CỬA PHẬT ĐÃ BỊ LỢI DỤNG!? SỰ THẬT VỀ NISƯ ĐÀM LOAN

02:57 |
 
Sư Đàm Lan chùa Bồ Đề 
khai gian thân phận 28 trẻ 'bị bỏ rơi'


NHÓM PV TS-XH/Phụ nữ Tp. HCM

PNO - “Tại sao ni sư chấm cháu này đi trung tâm mà không chấm cháu kia?”. Ni sư bảo: “Vì cháu này có gia đình, đưa đi nhỡ người nhà cháu đến đòi thì tôi biết làm sao?”.... Vị ni sư này còn mua trên 35.000 m2 đất trái phép để xây chùa, xây trung tâm nuôi trẻ bằng hình thức "cúng đất vào chùa”.

28 trẻ "bị bỏ rơi" đều đang có gia đình 

Trước khi những tiêu cực trong việc nuôi trẻ ở chùa Bồ Đề bị báo chí phanh phui, trong nhiều báo cáo gửi cơ quan quản lý nhà nước, các tổ chức từ thiện, xã hội và nhiều doanh nghiệp để xin tài trợ, chùa Bồ Đề và UBND P.Bồ Đề đều khẳng định: “Chùa đang nuôi dưỡng từ 106 đến 120 trẻ bỏ rơi, trẻ mồ côi, hàng chục người già cô đơn không nơi nương tựa...”. Nhưng khi TP.Hà Nội tiến hành phân loại đối tượng để gửi đến các trung tâm bảo trợ xã hội thì lộ ra đến 28 em bé “bị bỏ rơi” hiện đang có gia đình.

Trao đổi với phóng viên Báo Phụ Nữ, ông Nguyễn Quốc Long, trưởng phòng Lao động, thương binh và xã hội Q.Long Biên cho biết: “Hiện nay vẫn còn gần 30 cháu bé ở chùa Bồ Đề chưa được đưa vào các trung tâm bảo trợ xã hội với lý do: các cháu có nguồn gốc gia đình đàng hoàng chứ không phải là trẻ bị bỏ rơi”.

Từ tháng 8/2014, sau khi báo chí lên tiếng về việc nuôi trẻ ở chùa Bồ Đề, TP.Hà Nội đã yêu cầu phân loại trẻ để đưa vào các trung tâm bảo trợ xã hội thì ni sư Đàm Lan, trụ trì chùa Bồ Đề buộc phải thừa nhận: “Có 62 đối tượng đã được gia đình đón về, trong đó có mười trẻ em, chín người cao tuổi, 22 người giúp việc, 19 trẻ là con em của người giúp việc”.

Các cháu không có nguồn gốc đã được đưa đi các trung tâm bảo trợ, các cháu có nguồn gốc, có địa chỉ gia đình thì được động viên để gia đình đón về.

Trẻ ở chùa Bồ Đề được đưa về các trung tâm bảo trợ xã hội trong đợt đầu tiên (ngày 22/8/2014).

Ông Long kể: "Chúng tôi yêu cầu ni sư Thích Đàm Lan phải phối hợp với chúng tôi làm việc này, danh sách các cháu đưa đi trung tâm hay ở lại, trả về cho người nhà là do ni sư tự tay điền vào và chính ni sư cũng phải khẳng định những trường hợp mà mình đã ghi ra là chính xác và chịu trách nhiệm. Chính tôi cũng thấy lạ về việc đó và đã hỏi: “Tại sao ni sư chấm cháu này đi trung tâm mà không chấm cháu kia?”. Ni sư bảo: “Vì cháu này có gia đình, đưa đi nhỡ người nhà cháu đến đòi thì tôi biết làm sao?”. Vì vậy, chúng tôi đồng ý giữ cháu đó lại để gia đình đến đón về. Cuối cùng, trong hơn 100 đối tượng bảo trợ ở chùa Bồ Đề, có 62 trường hợp có nguồn gốc gia đình rõ ràng. Chúng tôi đã tiến hành các thủ tục cần thiết để các gia đình đến đón người thân về”.

Trả lời vấn đề tại các báo cáo bằng văn bản, nhà chùa và các cơ quan chức năng, khẳng định trẻ đang sống ở chùa đều là trẻ bị bỏ rơi, không xác định được nguồn gốc, nhưng nay lại có đến 28 cháu có nguồn gốc gia đình rõ ràng, ông Nguyễn Quốc Long nói: “Sau khi thanh kiểm tra số người lớn, trẻ em có mặt tại chùa, chúng tôi đã phân loại từng nhóm tuổi và đề nghị sư trụ trì làm rõ, với những cháu có địa chỉ, nguồn gốc thì phải liên lạc với gia đình để đón về chăm sóc.

Trong số 28 cháu còn ở lại chùa, đa số là có nguồn gốc, có địa chỉ gia đình, chúng tôi đang đề nghị nhà chùa trực tiếp liên lạc mời người nhà đến. Nhiều cháu muốn được xuất gia, chúng tôi sẽ xin ý kiến chỉ đạo. Các cháu còn nhỏ thì gia đình đón về, nếu không đến đón, chúng tôi sẽ có hình thức xử lý phù hợp. Chúng tôi dự kiến đến tháng 11 sẽ giải quyết dứt điểm việc nuôi trẻ trái phép ở chùa Bồ Đề”.

Mua 3,5ha đất nông nghiệp “chui” để nuôi trẻ mồ côi?

Với chiêu bài “Gom đất để xây chùa và nuôi trẻ mồ côi”, ni sư Thích Đàm Lan trụ trì chùa Bồ Đề đã mua hơn 35.000 m2 đất nông nghiệp trái phép tại xã Đông Xuân, huyện Sóc Sơn, TP Hà Nội.

Năm 2009, việc mua đất “chui” của sư Đàm Lan từng bị UBND xã Đông Xuân phát hiện, gửi giấy mời lên làm việc, yêu cầu phải chấm dứt ngay, nhưng vị ni sư này không chịu.

Ngày 22/9, trao đổi với phóng viên Báo Phụ Nữ, ông Lê Văn Được, Chủ tịch UBND xã Đông Xuân cho biết:

“Ni sư Thích Đàm Lan đã mua đất nông nghiệp của hàng trăm hộ dân thôn Phú Thọ, xã Đông Xuân với tổng diện tích khoảng trên 35.000 mét vuông. Quá trình mua bán diễn ra âm thầm suốt nhiều năm. Chúng tôi đã mấy lần mời bà Lan lên làm việc, yêu cầu chấm dứt hành vi này, nhưng bà Lan vẫn thông qua kênh Hội Người cao tuổi, Mặt trận tổ quốc... thôn Phú Thọ để tiếp cận với các hộ dân và thực hiện hành vi mua bán trái phép. 

