Nhiệm vụ của trí thức là phê phán

06:04 |

Nhiệm vụ của trí thức là phê phán

 
 
Bình luận của nhà văn Nguyễn Quang Lập: Một nhận định rất hay, chỉ cần nhà cầm quyền ý thức được điều đó thì cuộc sống không nghẹt thở như bây giờ. Vì hiểu sai, hoặc cố tình hiểu sai, nặng thì phê phán là  nói xấu, là bôi nhọ, nhẹ thì phê phán là phủ nhận, là bất mãn, là " thiếu tính xây dựng"... nên giữa nhà cầm quyền và trí thức luôn căng thẳng với nhau. Để tránh căng thẳng, nhờ đó tránh được sự trừng phạt của nhà cầm quyền, trí thức đa phần hoặc mũ ni che tai hoặc bợ đỡ, xu nịnh. Đây là bi kịch nước Việt đương thời. Hu hu.
 
Bình luận của FB Nam Viet : Những chế độ độc tài toàn trị hoàn toàn hiểu rõ về tính cạnh tranh để thanh lọc tốt, xấu cũng như sự minh bạch trong chính quyền làm trong sạch guồng máy cầm quyền nhằm phục vụ chủ nhân đất nước tốt hơn.

Khi những đảng cộng sản chọn chuyên-chế-vô-sả
n và hộ-khẩu làm công cụ để cai trị nô lệ, chúng đã phân định lằn ranh chiến tuyến giữa TA (nhà cầm quyền) và ĐỊCH (nô lệ). Do đó nếu chấp nhận 1 thể chế dân chủ, chúng đã tự vô hiệu hóa legitimacy của chúng, và điều này không thể chấp nhận được.

Chỉ có giải thể ĐCSVN thì mới mong có swuj thay đổi tích cực cho quốc gia và dân tộc VN. Chừng nào còn nghĩ đến việc dùng lý trí để cảm hóa ĐCSVN thì chừng đó vẫn còn tự ru ngủ trong ảo tưởng.

Đối với đất nước, đóng góp lớn nhất có thể làm được, từ các chuyên gia, là xây dựng; từ các trí thức, là phê phán. Đất nước cần cả hai. Không có chuyên gia, không thể phát triển được; không có trí thức, sự phát triển ấy, nếu có, chỉ què quặt và có nguy cơ trở thành một bộ máy độc tài nghiền nát nhân dân, và cuối cùng, có khi đẩy đất nước xuống vực thẳm. 

Ngay cả khi người ta phê phán sai (mà ai lại không có lúc sai nhỉ?) thì bản thân sự phê phán của họ cũng là một bằng chứng của dân chủ đồng thời là chất dinh dưỡng của dân chủ: Nếu nó không làm lợi cho chính phủ thì ít nhất nó cũng làm lợi cho việc bảo vệ những giá trị căn bản của con người và góp phần đa dạng hoá nhận thức của con người, qua đó, bảo vệ cho con người.

 Hơn nữa, đúng hay sai, mọi sự phê phán đều trở thành những thách thức đối với quyền lực; và khi quyền lực bị thách thức, nó cũng bị hạn chế; khi quyền lực bị hạn chế, nó cũng tránh được nguy cơ trở thành độc tài. Chính vì thế, Tổng thống Mỹ, John F. Kenedy, có lần nói: “Không có tranh luận, không có phê bình, không một tổ chức hay quốc gia nào có thể thành công và không có một nền cộng hòa nào có thể sống sót” (Without debate, without criticism no administration and no country can succeed and no republic can survive). 

 Ước gì giới cầm quyền Việt Nam có thể hiểu được điều đó.
 
Nguyễn Hưng Quốc
Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Ghi rõ nguồn:quatangsusong.blogspot.com/ - Khi phát hành thông tin trên trang này
Gx Đaminh | Namkna | Trung Tâm Học Vấn Đaminh | Kho tài liệu hay |