Học Hỏi Hay Đố Kỵ!

16:04 |
 Trang Hạ

Năm kia tôi mời một bạn trẻ năng động và khá sáng tạo vào tham gia một dự án truyền thông của tôi cho một nhãn hàng trong Sài Gòn, bạn ấy từ chối và nói, bạn ấy cần dành một năm trước mắt để trở thành triệu phú đô la.


Tôi ngạc nhiên hỏi, em vừa bỏ học đại học, em cũng từ chối đi kiếm tiền, thế thì làm triệu phú ra sao? Bạn ấy nói, thế giới đã thống kê rồi, các triệu phú trẻ trên Internet và Youtube đều trở thành triệu phú đô la trước 21,5 tuổi. Vì thế em chỉ còn 1 năm nữa để tranh thủ tìm cách thành triệu phú trên mạng, nếu không sẽ trôi qua "tuổi hoàng kim" - cơ hội để thành triệu phú đô la của em. Nếu không thành triệu phú đô la, thì từ 22 tuổi em sẽ tính kế hoạch khác! Tuổi hoàng kim để trở thành triệu phú bằng cách thông thường trong đời thực như kinh doanh, làm tổng giám đốc... sẽ kéo dài tới 40 tuổi.
Làm tôi nhớ lại mình hình như đã từng trải qua cảm giác này, như bạn.

Năm 1987, nữ ca sĩ trẻ Vanessa Paradis hát ca khúc "Joe le taxi" làm điên đảo làng nhạc nhẹ thế giới, lúc đó cô 15 tuổi. Nhưng phải đến đầu những năm 90, qua chương trình VKT của anh Lại Văn Sâm, tôi mới biết đến ca khúc này. Tôi thực sự thích "Joe le taxi" nhưng đi cùng với niềm yêu thích là những dằn vặt triền miên theo tôi từng ngày: 15 tuổi cô ấy đã nổi tiếng toàn thế giới, còn tuổi 15 của tôi đã làm được điều gì có giá trị?

Đến hồi học đại học, gần như những bạn bè quanh tôi đều lên cơn sốt vì tấm gương những sinh viên kiếm ra tiền nhiều trong các "Câu lạc bộ sinh viên thành đạt" được thành lập ở vài trường đại học lớn. Tiêu chuẩn của các câu lạc bộ này, là sinh viên năng động làm thêm, kiếm nhiều tiền, đạt được chức vụ nào đó ngay từ khi đang ngồi trên ghế nhà trường. Khi ấy, thu nhập làm thêm được coi là chuẩn thành đạt của sinh viên. Những tin tức như, sinh viên 21 tuổi làm trưởng phòng, sinh viên vừa tốt nghiệp nửa năm đã là giám đốc kinh doanh, phó tổng giám đốc trẻ nhất Việt Nam ở tuổi 24 v.v... khiến nhiều bạn bè tôi dù nghề chẳng liên quan gì tới kinh tế, nhưng cũng cảm thấy bản thân thật thiếu chuẩn và thua kém xã hội.

Đứa em tôi vào đại học, nằng nặc đòi bố mẹ mua cho xe máy, không phải vì học xa mà vì không thể thua kém bạn bè. 

Có đứa cháu suốt ngày bị bố mẹ dằn hắt. Bố mẹ nói, con nhà người ta 25 tuổi đã là chức này chức kia, mua được cả ô tô, con mình đi làm cả tháng không để dành được đồng nào. Thế này đến bao giờ mới ổn định được sự nghiệp, liệu có nên ông nên bà, hay chỉ là thằng là con?

Tôi nghĩ vấn đề ở đây không phải là ngày tháng, là bạn bao nhiêu tuổi, bạn tài giỏi hay bạn vô dụng. Mà là cái đầu và suy nghĩ của chúng ta đã luôn bị thôi miên bởi thành công của người khác!

Giả dụ ở tuổi 15, bạn thèm muốn giọng hát hay của người khác. Nhưng giá như được trời phú cho giọng hát hay rồi, bạn sẽ thèm muốn nhan sắc của người khác.

Nếu bạn đã xinh đẹp hát hay rồi, nhưng bạn sẽ vẫn đố kị với những người được nâng đỡ nào đó. Nếu bạn đã có ông bầu nghệ thuật rồi, thì bạn bắt đầu dằn vặt vì sao mình chưa giàu, chưa sang như người nào đó.

Hoặc giả nếu thời sinh viên, tôi lọt được vào câu lạc bộ sinh viên thành đạt, thì chắc tôi cũng vẫn đau khổ như cũ, khi tôi nhận ra mình thua kém tất thảy mọi loại con ông cháu cha được lót sẵn ổ, trải thảm đỏ vào đời.