Cần nói thêm là chùa Thiên Phúc, thuộc thôn Phú Thọ là ngôi chùa chưa được công nhận. Nơi đây vốn là trạm hoa tiêu dẫn đường cho máy bay thuộc sân bay Nội Bài, nhưng từ lâu sân bay không sử dụng đến, nên người người dân của thôn tự lập nên thành chùa của thôn. Chính ni sư Thích Đàm Lan bỏ tiền đầu tư, mua thêm cả đất của xã Phù Lỗ để quây tường lại làm thành chùa của mình. 

Khi xây tường, xã từng đến xử lý vi phạm vì xây tường trên đất nông nghiệp. Hiện chúng tôi chưa thấy bà Lan xuất trình được bất kỳ văn bản nào về việc xây dựng trại trẻ mồ côi tại thôn Phú Thọ, nhưng nhân dân bán đất bằng hình thức “cúng” đất vào chùa vì được bà Lan hứa là để làm từ thiện. Giá mua đất giao động từ 70 triệu đồng/1 sào đến 250 triệu đồng/1 sào. 

Hiện nay, xã đang tiến hành dồn điền đổi thửa cho bà con trong toàn xã. Khu đất mà sư Lan mua trái phép chắc chắn vẫn được đưa vào diện dồn điền đổi thửa. Việc mua bán đất nông nghiệp mà không được Nhà nước công nhận đều không có giá trị pháp lý gì”.

Trước đó, suốt gần 1 tháng ngược cung đường Sóc Sơn – Hà Nội, trong vai người có nhu cầu mua đất, chúng tôi đã tiếp cận với những người dân thôn Phú Thọ, xã Đông Xuân, huyện Sóc Sơn để làm rõ những khuất tất xung quanh việc mua hàng chục ngàn mét vuông đất nông nghiệp trái phép của ni sư Thích Đàm Lan.

Ông Nguyễn Văn Ng. người từng đứng ra thu gom hàng ngàn mét vuông đất của người dân để bán cho sư Đàm Lan, kể: “Gần như toàn bộ số đất của “thầy” Lan là do bố con tôi đứng ra “gom” hộ, vì “thầy” không phải là người ở địa phương này, làm sao mà đứng ra mua đất nông nghiệp của bà con được...”.

(Còn tiếp)
Kỳ tới: Người dân nói gì về chiêu bài “cúng đất vào chùa”?

Xem thêm…

Câu chuyện Bồ Đề: Vì sao Phật giáo Việt Nam suy vi lẫn mạt pháp?

04:40 |

TMSS: Đây là một cách nhìn nhưng cũng là câu hỏi cho tất cả những ai muốn làm công tác thiện nguyện. Làm thiện nguyện không chỉ cần lòng từ tâm nhưng còn cần cái trí nữa. Bằng không, chúng ta sẽ rơi vào cạm bẫy phá hoại tôn giáo lúc nào không hay!

-----------

Câu chuyện Bồ Đề: Vì sao Phật giáo Việt Nam suy vi lẫn mạt pháp?


Liên Sơn/VNTB




Từ câu chuyện “điểm sáng từ bi”

(VNTB) Câu chuyện buôn bán trẻ em với giá từ hàng chục triệu đồng tại chùa Bồ Đề (Hà Nội) đang gây một làn sóng dư luận xã hội.

Phạm Thị Nguyệt; cháu Cù Nguyên Công; Nguyễn Thị Thanh Trang và sư Đàm Lan là những cái tên liên tục được nhắc đi nhắc lại trên các mặt báo.

Nếu Phạm Thị Nguyệt và Nguyễn Thị Thanh Trang là các đối tượng bị bắt và có quyết định khởi tố (03/08) vì có liên quan đến mua bán bé Cù Nguyên Công, thì sư Đàm Lan được nhắc đến với tư cách là vị trụ trì cơ sở chùa Bồ Đề; người liên tục phủ nhận sự liên đới của mình đối với các hành vi mua bán trẻ em của Trang và Nguyệt. Hành vi mà cơ quan công an Hà Nội đang tiến hành mở rộng điều tra, con số trẻ em mua bán đang bị nghi ngờ không dừng ở cháu Cù Nguyên Công khi 9 cháu được nuôi dưỡng từ ngày 24/07 như cháu: Tùng Anh, Duy Anh, Mai Anh, Vi Anh, Huy Anh, Việt Anh… đã biến mất khỏi chùa Bồ Đề trong khi ni sư Đàm Lan khẳng định “Chùa không hề cho - nhận con nuôi bất cứ trường hợp nào”.

Dù sư Đàm Lan có “bất ngờ vì không biết gì” về việc kinh doanh con nuôi trong chùa và khẳng định cháu Cù Nguyên Công (nạn nhân bị mua bán) không có trong danh sách chùa, tuy nhiên chiều 05/08, tại cuộc họp báo của Thành ủy Hà Nội, đại diện Công An Hà Nội là Thượng tá Vũ Thái Hưng khẳng định sự có mặt của cháu Công trong danh sách chùa Bồ Đề và: “Chắc chắn sư trụ trì Thích Đàm Lan sẽ phải chịu trách nhiệm trong vụ án này. Tuy nhiên, trách nhiệm của vị trụ trì này đến đâu, ở mức độ nào thì còn phải điều tra thêm.” Và trách nhiệm của Ni sư Thích Đàm Lan đến đâu sẽ xử lý đến đó.
Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam là Thượng tọa Thích Đức Thiện (Phó Tổng thư ký Hội đồng Trị sự, Chánh văn phòng 1, Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam) sau đó đã lên tiếng. Trong đó thầy có nhấn mạnh: “Chùa Bồ Đề cần phải rút kinh nghiệm sâu sắc về việc này” và quan điểm giáo Hội là “nếu có vi phạm thì chịu sự xử lý của pháp luật”.

Thượng tọa cũng cho rằng, đây là bài học sâu sắc cho Giáo hội, và câu chuyện Bồ Đề là hậu quả “của cách quản lý không khoa học, lỏng lẻo, để cho niềm tin, lòng từ bi lấn át khoa học quản lý”.
Thượng toạ Thích Đức Thiện cũng đánh giá sư Đàm Lan là người “rất tốt và tích cực trong hoạt động xã hội”, Ni sư Thích Đàm Lan cũng là “công dân Thủ đô tiêu biểu”.

