Trung Quốc ngang ngược cắm cờ đáy biển Đông?

22:28 |

 Lan Anh

 

(Quan hệ quốc tế) - Tiếp tục chuỗi hành động thay đổi hiện trạng trái phép, Trung Quốc vừa sử dụng robot cắm cờ dưới đáy biển Đông.

Cắm cờ dưới đáy biển Đông
Hãng thông tấn Nhà nước của Trung Quốc Tân Hoa Xã ngày 25-03-2015 cho biết, trước đó 1 ngày, một đội người nhái Hải quân Trung Quốc đã dùng robot để cắm một lá cờ Trung Quốc xuống đáy biển ở một khu vực có độ sâu 3000m ở Biển Đông.
Được biết, hải quân nước này đã sử dụng tàu chuyên hoạt động khu vực biển nước sâu mang tên “Hải Dương 286”, chở theo một robot hoạt động dưới nước do Trung Quốc tự nghiên cứu, chế tạo để thực hiện nhiệm vụ này.
Tuy nhiên, Tân Hoa xã không cho biết vị trí cụ thể mà hải quân Trung Quốc đã cắm cờ năm sao xuống cũng như mục đích của hoạt động này là gì.
Đây là lần đầu tiên Bắc Kinh sử dụng robot để cắm cờ Trung Quốc xuống đáy Biển Đông, còn trước đó nước này đã sử dụng tàu lặn để thực hiện nhiệm vụ này.
Vào tháng 07-2010, tàu Hướng Dương Hồng, thuộc Cục Điều tra Hải dương học của nước này cũng đã vận chuyển tàu lặn có người lái Giao Long, được thiết kế có cánh tay của một robot, tiến hành cắm một lá cờ Trung Quốc xuống khu vực biển sâu 3759m trên khu vực biển Thái Bình Dương.
Tuy nhiên, Biển Đông là khu vực mà Trung Quốc đang có tranh chấp chủ quyền với các quốc gia xung quanh, hành động này của Bắc Kinh đã làm dấy lên sự hoài nghi về việc nước này đang tiến hành đánh dấu “mốc chủ quyền” (phi pháp) của mình.
Vào năm 2010, Trung Quốc đã cắm cờ trái phép dưới đáy biển Đông
Vào năm 2010, Trung Quốc đã cắm cờ trái phép dưới đáy biển Đông
Giới chức lãnh đạo Bắc Kinh thường hay giả nhân, giả nghĩa khi tuyên bố, Trung Quốc luôn "tôn trọng chủ quyền của các nước trong khu vực”, tôn trọng “Tuyên bố của các bên về ứng xử trên Biển Đông” (DOC), nhưng hành động của họ lại luôn đối lập với những tuyên bố trên.
Trước đây, những tướng lĩnh diều hâu của Trung Quốc như La Viện đã không ít lần kêu gọi lãnh đạo nước này đánh dấu chủ quyền trên biển Đông bằng cách sử dụng các tàu lặn tối tân - được rêu rao là “sử dụng cho mục đích khoa học” - để cắm cờ dưới đáy biển ở các khu vực tranh chấp với các nước láng giềng.
Viên tướng nằm trong “dàn hỏa lực mồm” này nhận định, các nước láng giềng chưa nước nào có robot lặn sâu được hơn 7000 mét như Giao Long của nước này, nên Bắc Kinh cần lợi dụng nó cắm cờ xuống đáy Biển Đông và đáy Biển Hoa Đông để “khẳng định chủ quyền phi pháp”!
Các tướng lĩnh diều hâu của Trung Quốc cho rằng, để hợp thức hóa cái gọi là “chủ quyền cướp đoạt được bằng vũ lực”, phục vụ cho tham vọng bành trướng lãnh thổ trên Biển Đông, nước này cần phải làm nổi bật sự hiện diện trên 6 lĩnh vực: Hành chính, pháp luật, quân sự, chấp pháp, kinh tế và dư luận. 
Tiếp tục chuỗi hành động ngang ngược
Để đạt được điều này, Bắc Kinh thực hiện hàng loạt những hành động ngang ngược, trắng trợn xâm phạm chủ quyền của các nước láng giềng, ngang nhiên chà đạp lên luật lệ quốc tế nhằm khẳng định chủ quyền trái phép, thực hiện âm mưu từ từ “gặm nhấm” trên Biển Đông.
Trung Quốc đã tiến hành nhiều hành động xâm phạm chủ quyền các nước láng giềng trong khu vực
Trung Quốc đã tiến hành nhiều hành động xâm phạm chủ quyền các nước láng giềng trong khu vực
Tháng 5-2014, Bắc Kinh đã ngang ngược cắm giàn khoan Hải Dương 981 vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa, âm mưu biến những vùng biển không tranh chấp thành có tranh chấp, nhằm “hô biến” đất đai của nước khác thành lãnh thổ của mình.
Cùng lúc đó, Trung Quốc ngang nhiên đưa tàu công trình, tàu chở vật liệu và công nhân ra quần đảo Trường Sa của Việt Nam, tiến hành hút cát, bồi lấp, mở rộng, biến các đảo đá không đủ điều kiện sinh sống (không được phép có vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa) thành các đảo nhân tạo.
Bằng cách dựng nên những hòn đảo chưa từng tồn tại trong tự nhiên, Bắc Kinh hy vọng có thể dựa vào đó để đẩy mạnh các tuyên bố chủ quyền đơn phương và phi lý của mình. Mục tiêu cuối cùng của Trung Quốc là nếu không đạt đến mức hợp pháp thì cũng phải kiểm soát được trên thực tế các vùng biển trong khu vực.
Hành động “thay đổi hiện trạng trên biển Đông” này của Trung Quốc là sự xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Trường Sa, vi phạm trắng trợn “Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông” (COC), ngang nhiên chà đạp lên “Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển 1982” (UNCLOS).
Cần ngăn chặn những hành động ngang ngược của Trung Quốc
Cần ngăn chặn những hành động ngang ngược của Trung Quốc

Trước đó, Trung Quốc đã dựng lên cái gọi là "Thành phố Tam Sa" - đơn vị hành chính phi pháp được dựng lên trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa mà nước này chiếm đóng trái phép, nhằm quản lý các quần đảo ở Biển Đông, trong đó có quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam.
Bắc Kinh còn nhiều lần phát hành các bản đồ “đường 9 đoạn”, “đường 10 đoạn” nuốt trọn biển Đông, điều động các tàu chấp pháp biển tuần tra “lãnh hải phi pháp” theo bản đồ “đường lưỡi bò” trên, ngang ngược ban hành lệnh cấm đánh bắt cá đối với các nước xung quanh, bắt giữ, thậm chí là bắn cháy tàu của ngư dân Việt Nam.
Các chuyên gia quốc tế cảnh báo rằng hành động cắm cờ dưới đáy biển và tăng cường xây dựng phi pháp ở Trường Sa của Trung Quốc vừa nhằm phục vụ ý đồ tăng cường sức mạnh quân sự trên thực địa vừa muốn tạo sự đã rồi, để hợp lý hóa sự hiện diện trên các khu vực nước này cưỡng chiếm trên biển Đông.
Hành động cắm cờ dưới đáy biển Đông vừa qua nằm trong một chuỗi những thủ đoạn của Trung Quốc nhằm củng cố vị thế bất hợp pháp trên Biển Đông, chiếm đóng vĩnh viễn các đảo kiểm soát được do hành động đánh chiếm bằng vũ lực, đồng thời sẽ ra sức ngăn cản đạt được bước tiến mới trong giải quyết tranh chấp.
Vì vậy, các nước trong khu vực cần nhanh chóng bắt tay hợp lực cùng chống lại kế hoạch dựng đảo, cắm cờ khẳng định chủ quyền bất hợp pháp của Trung Quốc, đồng thời kêu gọi cộng đồng quốc tế sử dụng các biện pháp cần thiết để ngăn chặn hành vi bành trướng, bá quyền của Bắc Kinh.
Xem thêm…

KHÔNG CHỈ CHỦ QUYỀN

18:00 |


MANILA, Philippines - Viện dẫn "sự hủy diệt trên diện rộngđa dạng sinh học của khu vực," Philippines tố cáo Trung Quốc trước Liên HiệpQuốc (LHQ) cho việc xây dựng các hòn đảo nhân tạo trong tranh chấp Biển TâyPhilippines (Biển Đông).

