ra thu gom hàng ngàn mét vuông đất của người dân để bán cho sư Đàm Lan, kể: “Gần như toàn bộ số đất của “thầy” Lan là do bố con tôi đứng ra “gom” hộ, vì “thầy” không phải là người ở địa phương này, làm sao mà đứng ra mua đất nông nghiệp của bà con được...”.
(Còn tiếp)
Kỳ tới: Người dân nói gì về chiêu bài “cúng đất vào chùa”?
Trò chuyện với một nhân chứng sống của Cải cách Ruộng đất
02:48 |Trò chuyện với một nhân chứng sống của Cải cách Ruộng đất
Trà Mi
![]() |
| Nhà ăn Trần Mạnh Hảo |
Một sự kiện gây bão dư luận trong tháng này khi chính phủ Hà Nội
lần đầu tiên mở triển lãm về cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất
những năm 40-50 ở miền Bắc và vội vã đóng cửa sau 3 ngày gặp phản ứng
mãnh mẽ từ công chúng, nhất là các cư dân mạng.
Cuộc triển lãm tại Viện Bảo tàng Lịch Sử Quốc Gia ở Hà Nội chuyên đề
“Cải cách ruộng đất 1946 – 1957” khai mạc hôm 8/9 đã làm khơi dậy làn
sóng phẫn nộ vì điều bị cáo buộc là không phản ánh đúng thực chất sự
kiện lịch sử đã giết chết ít nhất 15 ngàn người bị đấu tố là địa chủ mà
đa phần trong số đó bị vu oan, cùng hàng ngàn nạn nhân khác bị tra tấn,
hành hạ và bỏ đói trong tù.
Với sự hướng dẫn, giúp đỡ của cộng sản Trung Quốc và Liên Xô, chiến
dịch Cải cách Ruộng đất của chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dưới sự
lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh và đảng Lao động Việt Nam tức đảng
Cộng sản hiện nay đề mục tiêu xóa bỏ văn hóa phong kiến, tiêu diệt địa
chủ và các thành phần bị xem là ‘bóc lột, phản quốc’, để chia lại ruộng
đất cho dân cày, lập nền chuyên chính vô sản, nhanh chóng tiến lên chủ
nghĩa xã hội.
Chiến dịch đấu tố thảm sát tàn bạo này đã gây ra bầu không khí nồi da
xáo thịt kinh hoàng khi đồng bào- đồng loại truy quét, thảm sát, tận
diệt lẫn nhau; khi những người cùng huyết thống trong gia đình đấu tố,
vu cáo, ám hại nhau giẫm đạp luân thường đạo lý.
Sự khủng khiếp ấy đã được bộc lộ rõ nét qua mấy vần thơ của Tố Hữu:
«Giết! Giết nữa bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong,
Cho Đảng bền lâu cùng rập bước tơ lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sit-ta-lin bất diệt!»
Trong số trên 172 ngàn người bị quy là địa chủ trong Cải cách Ruộng
đất, cứ 10 người thì có tới hơn 7 người bị quy oan, để rồi sau đó ông Hồ
Chí Minh đã thừa nhận chính sách này là một sai lầm.
Giới trẻ Việt Nam ít người được biết đến cuộc Cải cách Ruộng đất này
vì bấy lâu nay nó không được sử sách nhà trường nói đến hay báo chí nhà
nước nhắc lại, và cuộc triển lãm lần đầu tiên đầy tranh cãi và kịch tính
ở Bảo tàng Lịch Sử Quốc Gia trong tháng này dường như là một vết dao
thêm nữa cứa vào vết thương còn rỉ máu sau gần 6 thập niên.
Để các bạn trẻ hiểu thêm về sự kiện gây sóng gió công luận này, Tạp
chí Thanh Niên hôm nay có cuộc trao đổi với một trong những nhân chứng
sống, nạn nhân, và cũng là người tham gia cuộc Cải cách Ruộng đất 60 năm
về trước: nhà văn, nhà báo Trần Mạnh Hảo, nguyên ủy viên Hội đồng Thơ
Hội Nhà văn Việt Nam, người đã bị khai trừ khỏi đảng Cộng sản vào năm
1989 vì tác phẩm ‘Ly Thân’ trong đó có nói tới chiến dịch Cải cách Ruộng
đất.
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Đại cục của Cải cách
ruộng đất là cái xấu xa, đảo lộn đạo lý của dân tộc, là những cuộc đấu
tố khủng khiếp xử oán oan người ta, hàng vạn người bị oan. Vết thương đã
lành họ lại khoét nó ra. Dư luận trên internet phản ứng. Người ta kể ra
sự thật, cho nên họ thấy lợi bất cập hại, họ vội vàng đóng cửa. Đây là
một bài học cho sự tuyên truyền dối trá. Bây giờ còn rất nhiều người
trong Cải cách Ruộng đất như chúng tôi vẫn còn sống đây, sao lại bịp
chúng tôi được?
Trà Mi: Hành động nhắc lại lịch sử có người đánh giá là khoét lại nỗi đau chưa lành, có người cho rằng nên nhìn lại lịch sử để học lại bài học của chính mình. Bấy lâu nay đã có rất nhiều chỉ trích nói rằng nhà cầm quyền Việt Nam muốn né tránh những chuyện sai lầm đã gây ra, nên họ cố quên và muốn nhân dân phải quên đi. Nhưng tới lúc họ nhắc lại thì bị ném đá, bị chỉ trích nặng hơn. Không nhắc thì nói là bưng bít, còn nhắc lại thì bị phản ứng. Nên hiểu thế nào về những gì ẩn sau trong lòng dân chúng Việt Nam? Liệu dư luận Việt Nam có quá khắc khe hay không?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Cải cách Ruộng đất thật sự là một vết nhơ xấu xa nhất của cộng sản. Cái xấu xa nhất lại đưa ra khoe, triển lãm. Mà triển lãm lại nói phần tốt đẹp chứ không nói phần xấu. Vẫn là một sự bịp bợm, nói dối. Họ cứ quen thói bịp nhân dân mãi. Xưa nhà nước độc quyền các phương tiện truyền thông, chứ giờ internet và Facebook đã là phương tiện truyền thông của mọi người.