Kết quả cuối cùng thế nào, chúng ta vẫn phải bình tĩnh đợi kết luận chính thức của Công An và đoàn Thanh Tra. Tuy nhiên, câu chuyện Bồ Đề và các vấn đề khác liên quan đến Phật Giáo Việt Nam trong những năm lại đây đã dần khiến cho con người ta mất hết niềm tin vào lòng tốt, vào sự tử tế. Và một lần nữa, việc xâu chuỗi các hiện tượng về Phật Giáo đã và đang diễn ra cho ta một cái nhìn khác về Phật Giáo Việt Nam dưới sự quản lý của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam (1981).

Hiện tượng “Giáo hội Phật Giáo Việt Nam”

Câu chuyện chùa Bồ Đề với vị trụ trì là “công dân tiêu biểu Thủ đô”, với ngôi chùa từng được mệnh danh nơi yên bình cửa Phật đã là một trong những hình ảnh sắc nét nhất về Phật Giáo Việt Nam hiện tại. Có thể nói, những năm trở lại đây, Phật Giáo Việt Nam (dưới sự quản lý của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam thành lập năm 1981) đang có những hiện tượng kỳ lạ.

Đầu tiên phải kể đến là chùa chiền ngày càng được mọc lên ngày một nhiều và không kém phần hoành tráng. Đâu đâu cũng thấy khởi sự Chùa, từ vùng đảo xa cho đến đất liền. Đặc biệt là xuất hiện loại chùa được xây dựng lên để phục vụ du lịch tâm linh - ở miền Bắc có chùa Bái Đính (Ninh Bình); miền Trung có chùa Linh Ứng (Đà Nẵng); miền nam có chùa Đại Nam Quốc tự (Bình Dương).
Những chùa này thường rất to, tượng rất đẹp, thu hút người dân khắp nơi tìm đến thắp hương – viếng cảnh. Tuy nhiên, lại thiếu cái không khí tụ tập lẫn sự linh thiêng, trang nghiêm mà một ngôi chùa cần có. Chùa nhưng không phải là chùa là vậy. Đó là sự trần tục và thương mại hóa cửa Phật mà báo chí ít dám nêu đến.

Hiện tượng này cũng từng được nhắc đến thông qua lời chiếu liên quan đến việc thờ Phật, làm chùa của vua Gia Long (thời nhà Nguyễn): “Gần đây có kẻ sùng phụng đạo Phật, xây dựng chùa chiền quá cao, lầu gác rất là tráng lệ, đúc chuông, tô tượng rất đỗi trang hoàng, cùng là làm chay, chạy đàn, mở hội, phí tổn về cúng Phật nuôi sư không thể chép hết, để cầu Phật báo viển vông, đến nỗi tiêu hao máu mỡ”.

Các lễ lạt Phật Giáo lại ngày càng tổ chức nhiều hơn, quy mô hơn với xu hướng chuyển trọng tâm từ Lễ sang Hội…. Lớn thì có hội Chùa Hương, nhỏ hơn thì các hội lễ rằm ở các chùa tứ phương cả nước. Hình ảnh lễ chùa với xấp lễ mà trên đó không thiếu tiền lẻ, nhẹ thì mâm hoa quả, thông dụng hơn cả là hòm công đức chật ních tiền… Hình ảnh nép hương với xấp tiền lẻ, đồ mã khấn vái trong các dịp lễ hội chùa trở nên không hiếm. Thế nên, cái nơi mà người ta muốn tìm thấy sự thanh thản, tịnh tâm, không bon chen, để thấy lòng người bao dung nhân hậu, sâu sắc thì lại là cái nơi hội tụ xô bồ của cái phàm trần. Sự háo danh, hám của, lấn át hết cả tâm thành Đức Phật...

Cảnh tượng hàng loạt dãy xe từ biển trắng đến biển xanh, từ xe máy đến ô tô dàn dày đặc trong các lễ hội Chùa Hương, Yên Tử, Chùa Keo, Bà Chúa kho… là không hiếm. Hương lễ nghi ngút, lễ vật nhiều đến đặng tay cầm không hết, hiện tượng rải tiền, giắt tiền vào thân, tay tượng Phật rồi hóa vàng mã luôn tay khiến lửa không dứt… Chưa kể tệ nạn buôn thần bán thánh như dịch vụ cúng thuê, lễ thuê, bói toán, cờ bạc cũng nảy sinh quanh chùa trong dịp lễ hội. Từ tiền công quả, tiền công đức đến tiền bồi dưỡng các sư trong các đám lễ.

Sự chi tiền không tiếc tay của người dân (từ thường dân đến quan chức) nhằm cầu xin, chạy chọt, mua bán với ý nghĩ “trần sao âm vậy” qua mâm lễ đã làm những nhà sư ni, từ một vị trí mang tính chất tu hành, hướng dẫn con đường thoát khổ nay trở thành một nghề ăn nên làm ra trong xã hội. Điều này không những phản ánh sự khủng hoảng niềm tin xã hội của người dân mà còn phản ảnh cả sự tha hóa đạo đức từ trong xã hội vào chùa – vốn là nơi thanh tịnh, tu hành.

Thành ra mới nảy sinh những vị ni sư phá hoại chánh pháp, đời sống sa đọa. Từ sư Thích Pháp Định khóa môi nam ca sĩ và có hành vi chat sex; sư trụ trì Thích Minh Phượng tự tạc tượng mình để thờ - lập đạo tràng gồm 100 phụ nữ; sư Thích Thông Anh có hành vi hiếp dâm trẻ em; ni sư Thích Nữ Diệu Bản gỡ cấu kiện đình Cựu Quán và chùa Nội An lấy 4 thanh gỗ sưa để đem bán; sư Thích Phước Tấn lấy tiền cúng dường để xây biệt thự cạnh chùa; sư Kim So Phia giết người yêu khi mang thai; sư thầy Thích Đàm Chung dùng dao rựa đánh người; tì kheo Thích Long Tịnh bấm huyệt làm sưng tấy vùng kín phụ nữ, sư Đàm Lan với nghi án tiếp tay buôn bán trẻ em…

Chưa kể việc xã hội kính nể và nuông chiều Phật Giáo quá lâu, lại thêm cái phương châm kỳ lạ, thành ra người tu hành trở nên hư đốn, không trọng tâm lo Phật Pháp, chỉ chăm lo chức tước, thu lợi cá nhân qua các dịp lễ lạt. Thế nên chùa to ra, hình ảnh những nhà sư đi xe SH (loại xe đắt tiền), xài điện thoại xịn trên các tuyến đường lớn của thành phố lớn như Hà Nội, Hồ Chí Minh cũng không hiếm là vì vậy. Sư biến thành một danh xưng nghề nghiệp ăn nên làm ra, rất ít người đến với Phật vì đức tin, sự thành tâm hay có căn quả. Sư ngày càng bị nhiều người dân gắn thêm chữ hổ mang; quốc doanh… Đó là điều đáng để suy ngẫm.