Phó đại diện của Philippines tại Liên Hợp Quốc ở New York, Đạisứ Irene Natividad Susan, cho biết trong một bài phát biểu công bố vào thứ Ba, mùng3 tháng 3, "cải tạo lớn là một mối đe dọa trực tiếp đến các quốc gia cótuyên bố chủ quyền khác và Philippines và cần được coi là một mối quan tâm lớncho tất cả các quốc gia khi nó đe dọa đến an ninh và hòa bình chung và ổn địnhtrong khu vực. "

"Hơn nữa, việc xây dựng khổng lồ đó gây ra sự tàn phátrên diện rộng đa dạng sinh học của khu vực cũng sẽ gây tổn hại không thể sửachữa toàn bộ cân bằng sinh thái ở Biển Tây Philippines và biển Nam Trung Quốc(biển Đông VN). Thiệt hại không thể tái sinh như vậy sẽ có ảnh hưởng lâu dài đốivới tất cả các dân tộc băng qua các biên giới địa - chính trị, những người đãphụ thuộc vào biển để sinh kế của họ trải qua các thế hệ, "Natividad giảithích tại cuộc tranh cãi mở tại Hội đồng Bảo an LHQ.

Bộ Ngoại giao của Philippines (DFA) cho biết các cuộc tranhluận của Liên Hợp Quốc diễn ra vào ngày 23 tháng 2.

DFA cho biết Trung Quốc đã triệu tập các cuộc tranh luận vìnó là chủ tịch của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc trong tháng Hai. Bộ trưởng Ngoạigiao Trung Quốc Wang Yi là một trong số những người tham dự sự kiện này.

Báo cáo gần đây của Philippines xuất hiện khi đảo nhân tạo củaTrung Quốc đã thu hút sự chú ý của phương tiện truyền thông một lần nữa.

Ngày 26 Tháng Hai, Rappler công bố hình ảnh chi tiết của cáchoạt động khai hoang ở Biển Tây Philippines. Phó Đô đốc Alexander Lopez cho biếtquân đội đang theo dõi "sự phát triển tích cực của các rạn san hô đảo vàcác đặc điểm" trong các vùng biển tranh chấp.

Gây nguy hiểm cho cuộc sống
 
Trong bài phát biểu của mình, Natividad cũng cho biết các hoạtđộng của Trung Quốc ảnh hưởng đến không chỉ các hệ sinh thái mà còn ngư dân.

Bà kêu gọi các nước khác để bảo vệ những người "đã đượchòa bình, bền vững và hợp pháp đảm bảo đời sống của ngư dân" trong cácvùng biển tranh chấp.

"Những hành động đó gây nguy hiểm cho cuộc sống của nhữngngười dân và những người không chú ý đến lời kêu gọi kiềm chế là không thật lòngvới sự nghiệp hòa bình chung", Đại sứ nói.

Philippines đã nhiều lần cảnh báo thế giới về các động tháicủa Trung Quốc.

Vào ngày 28 tháng 1, DFA cho rằng, theo Ngoại trưởngPhilippines Albert del Rosario, hòn đảo nhân tạo của Trung Quốc đe dọa các Hiệphội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) là "một vấn đề quan trọng trong sânsau của chính chúng ta."
Cùng ngày, Ngoại trưởng các nước ASEAN lo ngại về cải tạo đấtcủa Trung Quốc ở Biển Đông.

Trong năm 2014, Philippines phơi bày việc xây dựng đảo nhântạo của Trung quốc ở Biển Tây Philippines. Các quốc gia Đông Nam Á cho biếtTrung Quốc đã xây dựng các cấu trúc "cho mục đích quân sự."

Bằng việc đổ cát vào khu vực mà ban đầu không có gì, TrungQuốc đang phá vỡ nguyên trạng ở Biển Tây Philippines, theo Philippines.
Philippines lập luận rằng việc "mở rộng bồi đắp"phá vỡ bản tuyên bố khu vực trọng điểm được ký bởi Philippines và Trung Quốc,và các thành viên-các quốc gia ASEAN khác, vào năm 2002.

Đây là bản Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông,trong đó nêu: "Các bên cam kết kiềm chế trong việc tiến hành các hoạt độngcó thể làm phức tạp hoặc gia tăng tranh chấp và ảnh hưởng đến hòa bình và ổn địnhbao gồm, giữa những điều đó, với việc hạn chế hoạt động cư trú trên các đảokhông có người ở hiện nay, các rạn san hô, bãi cát ngầm, cồn, và các đặc điểmkhác, và để xử lý những khác biệt giữa các bên trên tinh thần xây dựng "-.Rappler.com
Xem thêm…

Phán quyết của Tòa án Quốc tế: Đường “lưỡi bò” của TQ là vô giá trị

21:00 |
 
Bài viết được thực hiện dựa vào nguồn thông tin từ trang Manila Live Wire, một trang tin tức của Philippines.
PHẠM KHÁNH (Lược dịch) 

Hôm 9/3, tờ Manila Live Wire của Philippines đưa tin, Tòa án Trọng tài (PCA) tại The Hague, Hà Lan đã ra phán quyết tuyên bố đường “9 đoạn” mà Trung Quốc tự vẽ ra là vô giá trị.
Phán quyết trên có vai trò vô cùng quan trọng, cung cấp cho các nước láng giềng Trung Quốc một nền tảng pháp lý quan trọng trước những hành động hung hăng của Trung Quốc trên các đảo, rạn san hô và các vùng nước lân cận đang có tranh chấp trên Biển Đông.
Tòa án Quốc tế được thiết lập tại Hội nghị Hague năm 1899 để giải quyết tranh chấp quốc tế bằng hòa bình. Trong hình là 5 thẩm phán thụ lý vụ Philippines kiện Trung Quốc.
Phán quyết cũng chứng minh những động thái của Trung Quốc trong các tranh chấp với láng giềng ở Biển Đông là bất hợp pháp.
Nếu Trung Quốc không tuân thủ phán quyết này, danh tiếng của Bắc Kinh trong khu vực và trên thế giới sẽ bị ảnh hưởng nhiêm trọng. Bằng việc phớt lờ phán quyết, Trung Quốc sẽ tự "bôi nhọ" lời hứa hẹn “trỗi dậy một cách hòa bình”. Điều đó không chỉ ảnh hưởng đến nền kinh tế của Trung Quốc mà còn ảnh hưởng đến hình ảnh mà Trung Quốc đang muốn gây dựng là một cường quốc có trách nhiệm.
Chưa kể đến việc cộng đồng người Trung Quốc trên khắp thế giới sẽ bị ảnh hưởng xấu nếu Bắc Kinh tiếp tục hành động như một quốc gia hiếu chiến khi Tòa án Quốc tế của Liên Hợp Quốc đã tuyên bố rằng hành động của Trung Quốc vi phạm luật pháp quốc tế.
Phán quyết của Tòa án Quốc tế về việc đường “9 đoạn” vô nghĩa cũng có nghĩa rằng giờ đây các nước láng giềng đã có cơ sở pháp lý rõ ràng để đối đầu với những hành động hung hăng của Trung Quốc khi theo đuổi và bảo vệ các lợi ích chính đáng của mình ở Biển Đông. Phán quyết cũng đã giúp vạch ra cách thức các nước trong khu vực tiến hành các hoạt động thương mại ở vùng biển rộng lớn và quan trọng này.
Xem thêm…

Bắc Kinh không úp mở : Biển Đông là sân nhà của Trung Quốc

07:09 |


Dựa theo câu hỏi của Tân Văn Xã (China News Service) - hãng tin chính thức thứ hai tại Trung Quốc sau Tân Hoa Xã - theo đó phải chăng là hoạt động bồi đắp các bãi đá và rạn san hô của Trung Quốc ở Biển Đông báo hiệu một sự thay đổi trong chính sách của Trung Quốc đối với Biển Đông và thậm chí đối với cả các láng giềng, ông Vương Nghị đã tại khẳng định là chính sách Trung Quốc không thay đổi.