Trà Mi: Có ý kíên cho rằng lịch sử không phải để thù hận, cho nên cũng có người ủng hộ sự bạch hóa lịch sử…
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Bạch hóa lại chối tội, gian dối thì làm sao? Anh bắn giết, hành hạ người oan. Người qua không tội gì lại vu cáo, bịa chuyện để đưa ra bắn, thích bắn là bắn. Bắn hàng vạn người như vậy, rồi ngồi khóc là xong tội à? Ai gây ra chuyện căm thù nhau, nồi da xáo thịt? Ai gây chuyện đấu tố địa chủ khủng khiếp như vậy? Chỉ bởi học thuyết sai lầm về đấu tranh giai cấp sinh ra. Họ đưa học thuyết tà đạo về áp dụng cho dân tộc Việt Nam, làm đảo lộn đạo lý của dân tộc, con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng, cháu đấu tố ông bà. Toàn tố điêu không. Tôi là người tham gia Cải cách Ruộng đất từ đầu chí cuối. Gia đình tôi và bản thân tôi là nạn nhân của Cải cách Ruộng đất nên tôi biết. Sao chúng tôi lại không lên tiếng được? Buộc lòng chúng tôi phải viết mấy bài trên Facebook kể lại chuyện gia đình tôi, rất khủng khiếp, mà tôi chỉ kể có mức độ thôi. Họ không biết sám hối mà cốt tuyên truyền, đem cái xấu xa nhất của chế độ khoe ra mà bảo là tốt thì làm sao mà mọi người nhịn được. Nếu họ triển lãm trung thực, kể ra cái ác của Cải cách Ruộng đất ra để sám hối, để nhận lỗi của mình thì không ai phản ứng cả. Đằng này họ lại làm cái cuộc dối trá như vậy. Không coi người dân ra cái gì cả. Cũng không có một thái độ đàng hoàng, tử tế. Khi thấy triển lãm hố, hai ba ngày sau ngưng không triển lãm nữa lấy lý do thiếu ánh sáng. Thái độ rất hèn hạ. Những người đã bị đấu tố hầu hết là những địa chủ phục vụ kháng chiến. Thế nhưng họ lại bắt đưa ra đấu tố. Như bà Nguyễn Thị Năm là người có công vô cùng lớn với chế độ của ông Hồ Chí Minh, đã nuôi ông Hồ Chí Minh và những người lãnh đạo cộng sản trong nhà và mang hết tài sản ra tặng. Thế nhưng cuối cùng họ lại đem bà ra bắn.
Trà Mi: Là một nhà báo để ý quan sát thời cuộc, theo ông, vì sao nhà nước lại mở triển lãm Cải cách Ruộng đất vào lúc này chứ không phải là sớm hơn hay muộn hơn?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Tôi nghĩ rằng cuộc triển lãm này được cấp cao nhất quyết định lâu rồi. Phải là Bộ Chính trị quyết định chứ Bộ Văn hóa không có quyền làm chuyện này. Họ chủ quan nghĩ rằng đã lừa dối được dân mấy chục năm nay rồi thì giờ muốn nói gì thì nói. Đấy là một cái nhầm vì dân bây giờ đã thức tỉnh.
Trà Mi: Đã có nhiều ngòi bút mô tả Cải cách Ruộng đất như một cuộc cách mạng ‘long trời lở đất.’ Cải cách Ruộng đất dưới ngòi bút của nhà văn-nhà báo Trần Mạnh Hảo, một cựu đảng viên cộng sản Việt Nam, như thế nào?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Trong tiểu thuyết Ly Thân của tôi nay đã bị nhà nước cấm, tôi có mô tả đến cuộc Cải cách Ruộng đất. Bây giờ tôi cũng không muốn nhắc tới vì con cháu những người trong làng đã đấu tố gia đình nhà tôi, những người tố điêu, những người làm những việc rất xấu xa đê tiện đó hiện giờ vẫn còn sống trong làng. Khi tôi nhắc lại thì con cháu những người đó cũng có gọi điện thoại vào nói ‘Xin bác tha cho vì chúng ta là những người Công giáo, lấy sự tha thứ làm trọng.’ Tôi bảo ‘Không, tôi thì tôi quên rồi, nhưng tự nhiên ông nhà nước triển lãm Cải cách Ruộng đất mà rất là dối trá như vậy thì bắt buộc tôi phải lên tiếng để công luận biết những gì triển lãm kia không phải thực chất của Cải cách Ruộng đất. Thực ra, nếu muốn viết về Cải cách Ruộng đất, tôi đã viết một cuốn sách ít nhất phải là 500 trang vì riêng chuyện gia đình tôi cũng khủng khiếp lắm. Có những điều tôi cũng không muốn nói ra nữa.
Trà Mi: Nhân nói chuyện về cuộc triển lãm nhắc lại thời mốc quá khứ đen tối trong lịch sử Việt Nam, có thể cùng nhà văn Trần Mạnh Hảo nhìn lại những gì đã diễn ra? Là một nạn nhân cũng là ngừơi tham gia đấu tố trong Cải cách Ruộng đất, từng kinh qua những chuỗi ngày Cải cách Ruộng đất trong thời thơ ấu, sau 6 thập niên nhìn lại, những ký ức còn đọng lại trong ông là gì?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Tôi đã chứng kiến lính Pháp đi càn quét trong làng xã, cũng là kinh khiếp lắm, nhưng không bằng Cải cách Ruộng đất. Tôi đã từng đi xem bắn người, những người tốt nhất trong làng xã tôi bị quy là địa chủ và bị đưa ra bắn rất tàn bạo. Tôi cũng từng đấu tố bố mẹ tôi. Tôi cũng từng chứng kiến thảm cảnh gia đình nhà tôi từ đầu chí cuối thì tôi phải nói là Cải cách Ruộng đất không khác gì Polpot bao nhiêu. Những người bị bắn trong làng xã tôi hầu hết là từng là đảng viên cộng sản. Không hiểu tại sao họ lại lôi ra bắn hết. Chắc họ muốn thanh trừng vì họ sợ. Những lớp người làm kháng chiến chống Pháp trong vùng này đã từng là bí thư chi bộ của cộng sản, chủ tịch xã bị lôi ra bắn hết.
Trà Mi: Ông không hiểu vì sao họ làm như vậy, nhưng chính bản thân ông từng có hành động đấu tố tham gia trong cuộc Cải cách Ruộng đất đó, ông có hiểu vì sao mình làm vậy không?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Lúc đó tôi mới 10 tuổi thôi. Họ huy động thiếu niên con cái của địa chủ, bắt phải đấu tố bố mẹ thì bố mẹ mới khỏi bị bắn. Bọn chúng tôi đều nghĩ là họ nói thật nên sợ lắm. Tôi bàn với mẹ, mẹ bảo ‘Con không đấu tố thì bố con chết.’ Cuối cùng, chúng tôi phải đứng ra nói theo kịch bản của họ là ‘Bố tôi rất gian ác.’ Họ bảo ‘Chưa được, phải nói nặng thêm.’ Tôi hét lên ‘Bố tôi giết cả làng này.’ Ông đội cải cách rất trẻ tát vào mặt tôi cái bốp, bảo ‘Chửi cha vượt chỉ tiêu trên giao. Trên giao cho mày chửi bố có bằng này thôi, sao mày chửi nhiều vậy?’ Bố mẹ tôi còn bị những người hàng xóm đấu tố. Trước đó, họ là những người Thiên Chúa giáo rất tốt. Đội Cải cách về khuyến khích thế nào thành ra nói dối hết. Tất cả ‘địa chủ’ trong làng xã tôi đều không giàu có gì vì ngoài Bắc ít có người có ruộng thẳng cánh cò bay như trong Nam Bộ. Chỉ vài mẫu ruộng, vài con trâu mà thành ‘địa chủ’ rồi. Họ cứ quy và đấu tố điêu rất gian ác. Trong Cải cách Ruộng đất, không khí khủng khiếp vô cùng.