Những hiện tượng sư ni trên chẳng phải cũng từng được vua Thiệu Trị chỉ ra: Từ trên vua quan cho đến thứ dân, ai ai cũng an trí đạo Phật là ở sự cúng cấp cầu đảo chứ không biết gì khác nữa. Và phần đông họ chỉ trọng ông thầy ở chỗ danh vọng chức tước, mặc dù ông thầy ấy thiếu học thiếu tu. Bởi tệ hại ấy, làm cho Tăng đồ trong nước lần lần sa vào con đường trụy lạc cờ bạc rượu chè, đắm trước thanh, sắc... […] hiện tượng suy đồi ấy càng biểu diễn đến chỗ đồi bại; phần đông Tăng đồ chỉ nghĩ đến danh vọng, chức tước […] một phương diện khác thì chỉ biết cúng cấp, cầu đảo, phù chú (phù chú đã thành phù thủy hóa) làm tay sai cho các nhà vua chúa, quan quyền, phú hộ […] còn một hạng nữa chỉ giữ mình cho được thanh nhàn, ăn chơi tiêu khiển bảo là giải thoát... Ôi ! Tinh thần Phật giáo đến đây hầu đã tuyệt diệt?

Bởi thế mà, chùa thành nơi nghỉ mát, hội hè, sư vì thế buôn thần, bán thánh, mê tín dị đoan mà quên đi cả Giới luật. Hương đèn thắp nghi ngút, kẻ cúng cường, người làm công quả ra vào tấp nập nhưng thiếu cái Thiện Tâm, thế nên cái hình thức tưởng chừng như Phật lắm nhưng nghĩ kỹ lại thiếu Phật, chỉ còn cái Tiền và Danh vọng, lợi lộc theo kiểu dịch vụ tận tay hiện hữu mà thôi. Cũng bởi, vì dân mất niềm tin xã hội, bản thân tìm đến chùa, đến sư bằng tiền… công đức. Cả sư lẫn dân đều quên cả chức năng lớn nhất của Chùa là nơi ni sư tu tập, vung vãi bạc tiền để chuộc tội bản thân… Chùa tuy to mà tính Phật lại nhỏ, sư sãi tuy học nhiều – áo quần lượt thượt mà đức hạnh bạc đi là vậy.


Phật giáo suy vi? – Lịch sử lặp lại?
Sư khóa môi với ca sỹ nổi tiếng

Nho sĩ Trương Hán Siêu trong Khai Nghiêm bi ký cũng đã từng chỉ thẳng hiện tượng đó rằng: “Tượng giáo đặt ra là để đạo Phật được dùng làm phương tiện tế độ chúng sinh”, thế nhưng “những kẻ giảo hoạt trong bọn sư sãi lại bỏ mất cái bản ý “khổ không” của đạo Phật”, do đó mà sư chỉ “chăm lo chiếm những nơi đất tốt cảnh đẹp, tự giát vàng nạm ngọc cho chổ ở của chúng rực rỡ, tô điểm cho môn đồ của chúng lộng lẫy như voi rồng” cũng chỉ bởi vì “đương thời bọn có quyền thế, bọn ngoại đạo dua lại đua đòi hùa theo. Vậy nên, “bọn áo thâm, áo vàng tụ tập ở đấy, không cày mà ăn, không dệt mà mặt”.

Những gì đã và đang diễn ra cho thấy những tình trạng hư hóa Phật Pháp từ chùa đến sư đã - đang tái hiện lại qua lời tiền nhân. Ngay cả trong phương châm: Đạo pháp - Dân tộc - Chủ nghĩa xã hội cũng có nhiều bất ổn, khiến Đạo Pháp – Dân Tộc không được chú tâm, trong khi dẫn dắt Phật Pháp theo lối đi hoang đường. Thành ra, Phật Giáo Việt Nam đang bị hủ hóa, suy vi bắt nguồn từ những hiện tượng kể trên, khi chùa to, chùa dịch vụ, sư có lối sống xa hoa, xa rời đạo lý, xử sự trần tục… Phật không ra Phật, Chùa không ra Chùa, Sư không ra Sư. Sự nghiêm và từ bi, dạy con người tư bi hỉ xả, xem nhẹ vật chất, lạc thú, trọng tu tâm dưỡng tính, giới đức trang nghiêm, tinh tấn tu hành, lợi ích chúng sinh... ngày càng bị bỏ bê đối nghịch với sự gia tăng ni sư, chùa chiền trong xã hội hiện tại. Liệu Phật Giáo có tuyệt diệt như lời vua Thiệu Trị từng cảnh tỉnh? Chỉ biết rằng, dưới đường hướng – phương châm mà Giáo hội Phật Giáo Việt Nam đang theo từ năm 1981 trở đi thì chỉ thấy:
Sư không nghiêm với Đạo thì Giác tha (hóa độ mọi người nhận thức và thực hành theo con đường thiện lành mà Đức Phật đã hướng dẫn) nỗi gì?

Chùa to, tượng lớn nhưng mất tính Phật trong đó, biến chùa thì nơi thâu nộp tiền của dân, tượng trở thì nơi nhét tiền cầu danh lộc, dân chúng chấp mê, sư sãi chấp mê nốt thì trùng hưng Tam Bảo có nghĩa gì?

Vậy nên, Phật Giáo Việt Nam hiện tại không khác gì câu chuyện phóng sinh với mô hình khép kín được tổ chức vào các dịp lễ: bẫy chim (cá) – bắt chim (cá) – bán chim (cá) – mua chim (cá) – thả chim (cá) – bẫy chim (cá).

Đó có phải suy vi? Đó có phải mạt pháp?