Vấn đề là Ngoại trưởng Trung Quốc đã nhân dịp này đả kích các nước đã phản đối Trung Quốc và nói thẳng Bắc Kinh có quyền làm tất cả những gì mình muốn trong vùng lãnh thổ thuộc về mình. Giới quan sát đặc biệt ghi nhận lời khẳng định rằng khu vực đang xây dựng là « nhà » và « sân » của Trung Quốc.

Theo bản tin tiếng Anh trên trang web của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, ông Vương Nghị  nói nguyên văn : « Chúng tôi không giống như một số quốc gia khác đã xây dựng trái phép trong nhà của người khác. Và chúng tôi không chấp nhận những lời chỉ trích từ người khác khi mà chúng tôi chỉ xây dựng các cơ sở trên sân riêng của chúng tôi. »

Tuyên bố không úp mở của Ngoại trưởng Trung Quốc, tại một cuộc họp báo quốc tế, về quan điểm từng bị tố cáo là Bắc Kinh muốn biến Biển Đông thành ao nhà của mình, đã làm dấy lên nhiều chỉ trích. Trả lời phỏng vấn nhanh của RFI qua email, Giáo sư Thayer, chuyên gia tại Học viện Quốc phòng Úc. không che giấu thái độ sửng sốt trước một tuyên bố vừa « thô bạo - brazen », vừa « ngạo mạn - arrogant », vừa phản lịch sử vì chính Trung Quốc mới là nước chiếm đóng nhà của người khác.

Thayer : "Tôi vô cùng kinh ngạc khi đọc thấy ý kiến ​​của Ngoại trưởng (Trung Quốc). Đưa ra (vài hôm) trước ngày kỷ niệm 27 năm cuộc tấn công của Hải quân Trung Quốc vào tàu hậu cần Việt Nam ở khu vực quanh Đá Gạc Ma (Johnson South Reef) ngày 14 tháng 3 năm 1988. Nhận xét của ông Vương Nghị vừa thô bạo, vừa ngạo mạn.

Cần phải nhớ lại rằng, vào thời điểm đó, không có sự hiện diện của Trung Quốc tại quần đảo Trường Sa. Hành động của Trung Quốc tấn công và tàn sát 64 thủy thủ Việt Nam phải bị coi là một hành vi xâm lược trắng trợn nhưng lại không bị cộng đồng quốc tế trừng phạt. Tàu chiến Trung Quốc khi ấy đã được phái đến nơi cùng với một hạm đội nhỏ mà nhiệm vụ trên danh nghĩa là thiết lập một trạm quan sát nhân danh Ủy ban Liên chính phủ về Hải dương học của UNESCO.

Sau trận hải chiến, Trung Quốc bắt đầu chiếm đóng các rạn san hô và bãi ngầm khác trong quần đảo Trường Sa, một hành động được tiếp tục cho đến ngày nay. Có tin là chỉ huy của đội tàu Trung Quốc đã bị khiển trách vì sử dụng võ lực mà không được lệnh. Tuy nhiên, Trung Quốc đã hoàn toàn sẵn sàng khẳng định chủ quyền trên các thực thể mà họ đã chiếm bằng vũ lực, vi phạm luật lệ quốc tế. Trong thực tế, Trung Quốc đã chiếm « nhà của người khác ».

Tuyên bố của ông Vương Nghị là một ví dụ về việc Trung Quốc sử dụng chiến tranh thông tin nhằm bóp méo sự thật lịch sử và luật pháp quốc tế".

RFI : Đây có phải là lần đầu tiên mà một quan chức Trung Quốc cao cấp như vậy cho rằng Biển Đông là « nhà » và « sân » - hay nói cách khác là « ao nhà » - của Trung Quốc ? 

Thayer : "Nếu tôi nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên Trung Quốc mô tả các thực thể địa lý ở Biển Đông như là « nhà » của họ. Cách dùng từ ngữ này cho thấy là Trung Quốc đã leo thang trong hành động biện minh cho các hành động của họ, chuyển từ việc khẳng định « chủ quyền lịch sử » đối với các đảo và « vùng biển tiếp giáp », sang việc tuyên bố quyền sở hữu không hơn không kém đối với với các thực thể như đảo đá, rạn san hô hay các bãi ngầm khác".

RFI : Với kiểu khẳng định như kể trên, liệu Trung Quốc có sẽ chủ động hơn trong các cuộc đàm phán về Bộ Quy tắc Ứng xử tại Biển Đông COC với ASEAN hay không ? Bởi vì điều đó có nghĩa chấp nhận « luật nước ngoài » trên sân riêng của mình ? 

Thayer : "Dĩ nhiên Trung Quốc sẽ tiếp tục lôi kéo ASEAN vào một chuỗi các cuộc đàm phán vô tận về một Bộ Quy tắc Ứng xử. Trung Quốc vẫn khăng khăng cho rằng Bản Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) phải được thực hiện tốt theo như ý của Bắc Kinh trước đã. (Có điều) là Bản Hướng dẫn thực thi DOC đã được thông qua từ 4 năm rồi, nhưng chưa hề có một hoạt động hợp tác nào được chấp thuận hay bắt đầu.

Lời lẽ thô bạo của Ngoại trưởng Trung Quốc là nhằm mục đích cô lập Philippines và Việt Nam, và hù dọa các thành viên ASEAN khác để buộc họ phục tùng. Trung Quốc hy vọng là các thành viên « nhút nhát hay lo » của ASEAN sẽ khuyên nhủ là phải tự kiềm chế, và việc tham khảo sẽ tiếp tục bất tận.

Thời gian đang đứng về phía Trung Quốc, với từng gàu cát lấy từ biển lên cho phép họ mở rộng diện tích các đảo nhân tạo và tăng cường năng lực kiểm soát – và cưỡng chế nếu cần - của Trung Quốc. Trung Quốc đang thay đổi « thực tế trên hiện trường », qua đó làm cho bất kỳ quyết định nào của Tòa án Trọng tài về đơn kiện của Philippines trở nên vô nghĩa".


Xem thêm…

Trung Quốc đưa quân đồn trú tới Đảo Cây ở Hoàng Sa

03:42 |
 Vũ Anh
Dân trí:  Từ ngày 8/3, Trung Quốc đã trái phép triển khai lực lượng đồn trú tới Đảo Cây (Trung Quốc gọi là đảo Triệu Thuật) thuộc nhóm đảo An Vĩnh (Trung Quốc gọi là Thất Liên) ở quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Trung Quốc đang đẩy mạnh các hoạt động bồi đắp, xây dựng và đưa quân đồn trú tới các đảo chiếm giữ trái phép ở Biển Đông (Ảnh: AFP)
 

 
Hãng Xinhua của Trung Quốc dẫn thông tin từ lực lượng cảnh sát thuộc Chi đội công an biên phòng Tam Sa, một thực thể được Bắc Kinh thành lập phi pháp ở Hoàng Sa, cho biết thông tin trên. 

Mục đích của đợt triển khai quân nhằm bảo vệ chủ quyền đối với Đảo Cây, các bãi đá và doi cát ở khu vực Bắc Trung Nam và vùng biển quanh hòn đảo. Ngoài ra, lực lượng đồn trú cũng có nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự phục vụ công tác phát triển kinh tế địa phương. 

Theo Chi đội trưởng công an biên phòng Tam Sa Trương Văn Quân, trước đây chi đội này chỉ định kỳ điều tàu tuần tra ra đảo nên năng lực quản lý rất thấp. Nay, do điều kiện giao thông và đồn trú trên Đảo Cây đã được cải thiện nên Chi đội sẽ nâng cao năng lực quản lý và hiệu quả công tác của lực lượng biên phòng. 