Trà Mi: Sau lần chính ông đấu tố bố mình, bố ông có lãnh hậu quả thế nào không?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Bố tôi sau đó bị nhốt mấy tháng được thả vì gia đình tôi được xuống thành phần ‘trung nông lớp D.’ Tôi nhớ bác Luông ở gần làng tôi cũng bị bắn rất tàn bạo. Đến khi họ sửa sai thì họ cho bác ấy xuống thành phần. Người ta đền tội bắn chết ông Luông có 100 cân thóc cho gia đình. Ngay cả em ruột ông nội tôi là một nhà sư rất nổi tiếng ở huyện cũng bị đấu tố đến mức tự treo cổ chết. Sau này, ông cũng được xuống thành phần. Ông sư trong chùa có gì mà là địa chủ. Họ cốt quy ông là địa chủ để phá chùa của ông thôi. Gần như Cải cách Ruộng đất tiến đến một cuộc diệt chủng. Ví dụ như ông cố sinh ra ông nội tôi, năm đó gần 90 tuổi, râu tóc bạc phơ. Vậy mà họ cũng đem ông ra ruộng đào hố đấu tố ông chỉ vì ông có nhà to nhất làng. Ông cố tôi là một trong những người lập ra cái làng đó. Ông bị đấu tố tới ngất đi. Ông xin xử bắn cho ông được yên mà họ không bắn, đem nhốt ông trong nhà bếp bên cạnh nhà tôi, không cho ăn. Cứ đêm đến ông gọi tôi qua cửa sổ ‘Ông Hảo ơi cho con xin miếng cơm.’ Mẹ tôi thỉnh thoảng lén ném qua cửa sổ cho ông một nắm cơm để ông sống. Nhưng chỉ mấy tháng sau, ông chết.
Trà Mi: Cải cách Ruộng đất nhằm xóa bỏ văn hóa phong kiến; tiêu diệt các thành phần địa chủ, chống chính quyền, hay Việt gian để lấy lại ruộng đất cho bần cố nông. Họ nói mục tiêu đó về cơ bản không sai, nhưng dẫn tới sự đẫm máu và oan sai là do cách thực hiện sai. Ông nghĩ thế nào?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Cái đó chỉ là họ biện minh cho hành động độc ác của họ. Mục tiêu của họ là giết trí thức và người giàu. Khẩu hiệu ‘Trí-phú-địa-hào, đào tận gốc trốc tận rễ’, khẩu hiệu căn bản của Cải cách Ruộng đất, vẫn rành rành ra đó. Khẩu hiệu này ra đời từ đảng Cộng sản Đông dương 1930. Trí thức và những người biết làm giàu là thành phần tạo nên xã hội văn minh. Không có trí thức, không có người biết làm ra của cải thì không có xã hội văn minh. Ngay mục tiêu ban đầu của họ đã là rất ác độc, sai trái, chống con người mà cứ bảo trên đúng do dưới thực hiện sai thì rất bậy bạ. Họ chỉ tìm cách mị dân thôi.
Trà Mi: Chủ nghĩa cộng sản tin rằng cách mạng ruộng đất là điều kiện để giải phóng dân tộc…
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Họ có giải phóng gì đâu. Họ chia ít ruộng cho bần cố nông. Hai năm sau, đến 1958 là họ thu lại hết. Họ cướp hết, cho vào hợp tác xã. Nông dân vẫn tiếp tục khổ ai, còn khổ ải hơn xưa nữa, khốn khó vô cùng. Năm 1958 họ lấy hết đất của dân dồn vào tay nhà nước gọi là ‘hợp tác xã’, thì đâu thể gọi là ‘dân cày có ruộng?’ Đấy là cuộc cách mạng dân cày mất ruộng chứ. Lúc ấy chúng tôi có một ông địa chủ to vô cùng có tên là ‘hợp tác xã,’ đày đọa con người không thể tưởng tượng được. Tôi từng đi làm hợp tác xã, tôi biết, đói vô cùng, hoa cả mắt, suốt ngày làm không đủ ăn.
Trà Mi: Với con mắt một nhân chứng, một người từng là nạn nhân của Cải cách Ruộng đất, ông sẽ nói gì về những di hại của nó cho tới 6 thập niên sau?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Tôi chỉ muốn nói rằng dân tộc chúng ta đã kinh qua rất nhiều bi thảm do lỗi lầm của những người mang tà thuyết độc ác, chủ nghĩa duy ác, về đất nước chúng ta. Mong rằng họ sẽ từ bỏ chủ nghĩa duy ác này để trở về với dân tộc, với sự thương yêu hòa đồng với nhau. Chủ nghĩa đấu tranh giai cấp này là một chủ nghĩa rất là sai lầm, làm tai hại cho dân tộc, làm nhân dân cùng đường khốn khổ khốn nạn như thế này. Tôi mong những người cộng sản lãnh đạo đất nước hãy mau thức tỉnh sám hối. Hãy nghĩ rằng không chóng thì chày họ sẽ bị lịch sử lên án. Tôi chỉ mong họ hồi tâm quay lại với đất nước. Mọi người chúng ta hãy cùng nhau nói lên sự thật thì sự thật mới có mặt trên đất nước chúng ta.
Trà Mi: Với thế hệ trẻ ngày nay và ngày mai của nước Việt, theo ông, Cải cách Ruộng đất đã để lại cho họ bài học lịch sử như thế nào?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo:Thế hệ chúng tôi bây giờ gần đất xa trời rồi. Thế hệ bố mẹ chúng tôi bị ám ảnh bởi Cải cách Ruộng đất thì chết hết rồi. Bây giờ họ tưởng đã đến lúc họ muốn sáng tác, muốn bịa theo kiểu của họ thế nào cũng được vì lớp trẻ đâu có biết gì, họ muốn nói gì thì nói mà. May mà những người như chúng tôi còn sống và có những bạn trẻ được cha mẹ kể lại những ký ức đau thương của thời Cải cách Ruộng đất, cho nên người ta đã lên tiếng. Không thể nào bịp nhân dân mãi, không thể nào bịt miệng được nhân dân mãi. Internet là phương tiện vô cùng hữu hiệu để chúng ta nói lên sự thật.
Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn nhà văn Trần Mạnh Hảo đã dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này.
Mối liên hệ giữa sự thật, sự trung thực và đa nguyên
03:01 |Mối liên hệ giữa sự thật, sự trung thực và đa nguyên
Ls Hà Huy Sơn
Sự thật là cái vốn có, khách quan của vật chất và
các hiện tượng xã hội. Sự thật giúp cho con người nhận thức được bản
chất của sự vật và xã hội.
Trung thực là không giả dối. Trung thực là sự thống
nhất giữa hành vi với động cơ, mục đích của một cá nhân hoặc một tổ
chức. Trung thực giúp cho bên ngoài có thể qua hành vi mà nhận ra động
cơ, mục đích của một cá nhân hoặc một tổ chức.