Liên Sơn

Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong riêng của tác giả.
Xem thêm…

Giám định ADN để tìm cháu bé bị bán ở chùa Bồ Đề

03:44 |

 TMSS: Sao lại có chuyện này kia chứ! Ôi! Chốn thanh tịnh bị vấy bùn nhơ!

--------------------------

Cơ quan điều tra cho biết, hiện đang làm thủ tục giám định cháu Công có đúng là đã chết như lời bà mẹ tên H khai hay không.

Các trẻ em bị bỏ rơi, trẻ mồ côi được nuôi dưỡng tại chùa Bồ Đề (Ảnh: Gia đình Việt Nam).

Chiều nay (4/8), Phòng Cảnh sát hình sự (PC45 - Công an TP. Hà Nội) đã chính thức thông báo về vụ mua bán trẻ em xảy ra tại chùa Bồ Đề (phường Bồ Đề, quận Long Biên, Hà Nội).
Cơ quan cảnh sát điều tra đã ra quyết định khởi tố vụ án "mua bán trẻ em" và bắt khẩn cấp Nguyễn Thị Thanh Trang, (36 tuổi, ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) và Phạm Thị Nguyệt (35 tuổi, quê huyện Yên Khánh, Ninh Bình).
Chiều cùng ngày, Đội 12 (PC45) cũng đã mời sư trụ trì chùa Bồ Đề - Hòa thượng Thích Đàm Lan lên làm rõ một số tình tiết trước nghi vấn cho rằng, sư thầy liên quan đến vụ việc này.
Bước đầu, cơ quan điều tra xác định, Nguyễn Thanh Trang là quản lý chùa và đã cấu kết với một số đối tượng cho nhận trẻ em vì mục đích thương mại. Nguyệt chính là người đã mua cháu bé Cù Nguyên Công với giá 35 triệu đồng.
Công an TP. Hà Nội đã chính thức thông báo về vụ mua bán trẻ em xảy ra tại chùa Bồ Đề vào chiều nay 4/8
Cơ quan điều tra cũng làm rõ, mẹ đẻ của cháu bé này là Nguyễn Thị H. (huyện Cẩm Khê, Phú Thọ). Bà H. đã đưa con cho nhà chùa. Sau đó, đứa bé được bán cho Nguyệt. Mới đây, theo lời khai của người mẹ tên H., cháu Công đã chết.
Cơ quan điều tra cho biết, hiện đang làm thủ tục giám định cháu Công có đúng là đã chết như lời bà mẹ này khai hay không.
Trung tá Nguyễn Cao Khải (Đội phó Đội 12 - PC45) cũng cho biết, chùa Bồ Đề không có chức năng nhận nuôi các trẻ em nhỏ mồ côi và bệnh tật. Tuy nhiên, lâu này, chùa này vẫn thực hiện hoạt động này với danh nghĩa cưu mang nhân đạo.
Trước đó, chùa Bồ Đề nhận nuôi một em nhỏ có tên Cù Nguyên Công. Vợ chồng anh Nguyễn Thanh Long, người thường lên chùa lễ phật đã nhận làm cha mẹ đỡ đầu cho cháu bé và thường xuyên đón về nhà chăm sóc.
Sau một thời gian gần gũi, một hôm anh Long lên chùa thì đứa bé đã biến mất. Nhà chùa cho hay, gia đình cháu đã đến nhận lại.
Tuy nhiên, qua tìm hiểu, anh Long thấy nhiều nghi vấn và phát hiện ra, cháu bé đã bị Trang bán cho Nguyệt.
Xem thêm…

Làm sao sư Đàm Lan có thể không biết việc mua bán trẻ em chùa Bồ Đề?

03:35 |

Trụ trì Thích Đàm Lan - người đứng đầu, chịu trách nhiệm về toàn bộ về hoạt động của chùa Bồ Đề - lên tiếng khẳng định hoàn toàn không biết gì về vụ việc buôn bán trẻ em xảy ra ngay trong chùa thì liệu có đáng tin? 

Sau khi nhận được tin tức, các trinh sát của phòng Cảnh sát hình sự Công an TP. Hà Nội đã bắt khẩn cấp Nguyễn Thị Thanh Trang - bảo mẫu kiêm quản lý khu trẻ mồ côi và trẻ bị bỏ rơi ở chùa Bồ Đề, trụ trì Thích Đàm Lan đã lên tiếng khẳng định hoàn toàn không biết những việc làm sau lưng của các thành viên nhà chùa.
Vấn đề là một người đứng đầu, chịu trách nhiệm về toàn bộ về hoạt động của nhà chùa lại lên tiếng khẳng định hoàn toàn không biết gì về vụ việc xảy ra ngay trong nội bộ của nhà chùa được báo chí đề cập gây xôn xao dư luận thời gian vừa qua liệu có đáng tin. Bởi lẽ, “những em bé được nuôi trong chùa đều được các cơ quan chức năng tới và chụp ảnh để lưu lại” (lời trụ trì Đàm Lan), nhà chùa quản lý hồ sơ của nhóm trẻ em này, vậy thì “sự mất tích” hay nói cách khác là sự vắng mặt bất thường của các em trong danh sách các thành viên của nhà chùa không lẽ không thuộc phạm vi chức trách của Ban quản lý chùa Bồ Đề? Nói như vậy thì trụ trì không có trách nhiệm liên đới trong những trường hợp như thế này?. Vậy thì nhà chùa chỉ nhận nuôi các em, và rồi sau đó như thế nào và ra sao cũng không cần nắm rõ? 

Trụ trì Thích Đàm Lan (giữa) khẳng định “không biết” về vụ việc buôn bán trẻ em diễn ra ngày trong chùa Bồ Đề. Trong khi “quản lý cấp dưới” của ni sư - vừa bị công an bắt giữ - lại lên tiếng oán trách người đứng đầu chối bỏ trách nhiệm.