Thời gian gần đây, lực lượng cảnh sát thuộc Chi đội công an biên phòng Tam Sa đã chính thức điều quân đồn trú tới nhóm đảo An Vĩnh để tăng cường công tác quản lý và chiếm giữ đảo, phục vụ việc xây dựng chính quyền cơ sở của cái gọi là Tam Sa.

Đảo Cây là một đảo san hô thuộc nhóm đảo An Vĩnh trong quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Đảo Cây nằm cách đảo Phú Lâm khoảng 9,2 hải lý (17 km) về phía Bắc - Tây Bắc và cách Cồn cát Tây 4 hải lý (7,4 km) về phía Đông. Hiện nay, Trung Quốc đang chiếm đóng phi pháp hòn đảo này.



Xem thêm…

Việt Nam truy đuổi tàu Trung Quốc?

18:13 |
 TMSS: Mong sao chủ quyền được giữ vững và ngư dân không còn chịu cảnh tàu lạ nữa. Mà tàu lạ tàu quen thì cũng là Tàu!
--------------------------------------------------------------------

Việt Nam truy đuổi tàu Trung Quốc?

 
Ngư dân địa phương cho biết chiếc 'tàu lạ' có 'kiểu dáng tương tự như chiếc tàu Trung Quốc từng đâm chìm chiếc tàu cá của ngư phủ Đà Nẵng hồi tháng Năm năm 2014'
Sau khi nhận được tin báo của ngư dân về một chiếc tàu được gọi là “tàu lạ” xâm phạm lãnh hải Việt Nam, Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng TP Đà Nẵng đã triển khai hai chiếc tàu tới truy bắt.

Tuy nhiên, khi thấy lực lượng biên phòng Việt Nam, chiếc tàu mà truyền thông trong nước và các ngư phủ Đà Nẵng nói là tàu cá của Trung Quốc đã “bỏ chạy”.
Đại tá Lê Tiến Hưng, Tham mưu trưởng Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng cho VOA Việt Ngữ biết, vụ việc xảy ra sáng sớm ngày 7/3 và chỉ cách bờ biển thành phố Đà Nẵng 18 hải lý.

Khi được hỏi đó có phải là tàu của Trung Quốc hay không, ông Hưng nói:

“Mình bây giờ phải nói rõ là tàu nước ngoài, chứ không phải tàu Trung Quốc được. Khi 'bắt tận tay, day tận trán' thì mới khẳng định được tàu có là của nước nào, rồi sau đó mình mới lập biên bản, xác định hành vi phạm tội, địa điểm phạm tội, trang thiết bị phạm tội trên vùng biển Việt Nam thì sau đó mình mới xử lý theo pháp luật Việt Nam được. Mặc dù biết là của Trung Quốc nhưng mà chưa 'bắt tận tay, day tận trán' được nên việc đó phải hết sức cẩn thận với thông tin, không khéo Trung Quốc phản ánh lại rất là phiền bởi vì chưa bắt được mà.”

Trong khi đó, báo chí Việt Nam dẫn lời các ngư dân địa phương cho biết chiếc “tàu lạ” có “kiểu dáng tương tự như chiếc tàu Trung Quốc từng đâm chìm chiếc tàu cá của ngư phủ Đà Nẵng hồi tháng Năm năm 2014”.

Mặc dù biết là của Trung Quốc nhưng mà chưa 'bắt tận tay, day tận trán' được nên việc đó phải hết sức cẩn thận với thông tin, không khéo Trung Quốc phản ánh lại rất là phiền bởi vì chưa bắt được mà.
Truyền thông trong nước cũng đưa tin thêm về việc nhiều vụ tàu Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam thời gian qua, “không chỉ khai thác trái phép hải sản, mà còn có dấu hiệu đưa phương tiện thăm dò, khiêu khích tàu cá ngư dân Việt Nam”.
Ông Hưng cho biết thêm rằng trong năm 2014, có gần 300 lượt tàu cá nước ngoài xâm phạm khu vực biển cách Đà Nẵng khoảng 40 - 50 hải lý. Ông không nói rõ trong số đó có bao nhiêu tàu của Trung Quốc.

Ngoài ra, ông cũng cho hay rằng có 6 trường hợp tàu cá Trung Quốc tông, va, bắt giữ tàu cá Quảng Ngãi và Khánh Hòa trên khu vực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Tham mưu trưởng Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng cũng cho biết lực lượng của ông luôn giữ liên lạc với các ngư dân, phát huy sức mạnh của quần chúng vì họ “là những người hoạt động trên tất cả vùng biển Việt Nam”.

Tình hình biển Đông nóng lên suốt từ năm ngoái sau khi Trung Quốc đưa giàn khoan 981 vào vùng biển mà Việt Nam coi là thềm lục địa của mình cũng như ngăn chặn ngư dân Việt đánh bắt tại những nơi tranh chấp ở biển Đông.

Bây giờ phải nói rõ là tàu nước ngoài, chứ không phải tàu Trung Quốc được. Khi 'bắt tận tay, day tận trán' thì mới khẳng định được tàu có là của nước nào...
Các quốc gia, trong đó có Việt Nam, gần đây đã lên tiếng phản đối các hoạt động lấn biển và xây dựng của Trung Quốc trên các bãi đá ở Trường Sa và yêu cầu Bắc Kinh chấm dứt ngay lập tức các hành động ‘sai trái’, ‘vi phạm chủ quyền Việt Nam.’

Tuy nhiên, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị cuối tuần quan nói rằng nước ông “có toàn quyền tiến hành xây dựng và phát triển đất đai quanh các hòn đảo và bãi đá tranh chấp trên biển Đông”.

Ông Vương nói rằng Bắc Kinh “không chấp nhận chỉ trích từ bất kỳ ai vì chúng tôi chỉ xây dựng các cơ sở trong sân nhà của mình”.

Ông gọi các hành động bồi đắp ở biển Đông là “hợp pháp và chính đáng”. Việt Nam chưa lên tiếng trước các phát biểu của Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc.

Xem thêm…

Đá Chữ Thập: pháo đài canh giữ biển Đông?

18:12 |
TMSS: Giữ lấy đất quê hương để bảo vệ quyền được sống nơi quê cha đất tổ và kế sinh nhai của cộng đồng các dân tộc Việt Nam! Vì vậy, xin đừng mất giờ vì những chuyện cướp - hiếp - giết mà hãy biết trân quý những di sản tiền nhân để lại!
----------------------------
Tàu thuyền Trung Quốc đang bồi đấp đảo mới từ Đá Chữ Thập

Việt-Long - RFA

Báo Wall Street Journal sưu tầm hình ảnh những đá, bãi đang được Trung Quốc kiến tạo và mở rộng ở Trường Sa, đem đặt cạnh những không ảnh chụp các vị trí  này trước đây trong năm ngoái, cho thấy diện tích các nơi này được làm tăng gấp nhiều lần. Riêng Đá Chữ Thập chiếm của Việt Nam năm 1988 đã được kiến tạo tăng diện tích gấp hơn 10 lần so với đầu năm ngoái, khiến nó trở thành hòn đảo lớn nhất Trường Sa, lớn hơn cả đảo Ba Bình vốn bị Đài Loan chiếm giữ từ đầu thập niên 1950.

Anh hưởng quốc tế?