Đa nguyên theo nghĩa tổng quát là sự xác nhận và chấp nhận tính đa dạng. Khái niệm này thường được dùng theo nhiều cách khác nhau trong nhiều vấn đề khác nhau. Trong chính trị,
sự xác nhận tính phong phú về các mối quan tâm và niềm tin của toàn thể
công dân là một trong số các đặc tính quan trọng của nền dân chủ hiện đại. Trong khoa học,
khái niệm này thường miêu tả quan điểm cho rằng có vài, không phải duy
nhất, phương pháp, lí thuyết hay quan điểm là hợp lí hoặc đáng tin cậy.
Thái độ này được cho là một yếu tố quan trọng cho tiến bộ khoa học.
Thuật ngữ đa nguyên cũng được dùng với một số nghĩa khác trong ngữ cảnh tôn giáo và triết học (Bách khoa toàn thư mởWikipedia).
Các khái niệm trên có thể là không hoàn thiện, ở đây tôi không mục đích bàn đến sự hoàn chỉnh của các khái niệm đó.
Muốn xây dựng một xã hội phát triển và văn minh thì phải tuân theo
các quy luật khách quan của tự nhiên và xã hội. Đi ngược lại quy luật
khách quan không gì khác chính là phản động. Không có sự thật, không có
sự trung thực thì không có các khoa học tự nhiên và khoa học xã hội. Sự
thật, sự trung thực chỉ tồn tại trong một xã hội đa nguyên. Trong một xã
hội độc đoán, sự trung thực không có chỗ để tồn tại. Độc đoán là nguồn
gốc của lạc hậu, là nguồn gốc của tội ác.
Đa đảng là một phạm trù của đa nguyên. Ngược lại đa đảng là yếu tố
bảo đảm, yếu tố không thể thiếu để đa nguyên tồn tại, không có đa đảng
thì không có đa nguyên. Không có đa nguyên thì không có phản biện xã
hội. Muốn xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ thì không có con đường
nào khác là phải thừa nhận sự đa nguyên – chân lý giản đơn. Mọi hành vi
phủ nhận, bất chấp chân lý giản đơn chỉ là lừa dối, phản động.
Hà Nội, ngày 17/09/2014
H.H.S
Luật sư bỏ về trong phiên sơ thẩm 3 dân oan Dương Nội
02:38 |Luật sư bỏ về trong phiên sơ thẩm 3 dân oan Dương Nội
TMSS: Ôi! Chẳng biết nói sao trong xã hội nhiễu nhương này. Chỉ có một điều duy nhất có thể nói: Lạy Chúa, xin cho công lý và sự thật được thực hiện! Xin hãy ghé mắt nhìn con dân Việt Nam, đặc biệt những dân oan đang sống cho sự thật này!
______________
______________
Tòa án nhân dân quận Hà Đông, Hà Nội đã tuyên án đối với 3 người ở vụ
án “Chống người thi hành công vụ” trong phiên xử sáng ngày 19/9/2014.
Bản án lần lượt là Trịnh Bá Khiêm 18 tháng tù giam, Cấn Thị Thêu 15 tháng tù giam và Lê Văn Thanh là 12 tháng tù giam.
Luật sư Trần Thu Nam cho biết trên trang cá nhân của mình là ông và
luật sư Nguyễn Thị Huệ đã bỏ về và không tham gia bào chữa nữa vì những
vi phạm của tòa án. Ông cho biết:
“Sau phần luận tội, đại diện VKS đề nghị mức án đối với ba người
thấp nhất từ 12-15 tháng, cao nhất từ 15-18 tháng tù giam. Luật sư bắt
đầu đưa ra quan điểm bào chữa thì vị chủ toạ ngắt lời liên tục, cản trở
luật sư bào chữa. Do không thể thực hiện được việc bào chữa, và kết quả
bào chữa đối với phiên toà này chắc chắn sẽ không được xem xét. Vì vậy,
hai luật sư đã ra về không tiếp tục phiên toà.”
Luật sư Nam còn cho biết diễn biến trong phiên tòa như sau:
“Sau khi kiểm tra những người có mặt, vắng mặt tại phiên Toà, Hội
đồng xét xử không hỏi ý kiến của Luật sư và các bị cáo về việc mắng mặt
của các nhân chứng. Luật sư không thấy có mặt nhân chứng trong danh
sách triệu tập hỏi thì được nói là do sai lỗi đánh máy, không đưa tên vô
danh sách.
Luật sư thấy phiên toà có những dấu hiệu không bình thường bởi:
Các bị cáo bị xét xử về tội danh chống người thi hành công vụ nhưng các
nhân chứng có mặt tại phiên toà toàn công an, những người dân chứng kiến
khách quan không ai được triệu tập đến. Luật sư xin thay đổi Thẩm phán
đồng thời là chủ toạ phiên toà nhưng đã không được chấp nhận.
Sau khi luật sư hỏi một số công an là người có quyền và nghĩa vụ
liên quan bắt đầu bộc lộ những lời khai giả dối. Công an Bính nói rằng
khoá tay khái bà Thêu vào tay phải của mình, kh luật sư đưa ra bức ảnh
rằng viên công an này đang dùng tay trái kéo bà Thêu thì ngọng.”
Ông đã phải cay đắng thốt lên:
“Nền tư pháp VN không phục vụ nhân dân mà phục vụ nhóm lợi ích.
Những người dân vô tội đang bị đưa vào tù vì dám chống đối đến nhóm lợi
ích này, một kiểu lạm dụng quyền lực, lạm dụng nhà tù.”
Bên ngoài phiên xử, 2 người con trai của chị Thêu, anh Khiêm là Trịnh
Bá Phương và Trịnh Bá Khiêm bị bắt giữ một cách thô bạo. Các báo cáo
của những người hoạt động trên facebook cho biết 2 người này đã bị công
an mặc sắc phục tấn công dã man trước khi đưa lên xe taxi và chở đi mất.
Anh Bạch Hồng Quyền cho biết: “Trịnh
Bá Tư con dân oan Cấn Thị Thêu bị 2 tên công an sắc phục đánh đạp dã
man khi bị ép lên xe và lúc ở trong xe, Tư phản kháng rất mạnh bằng cách
thò đầu ra cửa xe hét lên công an đánh người.”
Anh Nguyễn Văn Đề, Mai Phương Thảo, Mai Dũng cho biết hơn 20 người
dân oan Dương Nội đi biểu tình đòi thả những người vô tội cũng bị bắt
giữ và đưa lên xe buýt chở về đồn công an phường La Khê, quận Hà Đông.
Kết thúc phiên tòa sơ thẩm lúc trưa nhưng đến 15 giờ ngày 19-9 bà con
Dương Nội vẫn chưa có dấu hiệu được trả tự do.
Phiên tòa ngày 19-9-2014 và phiên tòa trước đó ngày 15-9-2014 của các
dân oan Dương Nội tiếp tục vi phạm nghiêm trọng pháp luật về tố tụng.
Những người thân của các dân oan này đều không được tham dự phiên xử,
hai “bị cáo” trong phiên xử ngày 15-9 cũng không được sự bảo vệ của luật
sư.
Báo động tình trạng nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục sử dụng các lực
lượng thường phục tấn công những người dân tham dự phiên xử, hoặc biểu
tình phản đối phiên tòa bất công. Ngày 16-9 vừa qua tổ chức Theo dõi
nhân quyền quốc tế Human Rights Watch đã xuất bản một phúc trình về tình
trạng Công an bạo hành: Những vụ tử vong khi bị tạm giam, giữ và vấn nạn công an bạo hành ở Việt Nam.