Hơn nữa, theo lời của ni sư Đàm Lan, "từ trước tới nay, nhà chùa chưa từng cho người ngoài nhận xin con nuôi. Dù có đưa bao nhiều tiền thì chúng tôi cũng sẽ không đồng ý". Nhà chùa hiện nay đang cưu mang hơn 100 em bé bị bỏ rơi. Mà đã là trẻ bị bỏ rơi thì rất khó khăn để xác minh lai lịch nhân thân, nguồn gốc của các em. Vậy nhưng, khi được hỏi về những trẻ vắng mặt, nhà chùa trả lời là được cha mẹ đẻ nhận về. Và khi hỏi về địa chỉ của cha mẹ của bé thì chùa hoàn toàn… không nắm được. Đồng nghĩa với việc đứa trẻ được đưa đi đâu cũng chẳng ai hay. 
Trụ trì Thích Đàm Lan cho rằng, nhà chùa bị hàm oan, bày tỏ nguyện vọng trả lại cho nhà chùa sự trong sạch và khẳng định “nếu làm sai thì sẵn sàng đi tù". Trong khi đó, tại phòng tạm giam của cơ quan điều tra, bảo mẫu kiêm quản lý khu trẻ mồ côi và trẻ bị bỏ rơi ở chùa Bồ Đề đã òa khóc nức nở đầy oán thán: “Sao sư trụ trì vội vàng “phủi” tôi đi như thế? Tôi đi tù, ba đứa con tôi đều đang ở trong tay sư thầy, một đứa cũng bị khai sinh là trẻ bị bỏ rơi, chúng sẽ ra sao?”.
Trụ trì Đàm Lan khẳng định “không biết” về vụ việc và bị oan, trong khi “quản lý cấp dưới” của ni sư lại lên tiếng oán trách người đứng đầu chối bỏ trách nhiệm. Vậy thì hai chữ “vô can” của ni sư có vẻ đầy uẩn khúc.
Sự thật về vụ việc này vẫn đang chờ cơ quan điều tra xác minh. Nhưng những lùm xùm liên quan đến chùa Bồ Đề và sư trụ trì Thích Đàm Lan trong thời gian vừa qua đã khiến “chữ tâm” và “lòng thiện” – thứ mà nhà chùa luôn nêu cao - bị hoài nghi ít nhiều.
Vũ Đậu
 

 

Xem thêm…

BẮT 2 BẢO MẪU CHÙA BỒ ĐỀ, LONG BIÊN, HÀ NỘI

06:48 |

TMSS: Ước chi những chuyện này đừng xảy ra, nhất là nơi thanh tịnh cửa Phật!
---------------------- 

Bảo mẫu chùa Bồ Đề bị bắt

Nghi ngờ quản lý khu nuôi trẻ mồ côi hoặc bị bỏ rơi ở chùa Bồ Đề mua bán trẻ em, cảnh sát bắt giữ bảo mẫu Nguyễn Thị Thanh Trang (36 tuổi) để điều tra.
Trang (trái) và Nguyệt. Ảnh: Báo Phụ nữ TP HCM
 
Ngày 3/8, cùng bị bắt với Trang hôm nay có Phạm Thị Nguyệt (35 tuổi, ở Ninh Bình) và một số người liên quan để điều tra việc mua bán bé Cù Nguyên Công.
Theo phunuonline, vụ việc hé lộ đường dây mua bán trẻ em tại chùa Bồ Đề, quận Long Biên, Hà Nội bắt đầu từ một phụ nữ quê Phú Thọ. Trang và người phụ nữ này bị nghi đã cấu kết để bán bé Công với giá 35 triệu đồng.
Chia sẻ với hoàn cảnh của bé, vợ chồng anh Long nhận đỡ đầu và đặt tên cháu là Cù Nguyên Công. Để có điều kiện chăm sóc Công, vợ chồng anh Long thường đưa đón cháu về nhà chăm sóc vài ngày rồi lại đưa sang chùa Bồ Đề.Trước đó đầu năm 2013, anh Nguyễn Thành Long (trú ở quận Long Biên) có tham gia vào hoạt động từ thiện tại chùa Bồ Đề và quen Trang. Cuối tháng 10/2013, anh Long nhận được tin nhắn của Trang với nội dung: có một bé sơ sinh được phát hiện ở cổng chùa, dây rốn chưa rụng, người bỏ rơi không để lại bất kỳ thông tin gì.
Cuối tháng 12/2013, Trang bất ngờ gọi điện cho vợ chồng anh Long nói, sắp có đoàn kiểm tra đến nên phải đưa bé Công về chùa Bồ Đề ngay. Ngày 4/1, vợ chồng anh Long vào chùa đón Công đi khám bệnh thì biết bé không còn ở chùa.
Trang giải thích, mẹ cháu bé đã đón Công về nhà. Nghi ngờ lời giải thích này, vợ chồng anh Long đã gửi đơn kiến nghị tới cơ quan chức năng đề nghị xác minh. Sau đó, bé Công nghi bị bán với giá 35 triệu đồng.
Về thông tin mua bán trẻ em tại chùa Bồ Đề (quận Long Biên) gây xôn xao dư luận những ngày qua, Phó chủ tịch quận Long Biên Đỗ Huy Chiến, cho biết sự việc đã được quận chỉ đạo theo dõi thường xuyên và đang khẩn trương làm rõ.
Chùa Bồ Đề vốn nổi tiếng từ lâu với việc nhận nuôi hàng trăm cháu bé bị cha mẹ bỏ rơi, thậm chí có cả những cháu nhiễm HIV.
Phòng cảnh sát hình sự Hà Nội đang mở rộng điều tra.
Hoàng Việt
Xem thêm…

Kênh Buôn Bán Con Nuôi

03:47 |

  TMSS: Dù rằng chưa biết thực hư chuyện này thế nào nhưng xin đưa bài viết này lên đây, không nhằm mục đích đả phá Phật giáo, nhưng xin nhắn gửi tới các trung tâm từ thiện trá hình: hãy đảm bảo quyền sống của các em. Đừng biến các em thành cần câu cơm cho chính mình. Đừng lợi dụng tôn giáo vào nhưng mục đích thấp hèn. Tôn giáo không xấu chỉ có người sống không đúng với giáo lý tinh tuyền của tôn giáo ấy mới xấu và đáng lên án mà thôi!

--------------------------------------------------------------------------

Sự thật khủng khiếp về Chùa Bồ Đề: "Kênh" trung gian cung cấp con nuôi?

(Xã hội) - Mỗi đứa trẻ được đưa vào chùa Bồ Đề, Công được "lại quả" 5-7 triệu đồng. Nếu đứa trẻ này được nhận làm con nuôi, nhà chùa sẽ được "cung tiến" vài chục đến vài trăm triệu từ cha mẹ nuôi chúng?!