Việc Trung Quốc tái tạo đảo ở Trường Sa đã được quốc tế chú ý từ đầu năm ngoái khi Bắc Kinh khởi sự kiến tạo đá Chữ Thập một cách đại quy mô, cùng lúc với năm đảo và bãi đá khác, trong đó có đá Gác-Ma cũng chiếm của Việt Nam, và gần đây lại xây đắp một vị trí thứ bảy nữa ở Đá Vành Khăn, cách Palawan 209 km.  Giới chuyên gia quân sự và chiến lược là những người lưu ý tới sự kiện này nhiều nhất, vì họ thấy được qua hành động đó, Trung Quốc quyết tâm bành trướng lấn chiếm 90% diện tích biển Đông, đối đầu với chính sách của Hoa Kỳ chuyển trục chiến lược sang khu vực châu Á Thái Bình Dương.
reclamation-fiery-cross-reef
Không ảnh chụp Đá Chữ Thập đang được bồi đắp, tân tạo
Tất nhiên mọi sự kiện liên quan đến biển Đông đều liên quan chặt chẽ tới Việt Nam trên mọi phương diện, từ chủ quyền đến kinh tế, quân sự, ngoại giao, ảnh hưởng vào chế độ chính trị... nhưng hành động này của Trung Quốc ở biển Đông mang nhiều ý nghĩa hơn đối với chiến lược châu Á của Hoa Kỳ.  Sách lược biển Đông của Trung Quốc không có gì là lạ, nhưng diễn tiến trong năm qua đã chứng tỏ Bắc Kinh rất quyết đoán và gấp rút thực hiện nó, song song với việc phát triển quốc phòng, mặc dù kinh tế và nội trị có những khó khăn riêng.

Ý nghĩa chiến lược?

Báo chí của Trung Quốc gọi đá Chữ Thập là căn cứ lợi hại từ đó có thể tung ra cuộc tấn công chiếm giữ thủ phủ Sài Gòn của miền Nam Việt Nam trong vòng vài giờ đồng hồ! Nhưng đó chỉ là điều khoa trương ồn ào, không do Quân Ủy Trung ương Bắc Kinh phát biểu, để hăm he và bảo Việt Nam đừng trông mong vào Mỹ. Dường như Trung Quốc cũng hiểu rằng việc tấn công chiếm Sài Gòn không thực tế và không quan trọng bằng tính cách căn cứ hải dương, pháo đài trấn ngự con đường biển từ eo Malacca ngược lên tới nam Trung Hoa, lên tận biển Hoa Đông vào Nhật Bản và bán đảo Triều Tiên.
Tuy nhiên, trước hết, nhóm đá và bãi được tân tạo để có thể làm căn cứ hải dương và điểm tiếp vận cho các hạm đội hải quân cùng hằng ngàn tàu đánh cá của Trung Quốc. Quan trọng hơn thế, khi căn cứ này đi vào hoạt động nó sẽ cho thấy ngay hình ảnh lãnh hải rộng lớn của biển Đông nằm hoàn toàn trong tay Trung Quốc.

Vai trò quân sự?

Thực ra nhóm vị trí tân tạo này chỉ tạo nên hình ảnh và hình thức một lãnh thổ xa xôi của Trung Quốc, nhằm khoa trương về cái gọi là chủ quyền lãnh hải Trung Quốc từ Hải Nam tới Trường Sa và qua khỏi Trường Sa. Nó không đủ điều kiện địa lý và pháp lý để Bắc Kinh dựa vào đó xác định chủ quyền lãnh hải đặc quyền.
Về mặt quân sự, vị trí này cũng chỉ mang tính hình thức.  Ngay trong trường hợp giả dụ xảy ra chiến tranh với Việt Nam, liệ
kilo-636
Tàu ngầm Kilo-636 của Việt Nam
u cái căn cứ vững chắc và to lớn nhất trong nhóm đó là đá Chữ Thập có chịu nổi chục quả ngư lôi loại ASuW 53-65, 533 ly, với khối nổ ba trăm kilogram phóng từ tàu ngầm Kilo-636 KMV "sát thủ thầm lặng" của Việt Nam? Trận tấn công có thể khiến cầu tàu, sân bay cùng theo nhau lặn xuống đáy biển! Hay nếu Việt Nam may ra "mượn" được qua tay Mỹ vài quả bom tấn kiểu "shock-and-awe" nữa, thì cả một loạt căn cứ gọi là "tân tạo bề thế" đó cũng sẽ bị xóa vĩnh viễn trên bản đồ. Như vậy liệu nó có khả năng giữ được cái gọi là vai trò pháo đài trấn ngự biển Đông đối đầu với chính sách chuyển trục của Mỹ?

Chủ đích khác

Hình ảnh "pháo đài trấn ngự biển Đông", do đó, chỉ là hình ảnh trên mặt hình thức để khoa trương mà thôi. Một dúm đá với rạn san hô lèo tèo khi nổi khi chìm trên mặt nước như vậy có tân tạo bồi đắp đến mấy thì cũng chỉ tạo được một hình thức không có thực chất, không có gì lợi hại về mặt quân sự và cũng không làm mốc cho lãnh thổ mở rộng. Ngay cả hòn đảo lớn nhất và kiên cố nhất ở Trường Sa là đảo Ba Bình bị Đài Loan chiếm cứ cũng không đủ điều kiện cho một căn cứ kiên cố trên biển, so với những điểm chiến lược như dãy đảo Saipan, Iwo Jima dẫn vào đất Nhật. Phòng thủ nhóm đảo nhỏ nhoi đó cũng đã khó, khoan nói đến căn cứ xuất phát tấn công.
Tóm lại hành động chiếm cứ và bồi đắp kiên cố những đá và bãi ở Trường Sa không thể làm nghiêng cán cân lực lượng trước ưu thế quân sự tuyệt đối của Mỹ ở biển Đông, mà chỉ là để tạo nên một hình ảnh lãnh thổ bao trùm biển Đông. Trung Quốc chỉ cố thổi phồng hình ảnh lên cho thành thực tế, để cho quốc tế nếu không nhìn nhận thì cũng không thể đẩy được Trung Quốc ra khỏi vùng lãnh thổ lãnh hải mà họ nhất quyết bám chặt bằng mọi giá.

Không chiến tranh

Nhóm đá mới bồi đắp này quả là không có ý nghĩa gì về quân sự khi chẳng may xảy ra chiến tranh, nhưng liệu Trung Quốc có để xảy ra một cuộc chiến tranh ở biển Đông, trong khi đám báo chí Trung Quốc phụ họa với đảng Cộng sản cầm quyền lúc nào cũng hô hoán chuyện dạy Việt Nam một bài học nữa, rồi thì "thừa khả năng đánh chiếm Việt Nam trong vài ngày"? Câu trả lời có nhiều phần là KHÔNG, vì chiến tranh sẽ lật ngược quyền lợi chiến lược và kinh tế của Bắc Kinh.
Không gây chiến tranh nhưng Trung Quốc gắng tô bồi nhóm đảo cỏn con đó để có thể mở ra vùng nhận dạng phòng không mới ở biển Đông. Kỳ thảo luận bàn tròn "Thế giới Trong tuần" ngày 11 tháng 12 năm 2013 nói rằng Trung Quốc chỉ mở vùng nhận dạng phòng không đó khi có đủ lực lượng hải quân tuần tra đến tận Trường Sa, Singapore. Nay là lúc Trung Quốc ráo riết chuẩn bị cho cả hải quân lẫn không quân khả năng tuần tra và kiển soát không phận hải phận biển Đông, bằng những hoạt động được nói đến trong lần thảo luận này.
Nhóm đảo tân tạo còn có lợi cho Trung Quốc về kinh tế, trong lãnh vực giao thông chuyển vận và ngư nghiệp. Từ tháng 7
air-strip-2
Phi cơ chiến đấu của Trung Quốc trên đường bay trên đá Chữ Thập tân tạo- Ảnh mô phỏng
năm ngoái Bắc Kinh đã khuyến khích ngư dân của họ mở rộng ngư trường về phía nam, nói là các tàu cá sẽ được tiếp liệu ở Trường Sa.

Dựa vào đâu?