Xem luật sư giỏi đến mức nào?
23:26 |Xem luật sư giỏi đến mức nào?
Lê Thanh Phong
TMSS: tòa án là cơ quan bảo vệ sự thật và quyền con người. Nếu như những gì bài báo này nêu lên thì sự thật chỉ đáng giá cho ruồi bu thôi sao?
“Xem luật sư giỏi đến mức nào?” - đó là lời của ông Lê Ngọc Hiệp - Chánh
án TAND huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa - căn dặn bị can không được mời
luật sư bào chữa thì sẽ được giảm án.
Trong đường dây nhận hối lộ của cán bộ viện
kiểm sát, tòa án huyện Triệu Sơn mà báo Lao Động phản ánh, phần lớn các
vị “quan” của viện và tòa đều căn dặn bị can không được mời luật sư,
đơn giản vì có luật sư thêm rách việc, chỉ cần tiền là xong.
Cụ thể, ông Lê Sỹ Thuần - thư ký tòa án - nói: “Cái tiền thuê luật sư sao không để lên đây, mà phải đi chỗ mô cho khổ ra”. Ông Nguyễn Đình Hà - Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân huyện Triệu Sơn - đe dọa bị can, nếu không rút luật sư thì khung hình phạt của tội này là 3 - 10 năm tù, nếu yêu cầu rút luật sư có thể xử còn 3 năm và có thể cho hưởng án treo.
Một đường dây những “quan” tòa, “quan” viện ăn tiền chạy án lộng hành chốn công đường vừa bị bóc trần. Những chứng cứ ban đầu cho thấy, họ loại bỏ luật sư, chà đạp pháp luật, muốn xét xử kiểu gì là quyền của họ. Nghĩ mà rùng mình ớn lạnh cho một nền tư pháp đang bị những loại sâu mọt đục khoét, phá hoại.
Công dân phải được bảo vệ, được bào chữa trước tòa. Đó là quyền - và chính là quyền con người - một giá trị phổ quát nhất của nhân loại. Nhưng quyền đó lại bị tước đoạt, và những kẻ tước đoạt là cán bộ của các cơ quan tố tụng, những người cầm cân công lý. Thế mới kinh khủng.
Đúng ra, chánh án, thẩm phán, hội đồng xét xử luôn cần đến sự tham gia bào chữa của luật sư. Bởi vì tranh luận là để cùng tìm ra sự thật khách quan của vụ án, để khỏi sót người lọt tội, để không gây ra oan sai, để bảo vệ quyền được bào chữa của công dân. Trong bất kỳ vụ án nào, không phải các cơ quan tố tụng phải tìm chứng cứ để buộc tội một công dân, mà còn phải tìm cách gỡ tội theo nguyên tắc suy đoán vô tội, và sự tham gia của luật sư là cần thiết để cung cấp chứng cứ gỡ tội. Nhưng đối với những đường dây chạy án, tranh tụng là vô nghĩa, buộc tội hay gỡ tội là quyền của họ.
Vì vậy mới có câu thách thức và dọa nạt: “Xem luật sư giỏi đến mức nào?”.
Nếu như các nơi khác đều có những đường dây chạy án, những cán bộ tòa, viện “ngồi xổm” trên pháp luật và xử án bằng tiền thì khổ nạn trong dân chúng còn nhiều.
Tình trạng này không chỉ xảy ra đơn lẻ, nhưng phát hiện còn ít. Bởi vì, đa số nạn nhân không dám tố cáo hành vi nhận hối lộ cùng với chứng cứ rõ ràng như vụ xảy ra ở Triệu Sơn, Thanh Hóa.
Nếu như mỗi công dân đều tôn trọng pháp luật, không chạy án, đặc biệt là dám tố cáo bọn tham quan thì sẽ góp phần làm sạch chốn công đường.
Cụ thể, ông Lê Sỹ Thuần - thư ký tòa án - nói: “Cái tiền thuê luật sư sao không để lên đây, mà phải đi chỗ mô cho khổ ra”. Ông Nguyễn Đình Hà - Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân huyện Triệu Sơn - đe dọa bị can, nếu không rút luật sư thì khung hình phạt của tội này là 3 - 10 năm tù, nếu yêu cầu rút luật sư có thể xử còn 3 năm và có thể cho hưởng án treo.
Một đường dây những “quan” tòa, “quan” viện ăn tiền chạy án lộng hành chốn công đường vừa bị bóc trần. Những chứng cứ ban đầu cho thấy, họ loại bỏ luật sư, chà đạp pháp luật, muốn xét xử kiểu gì là quyền của họ. Nghĩ mà rùng mình ớn lạnh cho một nền tư pháp đang bị những loại sâu mọt đục khoét, phá hoại.
Công dân phải được bảo vệ, được bào chữa trước tòa. Đó là quyền - và chính là quyền con người - một giá trị phổ quát nhất của nhân loại. Nhưng quyền đó lại bị tước đoạt, và những kẻ tước đoạt là cán bộ của các cơ quan tố tụng, những người cầm cân công lý. Thế mới kinh khủng.
Đúng ra, chánh án, thẩm phán, hội đồng xét xử luôn cần đến sự tham gia bào chữa của luật sư. Bởi vì tranh luận là để cùng tìm ra sự thật khách quan của vụ án, để khỏi sót người lọt tội, để không gây ra oan sai, để bảo vệ quyền được bào chữa của công dân. Trong bất kỳ vụ án nào, không phải các cơ quan tố tụng phải tìm chứng cứ để buộc tội một công dân, mà còn phải tìm cách gỡ tội theo nguyên tắc suy đoán vô tội, và sự tham gia của luật sư là cần thiết để cung cấp chứng cứ gỡ tội. Nhưng đối với những đường dây chạy án, tranh tụng là vô nghĩa, buộc tội hay gỡ tội là quyền của họ.
Vì vậy mới có câu thách thức và dọa nạt: “Xem luật sư giỏi đến mức nào?”.
Nếu như các nơi khác đều có những đường dây chạy án, những cán bộ tòa, viện “ngồi xổm” trên pháp luật và xử án bằng tiền thì khổ nạn trong dân chúng còn nhiều.
Tình trạng này không chỉ xảy ra đơn lẻ, nhưng phát hiện còn ít. Bởi vì, đa số nạn nhân không dám tố cáo hành vi nhận hối lộ cùng với chứng cứ rõ ràng như vụ xảy ra ở Triệu Sơn, Thanh Hóa.
Nếu như mỗi công dân đều tôn trọng pháp luật, không chạy án, đặc biệt là dám tố cáo bọn tham quan thì sẽ góp phần làm sạch chốn công đường.
Nhà báo các người có lương tâm hay không?
22:06 |Nạn nhân lật xe khách ở Sapa: nhà báo các người có lương tâm hay không?*
facebooker Phạm Công Trình
Tinhhoa.net: Mấy ngày vừa qua dư luận đang xôn xao về việc lật xe ở Sapa. Tai nạn kinh hoàng này đã làm 14 người chết và 25 người bị thương.