Sẽ luôn có một ai đó hơn chúng ta, và chúng ta bị thôi miên chạy theo những gì người khác có, vĩnh viễn, chúng ta cứ vượt được người này, rồi sẽ xuất hiện kẻ khác hơn hẳn mọi mặt!

Bạn có nhận ra rằng, không phải ta đang cầu tiến, mà ta đang bị dục vọng và thèm khát chỉ huy đời ta?

Ta không học hỏi, mà là ta đố kị.

Ta không chạy đua với một người giỏi hơn, mà là ta đang chạy đua với cả thế giới. Nói đúng hơn, ta để cả thế giới này đều là địch thủ, và ta chống lại cả thế giới.

Nếu bạn nghĩ, thực ra người duy nhất ta cần chiến thắng là bản thân mình. Và người duy nhất mà ta luôn cần giỏi hơn, là ta luôn phải giỏi hơn ta của ngày hôm qua. Thì thế đã đủ!

Bạn nhìn đời mình bằng tấm gương nào, bạn sẽ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu qua hình hài đó. Bạn nuôi dưỡng con người thiện tâm bao dung, bạn sẽ nhìn thấy sự hài hòa cuộc đời từ đó. Bạn nuôi dưỡng con người đố kị và thèm khát, đời trả lại cho ta biết bao nhiêu cơn hờn ghen gặm nhấm.

Nếu năm nay bạn giỏi hơn năm ngoái, người bạn gặp ngày càng thú vị và giỏi giang hơn, bạn chưa phải nói lại một câu nói nào cũ kỹ, bạn không cần phải liên tục đổi bạn thân cũ lấy bạn thân mới, bạn không thấy cuộc đời u ám vì tại sao kẻ khác luôn hơn ta, luôn may mắn, luôn giàu có, luôn được yêu thương... Thì tôi tin, bạn đã là một người tuyệt vời rồi. Dù bố mẹ và người thân vẫn lấy cả thế gian này ra để so sánh với bạn!

Thành đạt của bạn, nó nằm ở trong lòng mình, nó không nằm trên môi kẻ khác! Nhớ giùm tôi thế nhé!


--------------------------
Tựa đề do TMSS đặt
Xem thêm…

Làm người tốt có mệt lắm không?

16:20 |
 Làm người tốt có mệt lắm không?*
Trang Hạ
Cô bạn mình may mắn học giỏi, nhiều tài, kiếm tiền dễ và nhiều bạn bè, thời con gái như thế thì còn gì mong hơn nữa? Thế mà chẳng mấy khi thấy cô thật vui, lại hay thấy cô buồn phiền chuyện nhà. Chẳng là, cô tự lập từ năm đầu đại học trong khi cậu em trai cái chi cũng ngửa tay xin tiền ba mẹ. Cô tự kiếm việc còn bố mẹ thì chạy chọt lo cho em trai đủ đường. Cô tự mua xe máy còn cậu em trai chỉ biết ngồi một chỗ xin chị cho em cái xe máy. Chị không cho, thì cậu em nói: Bà kiếm tiền giỏi thế mà ki bo kẹt xỉ, bà nghĩ tiền của bà to lắm à, sao bà ích kỷ thế?

Ảnh Internet
Cô bạn than thở, tại sao chỉ vì tôi giỏi hơn hoặc tôi nỗ lực hơn, tôi mặc nhiên phải có trách nhiệm với những người lười biếng và ăn sẵn? Tôi có tốt bao nhiêu cũng chẳng đủ với mọi người xung quanh! "Giá như tớ trở nên kém cỏi, thì có khi, gánh nặng bớt đi hẳn nhiều phần?" Sau này cô bạn lấy chồng, quả nhiên đến lượt những gánh nặng gia đình nhà chồng đều đặt lên vai cô, chứ không phải chia đều lên vai những người khác, chỉ vì cô bạn tôi tháo vát hơn, xoay xở giỏi hơn, làm gì cũng nỗ lực hơn.

Mình có người bạn nữa, chỉ vì nấu ăn ngon, thành ra cứ khi nào tụ tập lễ tết hay gặp gỡ, bạn một mình lo toàn bộ khâu nấu nướng ăn uống, những người khác chỉ ngồi khểnh bấm chọn kênh tivi hoặc ngồi chí chóe tán phét. Thỉnh thoảng có mình tham gia, mình xuống bếp giúp một tay, thấy bạn vừa kêu đau đầu quá, vừa xắn quần chặt gà, vừa trông chừng hai cái bếp đang sôi hết cỡ. Nếu bạn không đảm đương hết, hay nấu 1 món nào đó ít ngon, mọi người bắt đầu chê, hoặc trêu, hoặc nhắc nhở.