Trung Quốc có thể sẽ áp đặt vùng nhận dạng phòng không trên biển Đông, đồng thời mở rộng hoạt động quân sự và ngư nghiệp trên vùng biển sân trước của Việt Nam. Đến lúc đó Việt Nam sẽ phải có phản ứng, nhưng dựa vào đâu để phản ứng, thì đó là câu hỏi mà toàn dân toàn quân Việt Nam sẽ buộc đảng Cộng sản cầm quyền phải trả lời thích đáng.
Liệu đảng Cộng sản có thể nói "dựa vào chính mình" trong một quốc gia mà chính trường rối loạn với trận đấu đá giết chóc nhau công khai để tranh giành quyền lực, người dân thì bị cướp đoạt, áp chế một cách tàn bạo không nương tay?

Xem thêm…

KHẨN CẤP! HẾT SỨC NGUY HIỂM! KẺ NÀO CHỦ TRƯƠNG VIỆC NÀY ?

21:42 |

TMSS: Mất chủ quyền đồng nghĩa với mất đi phương tiện để làm kế sinh nhai. Mất chủ quyền là vô tình bạc nghĩa với tiền nhân nếu như âm thầm dâng hiến cho ngoại bang. Ước mong quyền được sống trong "NHÀ MÌNH" của con dân đất Việt không bị tước đoạt bởi những con người vô tâm bấn đất nước, bán chủ quyền!
 
Lời dẫn: 

Mấy hôm nay, các báo chí đồng loạt đưa tin về việc xây dựng cột cờ chủ quyền ở Nghệ An. Sắp tới có thể nhiều nơi khác trên đất nước cũng sẽ được xây các cột cờ chủ quyền như vậy. 

Hết sức nguy hiểm!

Cột cờ chủ quyền phải được đặt ở các vùng biên cương, địa đầu tổ quốc, coi đó như là một biểu tượng khẳng định cương vực và chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc. 

Không hiểu sao, kẻ nào đã nghĩ ra và khởi xướng việc xây các cột cờ chủ quyền tại các nơi nằm sâu trong cương vực, lãnh thổ của ta. Như vậy, hóa ra Biển Đông kia, Hoàng Sa - Trường Sa kia là của Tàu hết sao? Ta từ bỏ chủ quyền ở các vùng biển bên ngoài rồi chăng?

Rồi đây, sẽ cắm một cột mốc chủ quyền ở Bắc Ninh, Hà Nội (Ba Đình) chăng?
Ta lui dần, rút dần vào đất liền, lui dần và co cụm, để mất dần đất đai, biển trời ư?

Ai? Kẻ nào khởi xướng việc này?

Ai? Kẻ nào chỉ đạo việc này?

Nó có liên hệ gì với bọn cầm quyền Bắc Kinh không?


Một người bạn tôi nói: Tôi cứ cảm tưởng như họ chuẩn bị một cái gì đó rất tinh vi.
__________

.
Xây dựng cột cờ chủ quyền Tổ quốc tại đảo Mắt
Chủ nhật, 01/02/2015 | 9:32 GMT+7

 

QĐND Online - Sáng 1-2, tại Nghệ An, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và Tổng công ty Xây dựng công trình giao thông 4 (Cienco 4) đã tổ chức lễ ra quân xây dựng cột cờ chủ quyền Tổ quốc trên đảo Mắt (Nghệ An). 


Đến dự buổi lễ có các đồng chí: Nguyễn Thế Trung, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó trưởng ban thường trực Ban Dân vận Trung ương; Đinh La Thăng, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải; Nguyễn Đắc Vinh, Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.

Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng trao quà cho lực lượng tham gia 
xây dựng cột cờ chủ quyền trên đảo Mắt.

Công trình này mở đầu cho dự án xây dựng cột cờ tại 5 đảo tiền tiêu do Trung ương Đoàn và Cienco 4 thực hiện, gồm đảo Mắt, đảo Sơn Dương (Hà Tĩnh), đảo Hòn Mê (Thanh Hóa), đảo Cù Lao Chàm (Quảng Nam), đảo Sơn Chà (Thừa - Thiên Huế). Đối với công trình tại đảo Mắt, Ban thường vụ tỉnh Đoàn Nghệ An được giao là cơ quan chủ đầu tư. Công trình dự kiến khánh thành vào dịp Tháng thanh niên và kỷ niệm 84 năm thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26-3-2015).


Cột cờ Tổ quốc tại đảo Mắt được xây dựng trên khuôn viên 30m2, cao 22,66m, phần thân đế cột cờ ốp đá granite, lá cờ có kích thước 4x6m; mặt chính hướng ra biển, ghi thông tin tọa độ cột cờ, khẳng định cột mốc chủ quyền đất nước. Tổng mức đầu tư của công trình là 1,25 tỷ đồng, trong đó, đoàn viên thanh niên tỉnh Nghệ An đóng góp 250 triệu đồng; Cienco 4 hỗ trợ 1 tỷ đồng.


Trong dịp này, Trung ương Đoàn và Cienco 4 đã thăm, chúc Tết, trao 30 suất quà cho các lực lượng đang làm nhiệm vụ trên đảo Mắt. Ngoài ra, Tổng công ty Truyền thông đa phương tiện VTC cũng trao tặng và lắp đặt trực tiếp 18 bộ đầu thu kỹ thuật số kèm 1 năm sử dụng miễn phí cho cán bộ, chiến sĩ trên đảo Mắt.


Thời gian qua, Trung ương Đoàn và Cienco4 đã phối hợp tổ chức nhiều hoạt động, trong đó có chương trình “Tổ quốc bên bờ sóng” với những nội dung thiết thực như xây dựng cột cờ chủ quyền tại các đảo tiền tiêu, tham gia xây dựng công viên Gạc Ma, xây dựng công trình chuyển nước biển thành nước ngọt cho Trường Sa, chăm lo đời sống cho cán bộ, chiến sĩ các lực lượng làm nhiệm vụ trên biển...


Tin, ảnh: MẠNH HƯNG
Xem thêm…

BÁN ĐẤT BÁN NƯỚC BÁN CẢ ĐƯỜNG ĐI

16:51 |

BÁN ĐẤT BÁN NƯỚC BÁN CẢ ĐƯỜNG ĐI

Vương Trí Dũng
Đi trên những bãi biển đẹp mênh mông của nước Mỹ tôi từng ngậm ngùi nghĩ đến nhiều bờ biển rất đẹp của Việt Nam đã bị kẻ cầm quyền đem bán, đến nỗi không nói đến việc tìm ra đường lội xuống nước để bơi là bất khả thi, muốn đi dạo chơi trên cát cho thư thái chốc lát cũng không được nữa. Bây giờ, đám chức sắc đã xướng lên việc bán đường đi. Nghĩa là các vị ấy đã túng quẫn lắm rồi đấy, bao nhiêu thứ bán được trước đây, con cái, phe nhóm họ đã ăn tiêu bằng sạch. Chao ôi, nghĩ đến mà thấy cảm thương!
Lại nhớ chí sĩ Phan Bội Châu, ông có viết trong cuốn Việt Nam vong quốc sử chuyện thực dân Pháp lừa dân chúng ở một vùng quê nọ bán trời cho chúng. Bán xong thì ngồi trong nhà cũng là ngồi vào trời của Đại Pháp, đi ra sân cũng là đi trong trời của Đại Pháp, cùng cực đến nỗi lại phải cùng nhau vét sạch sành sanh của cải để đi chuộc trời về. Với tình thế này, dám chắc người dân của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam cũng sắp đứng trước thảm họa bị bán trời đến nơi, bởi các ông ấy đã như những con nghiện hêroin thời kỳ cuối, có gì mà không bán chứ.
Các ông các bà Dương Nội và tất cả bà con những vùng miền bị cướp đất trắng tay trong nước ta ơi! Xin hãy tính trước sớm đi, mất đất thì vẫn kéo nhau đi ăn xin được, còn mất đường thì đội quân bị gậy biết đặt chân vào đâu để hành nghiệp? Chắc phải xắn cao quần lội xuống các bờ mương mà đi rồi. Nhưng đến khi mất trời thì nguy quá, chắc phải tìm sông lạch mà lặn mà vùi, chỉ để hở hai con mắt là còn yên thôi.
Âu cũng là cái số trời đã định từ khi ông lạc Long Quân chia tay với bà Âu Cơ. Đang yên lành trên mảnh đất trung du của mình, bỗng hứng lên đem 50 con đi tuột xuống nước mà ở. Kể ra, Đảng Cộng sản Việt Nam kế thừa và phát huy truyền thống lịch sử 4000 năm đến thế là tuyệt đỉnh. Cực lực hoan hô!
Nguyễn Huệ Chi