Tuy nhiên qua lời kể
của người trong cuộc đã cho thấy mặt tối của việc những người làm
truyền thông, cứu hộ và bảo hiểm… đã mau chóng lợi dụng sự kiện này để
mưu lợi cũng như đánh bóng tên tuổi của mình. Sau đây là câu chuyện được
chính nạn nhân của vụ tai nạn kể lại thông qua MXH Facebook, chúng tôi
xin được phép trích nguyên văn bài viết (đã được hiệu chỉnh một số
lỗi chính tả) để tiện cho độc giả đọc và suy ngẫm.
Nguyên văn bài viết:
Chào các bạn, trước
khi đọc những gì mình sắp viết, mình chỉ muốn nhờ các bạn chia sẻ những
lời gan ruột này của mình. Bởi vì có quá nhiều sự thật đang bị bẻ cong
đi và nó khiến trái tim mình đau đớn, có lẽ không ít người còn sống sót
trên chuyến xe định mệnh đó cũng phải chịu cảm giác như mình đang chịu
đựng. Vì vậy, mình xin các bạn hãy chia sẻ, để xã hội này biết rõ được
một phần câu chuyện mà người ta chưa cho các bạn biết hết, về những thứ
mà họ cố tình không mang lên khỏi đáy con vực kia…
Hãng xe xảy ra vụ lật xe ở Sapa vào ngày 01/09/2014
Trước hết, mình xin
giới thiệu, mình là Phạm Công Trình đang sống tại thị xã Tam Điệp, tỉnh
Ninh Bình; vợ mình là Đỗ Thị Lan, trú tại thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Bọn mình là nạn nhân của vụ lật xe ở Sapa tối 01/9/2014. Vợ mình không
may đã qua đời trong vụ tai nạn này. Nếu bạn nào có thắc mắc thì trước
tai nạn chúng mình là bạn bè, sau tai nạn bọn mình đã là vợ chồng, có sự
chứng kiến và đồng ý của hai bên gia đình cũng như bạn bè của hai đứa.
Bây giờ, mình xin bắt đầu vào câu chuyện…
Tối 01/9, chúng mình
bắt xe về Hà Nội sau 2 ngày du lịch ở Sapa. 18h01, xe bắt đầu lăn bánh
rời bến xe Sapa. Xe gồm 3 hàng giường, mỗi hàng giường ngăn cách với
nhau bằng 1 lối đi ở giữa rộng chừng 5, phân. Có tổng cộng 6*3*2 + 4*2 =
44 giường. Tất cả đều kín người, ngoài ra vẫn còn một vài khách nằm ở
giữa lối đi lại, mình không nhớ rõ là bao nhiêu nhưng khẳng định là có.
Hôm nằm viện trên Lào Cai, mình nghe tin là có 53 nạn nhân, chả hiểu sao
về nhà đọc báo lại còn có 48. Mà nguyên 44 giường + 2 lơ + 1 lái đã là
47 rồi.
Mình nằm ở giường
tầng 2, hàng thứ 2 từ trên xuống và cũng là hàng ở giữa. Vợ mình nằm
ngang mình, bên tay trái mình, cùng phía với mấy người lái xe. Lúc ấy đã
là cuối ngày, mọi người sau một hồi trò chuyện thì hầu hết đều chuẩn bị
đi vào giấc ngủ, trong đó có mình và vợ mình.
Hình ảnh chiếc xe bị lật tại hiện trường
Xe đang đổ đèo thì
đột nhiên lái xe la lên: “mất phanh rồi “. Mình vội bật người dậy thì
thấy cửa xe đã bật mở, 1 cậu lơ trẻ hơn đang nhảy vội ra khỏi xe. Xe va
chạm vào dải phân cách 2 3 lần và tiếp theo mình nghe thấy tiếng la thất
thanh của cậu đó. Hai đứa mình mới vội nhào người sang định ôm lấy
nhau,nhưng vừa chạm tay vào nhau thì xe bắt đầu lật. 2 đứa mình bị hất
văng xuống sàn. Rồi xe cuộn tròn như máy giặt. Lăn vài vòng thì cả 2 đứa
cùng bị bắn ra theo hai hướng, mình bắn ra góc cao hơn nên rơi gần hơn,
cọn vợ mình thấp hơn nên xa hơn. Mình bay trong không trung khoảng 30m
rồi rơi trúng một bụi cỏ rậm, nên chỉ ngất đi một lúc là tỉnh lại. Mình
bò lên đường nhưng không thấy Lan đâu, mình lần ngược xuống vực để tìm,
lật giở tất cả những chiếc chăn đang che xác các nạn nhân cũng không tìm
thấy Lan..
Đây là những gì mình
trả lời các phóng viên và công an điều tra. Có 3 phóng viên phỏng vấn
mình, 1 người của đài truyền hình Lào Cai, 1 bạn là cộng tác viên của
vnexpress, 1 anh nữa thì của đài tiếng nói Việt Nam. Đoạn phỏng vấn mình
đã được đưa lên truyền hình, với ai mình cũng đều trả lời trước sau như
một. Mình chỉ nghĩ đơn giản rằng, mình là người bị nhẹ nhất trong cả
đoàn, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, mình phải có trách nhiệm cho xã hội
biết chuyện gì thực sự đã xảy ra trong chuyến đi đó…Vậy mà…
Đủ các báo thi nhau
phỏng vấn trực tiếp, thi nhau vẽ câu chuyện theo chiều hướng mà mình
không thể tưởng tượng nổi. Mình nằm viện, cũng chẳng có tâm trí xem báo
đài nói gì, nhưng bạn bè người thân vào thăm, ai cũng mở đầu bằng câu
hỏi: “Cháu đập cửa kính bay ra à?” … Nó thực sự khiến trái tim mình tổn
thương. Nó thực sự khác xa với những gì đã thực sự xảy ra. Trong cái
giây phút ngắn ngủi ấy, không ai có thể kịp làm gì, mình thậm chí còn
chưa kịp sợ xe đã lật rồi. Bọn mình nằm ngay cạnh nhau, đến muốn ôm lấy
nhau còn không kịp. Đằng này… Rồi người ta sẽ nghĩ gì? Bạn bè Lan sẽ
nghĩ gì? “Lan yêu một thằng không ra gì, lúc nguy hiểm chỉ biết đến mình
nên mới phải chết oan?”
Các nhà báo, các
người có lương tâm hay không? Viết về những tai nạn thương tâm, các
người vẫn còn nghĩ đến chuyện tô vẽ để thu hút độc giả nữa hay sao?
Mảnh vụn của chiếc xe vương vãi khắp nơi..
Chuyện thứ 2 mình
muốn nói, ấy là chuyện hôi của của một số người tự nhận là “cứu hộ”
trong vụ tai nạn này. Sau khi tìm không thấy vợ mình đâu, ở trong viện
mình đã mượn điện thoại của một người quen và liên tục gọi vào số của cô
ấy nhưng không có người trả lời. Đến tối muộn mình nhận được một cuộc
gọi ngược lại từ số của Lan thông báo vẻn vẹn 1 câu: “chị ấy mất rồi” và
cúp máy. Mình gọi lại thì không ai nhấc máy.