Mình quen một anh phóng viên, anh biên tập trang rất tốt, anh chụp ảnh cũng tốt, anh làm việc với họa sĩ cũng tốt, anh phản xạ và tiếp cận đề tài tốt. Kết cuộc, cứ kỳ nghỉ mát của cơ quan thì anh phải ở nhà trực! Thậm chí cơ quan vào hết SG kỷ niệm ngày sinh nhật cơ quan thì anh cũng không được đi chơi, phải ở nhà làm việc. Chỉ vì anh làm tốt quá, anh có thể bao quát được công việc, thế là sếp chỉ định anh ở lại trực cơ quan, có gì còn làm được việc.

Đến nỗi sau khi xong số báo Tết thì mọi người bắt đầu thở phào, nghĩ chuyện đi chơi, trong khi anh vẫn cần mẫn lo bài cho tới những số báo cuối cùng của năm. Mà anh chỉ sơ suất điều gì đó là bị chỉ trích liền, trong khi những kẻ làng nhàng khác, cười trừ một cái là xong lỗi.

Mình có vài bài viết trúng tâm lý người đọc, thế là từ đó mỗi ngày có nhiều thư gửi về hỏi đông tây nam bắc, hỏi xin tư vấn từ mụn trứng cá cho tới tư thế kiếm tiền, ly hôn ế chồng hay bị vợ bỏ gì cũng xông tới hỏi, không kịp trả lời thì sẽ bị chửi, có những độc giả rất tử tế, họ kiếm đủ mọi từ tục tĩu nhất để chửi mình chỉ vì mình chưa trả lời thư mà họ đã gửi từ vài tiếng trước.

Làm người tốt mãi có mệt lắm không?

Làm người giỏi mãi có mệt lắm không?

Hay tốt và giỏi chỉ mang lại phiền phức, đảm đang chỉ mang lại gánh nặng, tháo vát mang lại quanh mình những người phụ thuộc và lười biếng, nổi bật sẽ mang lại những chỉ trích, một người đẹp chỉ thiếu ngủ một bữa đã bị mắng là xuống sắc, một đầu bếp chỉ một món ăn không ngon nấu trong cơn ốm, đã bị người khác dìm hàng? Làm trăm việc tốt nhưng chỉ một việc đãng trí sơ sảy sẽ thành bia miệng để đời?

Người càng bao dung dễ tính, càng dễ bị trêu chọc, thậm chí bị đùa ác.

Người càng không để bụng, càng dễ bị người khác khinh lờn, có làm gì quá đáng cũng chẳng cần xin lỗi một tiếng, vì đằng nào bạn cũng sẽ bỏ qua và thứ tha?

Người càng giỏi, càng hay bị nhờ vả, nhờ làm hộ cái này cái kia.

Người càng xuất sắc, càng có nguy cơ bị chỉ trích từ những kẻ chưa từng gặp bạn lấy một lần.

Người càng chu đáo, càng hay bị giao thêm việc.

Người càng giàu, càng hay bị đòi hỏi tiền bạc. Thậm chí bỏ tiền đi du lịch cũng bị dòm ngó, nói sao không để tiền đi chơi đi phởn đó mà giúp kẻ nghèo? Và đám đông mặc nhiên cho rằng, chỉ vì bạn giàu và chăm chỉ, bạn phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của những kẻ nghèo khó hoặc lười biếng nào đó.

Và chắc chắn bạn và tôi đã từng chứng kiến ít nhất một lần trong đời, sự nhởn nhơ của những người lười biếng, sự thong thả của những kẻ kém tài, sự vô lo của những tên ăn bám bố mẹ, sự thảnh thơi ngắm buổi chiều mùa thu đẹp đẽ của những người không nhìn thấy gánh nặng xã hội và áp lực phải làm người tốt, cũng như sự khoan thai vui tính của những kẻ khôn lỏi.

Và nhen lên trong ta đôi chút bất bình, ấm ức? Và ta muốn không tốt nữa, không giỏi nữa, không làm nữa, không nhận lãnh trách nhiệm nữa, không nỗ lực nữa, không nhận lời nhờ vả nữa?

Bạn ơi, cái gì cũng có cái giá của nó cả! Tại sao ta phải bận tâm tới những người không mấy giá trị trong mắt ta? Tại sao ta phải thay đổi giá trị quan đời mình chỉ vì những kẻ vô liêm sỉ hoặc thiếu tự trọng nào đó?

Cứ sống tiếp tục, cứ đi con đường đã dẫn chúng ta tới vị trí hiện tại, cứ nuốt những lời cay đắng vào trong lòng và mỉm cười với thế giới này.

Ta là ai, ta tự biết.
------------
* Tựa đề do TMSS đặt
Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Ghi rõ nguồn:quatangsusong.blogspot.com/ - Khi phát hành thông tin trên trang này
Gx Đaminh | Namkna | Trung Tâm Học Vấn Đaminh | Kho tài liệu hay |