Theo thông tin từ báo Phụ nữ TP.HCM, khi thực hiện phóng sự này, phóng viên đã rất “sốc” trước những lời rỉ tai rằng nơi đây như một “kênh” cung cấp con nuôi. Hiện có đến gần 200 trẻ mồ côi được gom về từ nhiều nguồn khác nhau, đang sống lay lắt ở chùa Bồ Đề…

“Thợ” nuôi trẻ

Nguyễn Thị Nhàn, quê ở Nam Định đã làm “Ôsin” trong chùa bốn năm, “bật mí”: “Sư thầy vừa mua mảnh đất những 45 tỷ để xây nhà cho trẻ mồ côi ở đây. Chùa này không phải của Nhà nước, tiền là do khách thập phương cung tiến cả đấy”.
Nhàn lên thành phố làm nghề giúp việc, được sư thầy tuyển vào chùa trông trẻ. Mỗi tháng sư thầy trả lương không dưới ba triệu đồng. Ở chùa, có vài chục người phụ nữ như Nhàn, được gọi là mẹ. Mỗi mẹ nuôi bốn - năm con (trẻ bị bỏ rơi) nhỏ xíu.
 

Một phụ nữ được thuê nuôi giữ trẻ ở chùa Bồ Đề.

Nhàn cho biết: “Trẻ ngày càng đông, chăm làm sao xuể được. Đôi khi chúng nó khóc cũng mặc kệ, dỗ được đứa này thì đứa kia quấy nhèo nhẹo, mệt lắm. Thỉnh thoảng cũng có bé qua đời. Trẻ ở đây bị bỏ rơi nhiều lắm, có đứa bị HIV. Báo chí viết về chùa đầy ra đấy, chị không biết chùa này rất nổi tiếng à? Hết đoàn nọ đến đoàn kia ghé làm từ thiện thì mới có tiền mà nuôi các cháu, chứ ở đây làm gì có chế độ nhà nước?”.
Tôi hỏi: “Ngoài lương ra thì các mẹ có khoản nào khác nữa không?”. Nhàn đáp: “Thỉnh thoảng phật tử thương, giấm giúi cho các mẹ mấy đồng để nuôi các cháu tốt hơn. Sư thầy mà biết là bọn em phải nộp lại ngay, chỉ nhận lén lút thôi”.
Nhàn cũng như nhiều người mẹ khác, không rõ chính xác những đứa trẻ mồ côi đến từ đâu. Chỉ thỉnh thoảng thấy các sư trong chùa mang vào khu nuôi một cháu, giao cho các mẹ. Họ dặn phải nói tất cả trẻ con ở đây đều là trẻ bị vứt ở cổng chùa. Nhàn rủ tôi vào chơi, thăm các cháu. Cô thản nhiên nói: “Chị cho xin mấy đồng mua bánh để lát nữa ăn…”.
Tôi theo Nhàn vào khu mới mà chùa vừa xây. Sự bừa bộn, ồn ào hiện ra nhức mắt nhưng cái vô cảm của những người chăm sóc trẻ mới thực sự khiến tôi thấy nhói lòng. Vài em bé sơ sinh khóc đến tím ngắt nhưng các mẹ vẫn thản nhiên buôn chuyện với nhau. Thấy tôi thắc mắc, một mẹ nói: “Con của ai, người nấy quản”. Mãi sau tôi mới biết, mẹ của các cháu đó vừa ra ngoài chưa về.
Nhàn giới thiệu tôi là người mới đến chùa lần đầu, muốn xem qua khó khăn của nhà chùa để sau này trở lại làm từ thiện. Các mẹ nhao nhao: “Đừng có mang bánh kẹo, quần áo cũ đến cúng nhá. Ở đây không cần những thứ đó nữa đâu. Cần tã, sữa, tiền hoặc giấy ướt để lau cho các cháu”. Các chị không quên dặn tôi phải mang thẳng giấy đến khu nuôi các cháu, không được đưa cho sư thầy, tránh tình trạng sư thầy phát theo chế độ hàng tháng, sẽ chẳng đủ dùng.
Trước một em bé sơ sinh còn đỏ hỏn, tôi hỏi: “Em bé này bị bỏ rơi ?”, người mẹ nuôi em đáp: “Người ta gọi điện cho sư bác đi nhặt về tôi không rõ lắm. Giao cho mình tôi ba đứa còn đỏ hỏn thế này, vất lắm cô ạ”.
Nhàn nháy người “mẹ” vừa nói chuyện với tôi, nhắc lại không dưới năm lần câu: “Ở đây đều là trẻ người ta đem đến bỏ rơi ở cổng chùa cả đấy chị ạ”. Không hiểu sao Nhàn không cho tôi chụp ảnh một cháu bị ghẻ lở đầy người. Không chịu nổi cảnh người mẹ cầm hai chân một em bé sơ sinh đang ngủ ngon, kéo xềnh xệch sang một vị trí khác, tôi bỏ ra ngoài...

Gặp sư thầy… khó lắm

Đi tìm sư thầy trụ trì, qua một căn phòng, thấy mấy sư bác trẻ măng đang xúm quanh một chiếc , vào mạng, tôi cất tiếng hỏi, một sư bác xẵng giọng: “Cô có việc gì mà đòi gặp sư thầy?”. Tôi nói: “Thưa, tôi hỏi cho một người em gái, cô ấy lỡ có thai, muốn gửi con vào chùa”. Sư bác hỏi tiếp: “Là con trai hay con gái?”, tôi đáp: “Vì chưa sinh, nên không biết ?”, sư bác nói: “Nếu là con trai thì cứ mang sang để ở cổng chùa là được, con gái thì thôi, chưa chắc thầy nhận đâu”. Tôi nài: “Cứ chỉ cho tôi gặp sư thầy đi, tôi cần nói chuyện”.
Bất đắc dĩ sư bác này mới chịu đưa tôi đi tìm sư thầy nhưng chúng tôi bị một anh bảo vệ cao lớn chặn lại, hỏi sư bác đưa tôi đi đâu? Nghe chuyện, anh bảo vệ dứt khoát ngăn không cho gặp sư thầy. Anh ta nói: “Vấn đề liên quan đến trẻ con bị bỏ rơi, mình tôi có thể giải quyết được hết”. Tôi hỏi: “Anh có quyền gì mà giải quyết được?”. Anh ta nói: “Tôi là bảo vệ, đồng thời là người giải quyết mọi chuyện ở chùa này. Một trăm bảy mươi mấy cháu này tôi đều giải quyết đấy chứ. Sư thầy không phải là người ai muốn gặp lúc nào cũng được!”.
chùa bồ đề

Trẻ được nuôi ở chùa Bồ Đề.