Sáng 2/9 thì người
ta tìm được xác Lan, đến chiều cả hai gia đình cùng về Bắc Ninh để đưa
tiễn Lan. Mấy ngày sau đó, mình liên tục gọi điện và nhắn tin vào số
Lan, bởi vì đó không chỉ là kỉ vật, mà nó còn chứa vô vàn những kỷ niệm
của 2 đứa mình. Tuy nhiên không có hồi âm. Thế rồi mẹ Lan gọi cho mình
báo, có đứa nó bảo gửi tiền lên cho nó rồi nó gửi điện thoại cho. Thì
ra, chiếc điện thoại ấy đã được đem bán cho 1 cửa hàng điện thoại; họ
bảo rằng họ mua lại với giá 1,7 triệu trong khi chiếc điện thoại Nokia
Lumina 525 này mình mới mua với giá chỉ hơn 3 triệu. Mình biết là họ cố
tình muốn hút máu gia đình thêm một chút nhưng dù sao người cũng không
còn, chút kỉ niệm có tốn bao nhiêu mình cũng không tiếc. Nhưng khi lấy
máy về chiếc máy đã không còn sim. Hỏi lại cửa hàng thì họ bảo khi mua
đt thì sim không còn.
Có lẽ vì trước hôm
nghỉ lễ Viettel khuyến mại, mình đã nạp cho cả mình và cô ấy mỗi người
150K. Thằng khốn nạn ấy còn không bỏ xót đến từng đồng nó kiếm được từ
những con người không may mắn trên chuyến xe ấy. Hôm nay, mình gọi lại
cho số của Lan, phía bên ấy thậm chí còn lôi đủ những thử tục tĩu ra để
chửi bới, thách thức mình, còn hỏi cả địa chỉ để đến tận nhà xử mình.
Thật quá hay cho cái danh “cứu hộ”. Mà mình nghĩ phần nhiều đó là người
của “cứu hộ” chính thức, bởi vì vợ mình là nạn nhân cuối cùng được tìm
thấy tại hiện trường, là nạn nhân thứ 12. Ấy vậy mà…
Thậm chí, ngay sáng
2/9, một chị chăm người nhà ở gần chỗ mình nằm trên Lào Cai cũng nhận
được điện thoại từ số người thân của chị đòi tiền chuộc điện thoại. Chị
ấy bảo người thân còn chưa biết sống chết thế nào mà chúng nó đã nã tiền
rồi. Lương tâm con người “cứu hộ” đấy. Tài sản trên chuyến xe ấy không
nhỏ. Tiền bạc, tư trang không ít. Những con người mang cái danh “cứu
hộ”, thực ra phải gọi các người như thế nào cho đúng đây?
Các bệnh nhân trong vụ tai nạn xe khách tại Sa Pa đang được cấp cứu tại bệnh viện.
Câu chuyện thứ 3
mình muốn nói là về các tổ chức sớm lên tiếng trong vụ việc này. Bộ
trưởng Thăng nói là làm, không có gì để chê trách, tất cả những gì Bộ
trưởng yêu cầu đều được thực hiện. Còn Bộ Y tế, chả biết ai, nhưng bên
ấy cũng thật nhanh nhảu mà rằng: “miễn toàn bộ viện phí cho các nạn
nhân”. Các cụ cứ nói cho sướng cái mồm, lời nói có mất tiền mua đâu?
Về các bệnh viện,
đâu đâu cũng tạo điều kiện cứu chữa nhưng viện phí ai trả? Không có công
văn hướng dẫn, Sở Y tế không đồng ý bệnh viện cũng không làm được. Trên
Lào Cai còn không có nữa là Ninh Bình, gia đình lại đi thanh toán.
Các bộ ban ngành
cũng thi nhau: nào là hỗ trợ các nạn nhân bằng này, bằng kia… Bảo Việt
cũng nhanh nhảu: đã ứng 1 tỷ để chi cho các hành khách… Tất cả những gì
mình nhận được từ các bộ, ban ngành, đoàn thể… là 1 triệu đồng của Hội
chữ thập đỏ tỉnh Lào Cai. Các cụ tranh công thì nhanh lắm, chỉ có điều
trách nhiệm là chưa thấy cụ nào nhận cho thôi…
Đây là một vài điều
khiến mình thêm tổn thương, thêm đau khổ, thêm bức xúc, thêm buồn chán
về cái xã hội này. Mình viết ra không phải để nói xấu chế độ hay tạo
scandal, anh hùng bàn phím hay bất thứ cái gì ngớ ngẩn mà các bạn có thể
đặt ra cho mình. Mình chỉ muốn cho xã hội biết những sự thật đang bị
bóp méo hay chưa ai vạch trần nó ra. Mình mong các bạn chia sẻ bài viết
này cho tất cả mọi người để mọi người được biết. Chỉ thế thôi.
Xin cảm ơn các bạn!
-----------------
Tựa đề gốc trên FB : Những mặt tối của vụ lật xe Sapa !!!!!!
Người Việt cần có một Aziz Nesin
22:37 |TMSS: Hãy trả lại cho chúng tôi sự thật!
----------------------------------------------------
Người Việt cần có một Aziz Nesin
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Hầu như người Việt nào trên 35 tuổi, chắc cũng đều đã đọc qua hoặc ít
nhất là đã nghe nói về Aziz Nesin (1915-1995), nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ. Lối
viết văn của ông luôn trào phúng và mỉa mai về các vấn đề hiện thực xã
hội – bề ngoài thì ngu ngơ nhưng lại đau thấu tận xương.
Cũng chính vì
vậy mà nhà văn gốc người Crimea-Tatar này từng vào tù ra khám nhiều lần
theo lệnh của MAH (Cơ quan an ninh quốc gia Thổ Nhĩ Kỳ) vì các vấn đề về
quan điểm chính trị và có hành vi bị coi là tuyên truyền chống Nhà
nước.
Tôi vẫn còn nhớ một truyện ngắn hết sức hóm hỉnh của ông, có tựa đề
là Cái kính. Câu chuyện nhỏ đó nói về một người đàn ông vô danh sống
trong xã hội đang bị lũng đoạn bởi có quá nhiều kẻ tuyên ngôn nhưng
không biết mình đang nói gì, hoặc nói như một thói quen mị dân. Ông bị
nhồi nhét vào đầu rằng ông đã có vấn đề về cái nhìn, bắt buộc phải mang
kính để nhìn theo “định hướng”. Cuộc đời ông bị lừa mị hết sự kiện này
đến sự kiện khác. Cuối cùng một ngày nọ, vô tình bị vỡ kính, ông khám
phá rằng mình có thể tự do nhìn thấy được mọi thứ – tự mình chứ không
cần ai “định hướng” cả.
Câu chuyện được viết hơn nửa thế kỷ về trước, nhưng không cũ kỹ trong
hành trang của con người thời hiện đại. Dĩ nhiên, với Việt Nam, thỉnh
thoảng ta cũng vẫn bắt gặp lại những bài học như vậy.