Phát triển kinh tế trong thời kỳ hội nhập cần sự hợp tác đầu tư với nước ngoài là đương nhiên. Hơn thế nữa, cần phải sử dụng công nghệ, học hỏi kỹ năng quản lý, và tận dụng vốn của nước ngoài để thu được lợi ích nhiều nhất, nhưng phía mình lại bị tổn thất ít nhất. Đó là bài toán tối ưu cửa miệng. Ai cũng nói được nhưng không phải ai cũng làm được.
Nhìn lại thực tế những gì mà chúng ta đã làm từ khi bắt đầu chính sách mở cửa trong suốt hai mươi năm qua, thì rút ra được một số kết luận cay đắng sau đây.
1. Chúng ta không thu được gì nhiều và không học được gì đáng kể ngoài việc đã bán đi tất cả những gì có thể bán
Bán đất
Những vùng đất đai có phong cảnh đẹp hay đắc địa đều được bán cho người nước ngoài đầu tư, thời hạn thông thường là năm mươi năm. Nếu họ mang tiền đến phát triển sản xuất thì còn khả dĩ, nhưng phần lớn đó là các dự án dịch vụ, địa ốc. Nghĩa là họ lấy đất xây nhà để bán cho chính người Việt Nam, và tổ chức các dịch vụ để thu tiền của chính người Việt Nam. Tiếc thay, các dự án bán đất kiểu này, có thể mang lại sự phát triển bề mặt, nhưng không mang lại giàu có bền vững đích thực làm cho đất nước hùng cường.
Lấy một thí dụ điển hình như thành phố Đà Nẵng. Không phủ nhận sự thay đổi khang trang của thành phố và đời sống người dân phần nào cải thiện trong thời gian đổi mới. Nhưng sau hai mươi năm mở cửa hội nhập, nền công nghiệp Đà Nẵng có được những gì đáng giá? Từ thí dụ của Đà Nẵng để mà suy nghĩ và không thể không xót xa về sự phát triển của đất nước.
Bán tài nguyên
Không cần phải liệt kê cụ thể. Không có loại khoáng sản nào mà chúng ta không nhanh chóng đem bán. Thậm chí đến khoáng sản khai thác lỗ và mang lại nhiều hậu quả tai hại như bô xít Tây Nguyên mà cũng vội vã đem bán tất.
Bán nước
Không chỉ bán khoáng sản, không chỉ bán rừng, mà chúng ta bán cả nước sông hồ và biển. Nhiều hồ đều bị bán quyền sử dụng khai thác trong nhiều năm. Ở Vũng Áng chúng ta bán đi cả hàng ngàn héc ta biển. Đến Vịnh Hạ Long cũng có người muốn bán quyền sử dụng khai thác. Bán đất, bán rừng, bán tài nguyên khoáng sản và bán cả nước.
2. Chúng ta đã bán một cách vội vã lấy được
Nếu bán có chọn lọc cân nhắc thì còn chấp nhận được, nhưng dưới bình phong đầu tư phát triển, chúng ta đã bán tràn lan khắp mọi nơi có thể. Nguyên nhân là nhiệm kỳ lãnh đạo chỉ có hạn, nên trong nhiệm kỳ phải tìm mọi cách để bán bằng được các dự án đất đai và tài nguyên. Hiện tượng này phổ cập ở tất cả các tỉnh thành, từ trung ương cho đến tỉnh huyện xã.
Chẳng hạn, mỏ sắt Thạch Khê Hà Tĩnh chưa khai thác bây giờ thì đời cháu chắt hay nhiều trăm năm sau sẽ khai thác cũng chưa nuộn. Vội vã chi mà phải hấp tấp bán cho nhà đầu tư Đài Loan Trung Quốc với những ưu đãi đặc biệt và ẩn chứa những hậu quả an ninh khôn lường? Tại sao người Đức người Pháp không đầu tư mà lại là người Trung Quốc?
Lãnh đạo Hà Tĩnh và Chính phủ Việt Nam có ý thức rằng mình đã vội vã bán rẻ mạt tài nguyên mà cha ông để lại từ ngàn đời? Người Đức người Nhật có làm giàu bằng cách bán tháo tài nguyên của tổ tiên để lại hay không? Lãnh đạo Việt Nam có biết không khi chính người Trung Quốc đang đi mua tài nguyên các nước khác thì họ lại đang chắt chiu để dành nguồn tài nguyên trong nước?
3. Chúng ta đã bán dài lâu đến hết cả đời cháu chắt
Vũng Áng đã được cho thuê 70 năm. Nghĩa là nếu bố và mẹ lúc 61 tuổi nghỉ hưu đã cho thuê đất 70 năm, thì con 41 tuổi, cháu 21 tuổi và chắt 1 tuổi, đợi đến 70 năm sau đều không được quyền sử dụng đất. Lúc đất được trả về thì chắt đã 71 tuổi, và người chít đời thứ 5 cũng đã 51 tuổi, mới được nhận lại quyền sở hữu đất!
Vậy mà có người còn dự định bán đất 99 năm, và thậm chí là 120 năm.
Nếu cha ông đều bán đất kiểu đó thì thế hệ bây giờ ở đâu?
4. Không chỉ bán đất bán nước chúng ta đang bán cả đường đi
Ai cho phép Bộ giao thông vận tải và VEC bán đường?
Những ngày gần đây báo chí đồng loạt đưa tin rằng Tổng công ty phát triển đường cao tốc Việt Nam đang chuẩn bị bán một số tuyến đường cao tốc. Thoạt nghe đã rùng mình.
Khi bán đi những khu đất, những cánh rừng, người dân buộc phải di cư sang những nơi khác, dẫu là hẻo lánh cằn cỗi, nhưng vẫn còn có chỗ để ở và mưu sinh.
Khi bán đi hồ nước sông ngòi và cả từng vùng biển, người dân phải dạt sang vùng nước khác, dẫu sóng gió nguy hiểm, nhưng vẫn còn có chỗ để mò cua bắt cá mà tồn tại.
Nhưng nay lại bán đi cả đường sá, quyền đi lại của người dân không còn nữa. Không thể ngồi ở nhà, mà muốn đi ra thì phải trả tiền theo giá tùy tiện. Ngày xưa đường nhỏ gồ ghề, chịu khó còn đi được. Nay đường to rộng nhưng không có tiền đành phải bó chân.
Nói một cách cụ thể hơn. Ở thôn có con đường làng dân vẫn đi lại. Nay bỗng chốc trưởng thôn bán cho người khác xây to hơn. Ai muốn đi phải trả phí theo giá của chủ mới. Nếu không phải lội xuống ruộng vượt rào hay tìm đường mà đi.
Bởi vậy, người dân có quyền thét to lên rằng:
Hãy trả đường cho dân đi, nhỏ hay xấu cũng là đường của dân, tại sao lại lấy mất đường của dân rồi bắt dân muốn đi thì phải trả tiền theo giá tùy ý của các ông?
Trong số tiền mà các ông xây dựng đường có bao nhiêu tiền thuế dân đóng?
Trong số tiền mà các ông xây dựng đường dân sẽ phải gánh chịu bao nhiêu nợ?
Ai cho các ông quyền lấy đất của dân làm đường rồi lại bán cho người khác?
Có ai trong Bộ Giao thông Vận tải đặt ra những câu hỏi tương tự?
Xây dựng đường cao tốc hình thức BOT ở đâu ?
Hệ thông giao thông là huyết mạch của quốc gia. Nó không chỉ là huyết mạch về kinh tế mà còn là huyết mạch an ninh quốc gia. Bởi vậy quốc gia phải nắm quyền kiểm soát hệ thống giao thông chứ không thể là người nước ngoài.
Nếu VEC bán đường cao tốc Lào Cai – Hà Nội cho người nước ngoài, thí dụ là Trung Quốc, thử xem điều gì sẽ xẩy ra? Trong vô vàn khả năng có thể, chỉ xin nêu ra vài điều:
- Lệ phí có thể lên cao ngất phục vụ cho lợi ích của chủ mới, bất chấp thiệt thòi của dân địa phương.
- Dùng lệ phí để cản trở, hoặc điều tiết luồng giao thông, chủng loại giao thông, thời gian giao thông theo ý định của chủ đường. Chẳng hạn như: xe Trung Quốc có thể có lệ phí khác với xe Việt Nam, xe quân sự khác với xe dân sự, xe chở lương thực khác với xe chở khách, xe chạy đêm khác với xe chạy ngày…
- Khai thác đường tối đa, thu hồi vốn thật nhanh, bàn giao lại cho nước sở tại con đường nát rách không thể sử dụng.
- Nắm được số liệu, quy luật, và thực tế dòng vận tải giao thông của một vùng lãnh thổ nước khác.
- Nước sở tại mất quyền chủ động trong những trường hợp thiên tai, nhân đạo, chiến tranh…
Bởi vì thế, các quốc gia rất hạn chế trong việc cho người nước ngoài tham gia xây dựng giao thông dưới dạng BOT. Muốn cho các đối tác nước ngoài tham gia xây dựng giao thông dưới hình thức BOT, nước sở tại rất cân nhắc trên các phương diện sau:
- Chọn tuyến đường thúc đẩy phát triển được kinh tế cục bộ (chẳng hạn của một hòn đảo, một đặc khu, một phần thành phố…)
- Chọn tuyến đường ngắn đầu tư đắt, chủ yếu là rút ngắn thời gian đi lại, tăng lưu lượng giao thông đột biến, vì thế có thể xây dựng nhanh và thu hồi vốn theo đúng thời hạn.
- Tuyến đường thường chỉ có giá trị cục bộ và không là duy nhất.
- Tuyến đường ít phương hại đến an ninh quốc gia.
- Tuyến đường BOT phải được thông tin đầy đủ và rộng rãi cho các đối tác thừa năng lực, trong một thời gian đủ dài trước khi triển khai, để đối tác tìm hiểu nghiên cứu, cũng như để nước sở tại có nhiều đối tác tiềm năng cho việc chọn lựa.
VEC có bán đúng giá?
Phải thẳng thắn nêu ra những nhận xét sau khi giao cho VEC bán đường cao tốc:
1. VEC không đủ tầm và năng lực để đánh giá lựa chọn đối tác.
2. VEC không có khả năng xác định đúng giá.
3. VEC không bán đúng giá vì lợi ích cục bộ.
Một thực tế đáng buồn cho Việt Nam, ở nhiều nơi trong các cơ quan nhà nước, là cấp trưởng phải quay lại hỏi cấp phó, cấp phó phải quay lại hỏi chuyên viên.
Tờ giấy nhắc Thứ trưởng con số 34. 000 tỷ cho sách giáo khoa, cũng như 2 tỷ USD đầu tư sân bay Long Thành của ADPi “do nhầm lẫn đánh máy” là những dẫn chứng cay đắng, rằng người lãnh đạo chẳng nắm được bản chất vấn đề.
Bán quyền thu phí đường – rước người ngoài đến bóc lột
Khi không có tiền thì phải kêu gọi đầu tư dưới hình thức BOT. Điều lạ ở Việt Nam là xây dựng xong đường cao tốc lại bán cho người ngoài quản lý khai thác. Ở đây có hai điều có thể nói là “thông minh” khác người.
Một là, đã đầu tư xong chỉ quản lý thu phí, tại sao VEC lại phải bán quyền thu phí cả gói. Tiếng là lấy vốn để đầu tư nơi khác, nhưng kỳ thực còn một lý do nữa quan trọng hơn nhiều. Đó là khi bán trọn gói, có thể đút túi phần trăm một tổng tiền lớn một lần và mất hút. Còn chờ thu phí hàng năm mới lấy được một phần lời, thì đến bao giờ cho xong. Hơn nữa, nhiệm kỳ có hạn, các nhiệm kỳ sau là của người khác. Quả đúng là một quyết sách “thông minh” khác người.
Hai là, nhà đầu tư nước ngoài khi trả một gói để lấy quyền thu phí đường, họ không mang lại lợi ích gì cho kinh tế Việt Nam, vì chính họ không tham gia xây dựng đường như hình thức BOT. Chẳng qua họ trả trước tiền để thu lại gốc và lời theo quyền đặt phí của họ mà người dân Việt Nam là người cuối cùng phải gánh chịu. Đây cũng là một nước cờ khác người. Chỉ không thể gọi là thông minh được, vì thực chất là cõng rắn cắn gà nhà, là rước người về bóc lột dân mình.
Một điều cần lưu ý là nếu VEC là công ty tư nhân, VEC phải mua đất của dân để làm đường, VEC có vốn riêng thế chấp để vay tiền đầu tư, thì VEC muốn làm gì thì làm, VEC muốn bán cho ai với giá nào thì VEC bán.
Nhưng VEC là công ty nhà nước; VEC lấy đất của dân với giá đền bù rẻ mat; VEC lấy tài sản nhà nước thế chấp để vay tiền. Tất cả tài sản của VEC chính là của dân. Vì thế, cả VEC lẫn Bộ Giao thông vận tải không có quyền muốn bán đường cao tốc nào thì bán, muốn bán cho ai thì bán, và muốn bán với giá nào thì bán.
Có ai trong số lãnh đạo Bộ Giao thông vận tải ý thức được sự khác biệt mang tính nguyên tắc này không?
Từ những điều đã nêu trên, xin được gửi tới lãnh đạo Việt Nam hai kết luận sau đây.
1. Việt Nam không cần sự phát triển vội vã bằng cách bán hết mọi thứ
Chúng ta muốn trở thành con rồng. Chúng ta muốn có tốc độ phát triển GDP nhanh nhất châu Á. Hậu quả là chúng ta bán vội vã, bán tống tháo những gì có thể bán được để mua lấy một sự phát triển bề ngoài giả tạo. Người xưa đã dạy, muốn tiến nhanh thì phải đi chậm. Xin hãy nhớ kỹ điều này.
2. Chính sách “Sở hữu đất đai toàn dân” là căn nguyên dẫn đến sự tàn phá nền kinh tế quốc dân và làm phương hại đến an ninh quốc gia.
Ai cũng thấy tại vạ của chính sách sở hữu toàn dân. Bán đất bán rừng bán tài nguyên bán đường đi bán nước, bán nhiều năm cho đến tận đời cháu chắt chít – tất cả là do sở hữu đất đai toàn dân mà ra cả.
Rồi sẽ vội vã cổ phần hóa. Tài sản toàn dân sẽ bị các nhóm thâu tóm với giá bất công rẻ mạt. Một thể chế bất công mới đã và đang được hình thành.
Chừng nào chưa xóa bỏ sở hữu toàn dân, nhất là sở hữu đất đai, thì chừng đó đất nước không chỉ bị tàn phá khánh kiệt, mà người dân còn phải quay về thời bị làm thuê bóc lột, chỉ là ở mức độ khác và dưới tấm áo choàng khác mà thôi.
Xin hãy vì quyền lợi quốc gia dân tộc mà dũng cảm tiến hành những cải cách căn bản, trong đó có quyền tư hữu đất đai.
V.T.D.
Tác giả gửi BVN

Theo boxitvn


Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Ghi rõ nguồn:quatangsusong.blogspot.com/ - Khi phát hành thông tin trên trang này
Gx Đaminh | Namkna | Trung Tâm Học Vấn Đaminh | Kho tài liệu hay |