Tôi đành quay lại phòng bảo vệ để ngồi nói chuyện. Anh bảo vệ xưng tên Tài. Lần đầu tiên tôi thấy quyền lực của một bảo vệ trong chùa lại “to” đến thế.
Tài khoát tay nói: “Chuyện của cô quá đơn giản. Hôm nào em cô đẻ, cứ mang đến đây nhà chùa nhận tuốt. Trai gái gì cũng được”. Tôi hỏi: “Nhưng có điều kiện gì không?”, Tài đáp: “Nếu vứt ở cổng chùa thì không cần viết gì. Nếu đưa vào gửi nhà chùa thì phải viết cam kết là giao con hoàn toàn cho nhà chùa nuôi”. Tài dặn đi dặn lại, khi nào em tôi sinh xong, cứ gọi cho anh ta là đứa trẻ sẽ được bỏ vào chùa nhanh, gọn…

"Tùy tâm" cung tiến cho chùa vài chục đến vài trăm triệu/ đứa trẻ?

Trong vài người đàn bà có nhu cầu đi xin con nuôi, chúng tôi tìm đến Công - một "cò" chuyên dắt mối cho- nhận con nuôi ở cổng Bệnh viện C. Câu đầu tiên mà Công hỏi tôi là: “Ai giới thiệu chị gặp tôi?" và rất nhiều câu hỏi khác để xem liệu tôi có là khách hàng tiềm năng của hắn hay không.
Khi tin rồi, Công hé lộ nhiều chuyện về công việc của mình. Công nói: “Làm cái này không cẩn thận là bị bắt như chơi. Kể cả chị, nếu công an phát hiện chị đang mua một đứa trẻ con, chị cũng bị bắt ngay. Thế nên, chúng ta chỉ giao dịch qua thôi, không được gặp nhau cho đến khi tôi đưa một con bé có chửa đến đây để đẻ. Chị cứ chuẩn bị tầm 50 triệu đồng cho thương vụ này. Trong đó, tôi sẽ phải chi cho rất nhiều người để khi khai sinh, người ta sẽ điền tên người mẹ là chị, chứ không phải là mẹ đẻ thật sự của đứa trẻ mà chị định nhận làm con nuôi. Như thế, khi mang đứa trẻ ra khỏi thì nó sẽ là con của chị, đưa tiền cho mẹ đẻ của nó và bế con mình về thôi”.
chùa bồ đề

Ngay trước cổng BV Phụ sản trung ương, gã xe ôm tên Công đang môi giới với khách hàng .

Tôi thắc mắc: “Anh nhầm à, tôi phải làm thủ tục xin con nuôi hẳn hoi, mà thì họ không có chức năng làm việc đó. Anh phải có cách khác chứ!”.
Công bảo: “Trước đây, tôi vẫn đưa trẻ bị bỏ rơi lên các trung tâm bảo trợ trên Ba Vì. Mỗi đứa trẻ vứt ở cổng trung tâm, tôi được nhận năm - bảy triệu cơ. Nhưng nếu chị vào những trung tâm đó xin con nuôi thì đừng hòng. Chúng nó sẽ được đưa đi nước ngoài làm con nuôi hết, làm gì đến lượt chị. Nhiều người vẫn làm theo cách tôi bày cho đấy, chẳng thấy họ kêu ca gì đâu”.
Công cho tôi thêm một lựa chọn khác, cũng giống như Hà, anh ta hứa sẽ chở tôi sang chùa Bồ Đề để tìm xem có đứa trẻ nào ưng ý thì xin làm con nuôi.
Tôi hỏi: “Hết bao nhiêu tiền?”, Công cười nhạt: “Cái đó thì tùy tâm chị. Cửa Phật người ta không đòi thẳng thừng như thế đâu. Người ta sẽ nói là “tùy tâm”. Ai nhận con nuôi ở đây chả tự giác cung tiến vài chục triệu, có người cung tiến mấy trăm triệu cho nhà chùa. Sư chẳng nói ra thì khắc có người “bắn” đến tai phật tử có lòng từ bi. Phật dạy, cứu một người phúc đẳng hà sa... tiền thì quan trọng gì!".
Mỗi khi anh đưa trẻ con bị bỏ rơi cho chùa được “lại quả” từ năm - bảy triệu đồng. Nhưng thực ra, anh chỉ nhận được một - hai triệu, còn lại thì bồi dưỡng cho người mẹ. Đó là “luật” và lệ”. Công hứa sẽ tìm cho tôi một bà chửa khỏe mạnh để sinh con trong một lớn. Còn tôi phải sắm vai là chị gái của sản phụ đó và đàng hoàng bế đứa bé ra khỏi cùng người đã sinh ra nó. Giá chính xác của phi vụ này được chốt lại là 40 triệu đồng. Bế đứa trẻ không phải do mình đẻ ra về nhà, tôi sẽ phải chịu trách nhiệm hợp thức hóa nguồn gốc, biến nó thành con nuôi của mình....
Ông Lưu Ngọc Tiến - Phó Chủ tịch (phụ trách văn hóa - ) UBND phường Bồ Đề, quận Long Biên - Hà Nội cho biết: “Chùa Bồ Đề thuộc sự quản lý của phường. Việc nhà chùa nhận hàng trăm trẻ mồ côi về nuôi hoàn toàn mang tính tự phát, không được cấp có thẩm quyền ra quyết định cho phép. Nhiều lần chúng tôi đã đề nghị sư thầy phối hợp với chính quyền địa phương làm thủ tục đưa các cháu vào các cơ sở nuôi dưỡng có pháp nhân nhưng ý sư thầy muốn bao bọc cho tất cả những số phận kém may mắn thì phải! Vài năm trở lại đây, số trẻ sơ sinh trong chùa ngày một đông, tình trạng chăm sóc không chu đáo bắt đầu phát sinh, nhất là việc ô nhiễm môi trường do người quá đông. Mỗi năm, cán bộ y tế phường kiểm tra sức khỏe, phát hiện các cháu mắc rất nhiều. Thỉnh thoảng, có cháu chết vì bệnh tật, chủ yếu là trẻ nhiễm HIV”.
Về phương diện quản lý nhà nước, ông Tiến rất hy vọng các cơ quan chức năng phối hợp với nhà chùa trong việc quản lý các cháu mồ côi sao cho đúng luật.

P.V (Theo Báo Phụ nữ)
Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Ghi rõ nguồn:quatangsusong.blogspot.com/ - Khi phát hành thông tin trên trang này
Gx Đaminh | Namkna | Trung Tâm Học Vấn Đaminh | Kho tài liệu hay |