Mới đây, trong câu chuyện thông báo về tỉ lệ thất nghiệp của Viện
Khoa học Lao động và Xã hội, đã gây không ít bàn tán trong dân chúng. Tỉ
lệ thất nghiệp quý II/2014 của Việt Nam được xác định là 1,84% mở ra
nhiều ý kiến tranh biện: Liệu con số đó đã phản ánh đúng một hiện trạng
Việt Nam hay không? Bản thân việc công bố một con số đơn thuần dựa theo
lý thuyết điều tra, mà không có phần mở rộng, dẫn giải đúng đằng sau con
số đó, liệu có là một thái độ đúng của trí thức thật lòng với đất nước,
dân tộc?
Cách tính về thất nghiệp có rất nhiều lý thuyết khác nhau. Lý thuyết
kinh tế Marxist có cách tính khác, các học thuyết kinh tế tư bản cũng
khác, thậm chí cứ vài năm, người ta lại tìm thấy một lý thuyết mới tái
định nghĩa. Nhưng bằng cách nào đi nữa, ngôn ngữ và tư duy hiện đại chỉ
có một mục đích là làm rõ hơn, chính xác hơn những gì đang diễn ra, chứ
không phải là việc đưa ra một con số, bất chấp phía sau nó là những vùng
mịt mờ về cuộc sống thật, chưa có lời giải.
Đừng bao giờ quên rằng từ khi lịch sử văn minh loài người con người
phát minh ra khoa học thống kê, thì cũng là lúc họ xác định bản chất của
kết quả thống kê luôn có sự biểu đạt nguỵ biện. Chính Joseph Stalin
(1879-1953), một trong những ông tổ của chủ nghĩa Cộng sản cũng đã nói
rằng “Cái chết của một cá nhân được coi là bi kịch, nhưng của một triệu
người thì chỉ là con số thống kê mà thôi (A single death is a tragedy; a
million deaths is a statistic). Thậm chí, câu nói của nhà chính trị
Benjamin Disraeli (1804-1881), Đảng bảo thủ Anh còn quyết liệt hơn “Có 3
loại nói dối: đó là nói dối, nói dối một cách khốn nạn và con số thống
kê” (There are three types of lies — lies, damn lies, and statistics).
Mọi con số thống kê về thất nghiệp ở các quốc gia đang phát triển đều
hết sức phức tạp, cần được diễn giải bằng hiện thực mang tính nhân văn
với mọi khía cạnh nhiễu nhương đang có. Nó không thể đơn giản tính toán
như ở một quốc gia phát triển đương thời. Thất nghiệp do không được thuê
mướn (unemployment) và tự mình tổ chức công việc (self-employment) cũng
như đóng thuế cá nhân (income tax) ở Mỹ, Đức, Pháp… Chắc chắn không thể
giống như ở Việt Nam, Campuchia hay Ấn Độ. Những con số lạnh lùng không
thể nói hết được hoàn cảnh của đám đông hay của một quốc gia nếu không
có thêm phần thuyết minh trung thực.
Theo lời của bà Tiến sĩ Nguyễn Thị Lan Hương, Viện trưởng Viện Khoa
học Lao động và Xã hội Việt Nam thì người Việt vốn dễ xoay sở mưu sinh,
bao gồm ngành nghề nào cũng vậy, khó khăn thì ra bán trà đá hay chạy xe
ôm, nên không thể thất nghiệp. Phiến diện, thì điều đó không sai. Cố
gắng mưu sinh là bản lĩnh của người Việt Nam từ bao đời nay. Nhưng chúng
ta cũng cần một cái nhìn thật sự Việt Nam cho người Việt Nam. Vì nếu tỉ
lệ thất nghiệp chỉ là đơn thuần các con số, có lẽ người Việt từ thời
thực dân Pháp là ít thất nghiệp nhất vì ai cũng có thể chọn lao động
trong đồn điền cao su, đi lính cho Tây, làm ruộng tự cung tự cấp… không
ai phải thất nghiệp cả.
![]() |
| Hình lấy từ FB Manh Kim |
Nếu cách tính tỉ lệ thất nghiệp chỉ là một con số tầm thường nhằm gây
lạc quan, thì tiểu thuyết Ngựa người Người ngựa của Nguyễn Công Hoan
cũng đã không còn tính tố cáo hiện thực xã hội, mà trở thành một tác
phẩm tào lao, vì từ người phu kéo xe kiệt sức với đôi mắt mờ đục như
trái nhãn đến cô gái điếm mệt mỏi nửa đêm – không có ai là thất nghiệp
cả.
Điểm lại những công việc làm lây lất kiếm sống “bán trà đá hay chạy
xe ôm” được Viện Khoa học Lao động và Xã hội nói đến, nó không là chuyện
self-employment bình thường. Không có ai “thất nghiệp” vì bởi họ không
có một hy vọng nào từ các hệ thống trợ cấp xã hội nhiêu khê, chứ không
phải vì một nền kinh tế quốc gia sung túc và quá nhiều cơ hội. Và bản
thân việc self-employment “bán trà đá hay chạy xe ôm” cũng luôn mơ hồ
trong sự tồn tại hợp pháp của xã hội Việt Nam.
Những thứ được bà Viện trưởng Viện Khoa học Lao động và Xã hội Việt
Nam tạm liệt kê, trong đó có 50% là hành rong. Nhưng 50% ấy đã bị khép
trong luật, nghị định cấm bán hàng rong. 50% con số thống kê “không thất
nghiệp” ấy đã không được công nhận và bị truy quét khắp các thành phố.
Chẳng hạn, chúng ta có câu chuyện một người bán hành rong bị Đội Trật
tự phường 25, quận Bình Thạnh đánh đến bất tỉnh, vất bỏ bên vệ đường,
tay vẫn bị còng như tội phạm vào cuối năm ngoái (2013). Hình ảnh đó cũng
nên là một ví dụ về bất cập của việc xác định thế nào là “không thất
nghiệp”.
Những thứ chúng ta đang thấy, những thứ chúng ta đang nghe, đôi khi
cũng cần được tự mình nhìn thấy và viết lại, nói lại và khẳng định lại
bằng hiện thực lịch sử. Có lẽ không gì hơn lúc này là ngồi xuống, giở
sách, đọc lại truyện ngắn Cái kính của Aziz Nesin. Ông đã đúc kết trong
một ít con chữ nhưng tràn đầy gợi mở.
Trong bối cảnh mà mọi thứ của xã hội đang ngày càng căng thẳng, Việt
Nam thật sự thiếu một Aziz Nesin để ghi lại từng chuyện với sự trào
phúng và giúp tạo ra tiếng cười – bất luận tiếng cười kiểu gì – cho dù
ẩn trong đó là sự tức giận hay buồn phiền buông bỏ.
—————————————————–
Phụ lục: Về trường hợp anh thanh niên bán hành rong Trịnh Xuân Tình
bị sai nha Trật tự đô thị phường 25, quận Bình Thạnh hàng hung.
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20131208/dan-mang-phan-no-vu-trat-tu-do-thi-bi-to-danh-nguoi-ban-hang-rong-ngat-xiu.aspx



