Home » Kẻ Thù Của Đất Nước
Bài Học Nặng Ký - VIỆT KIỀU SÁNG MẮT SAU KHI TE TUA VỚI VIỆT CỘNG
02:30 |Theo FB Hélène Nguyễn
Sài Gòn những ngày cận Tết mát lạnh và mang chút không khí của những ngày Giáng Sinh nơi Âu Mỹ. Đường Nguyễn Huệ và quanh khu du lịch của trung tâm thành phố, hoa tươi đang rộn rịp trang điểm cho mùa xuân, hoa và muà xuân là biểu tượng của hy vọng vào một thay đổi nào đó tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn. Nhưng nếu du khách rẽ vào ngõ hẻm từ một con đường lớn, những con chuột to bằng những con mèo, những con dán biết bay cùng ruồi muỗi, những ổ rác lộ thiên, những vũng nước ao tù… cho thấy một bộ mặt khác của Sài Gòn. Bộ mặt của nghèo khó, bất hạnh và tù túng đã không hề thay đổi suốt 70 năm qua, mặc cho bao nhiêu mùa xuân của hy vọng đã đến trong quá khứ.
Một chút ít về cái “tôi” để người đọc cảm thông thêm về tính cách chủ quan của lá thư này. Tôi đến Mỹ năm 1975 cùng làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản sau khi miền Nam sụp đổ. Cha tôi là một Đại úy của Quân đội miền Nam; năm 1975 tôi mới 5 tuổi, tôi chưa hiểu biết chút gì về lịch sử hay chế độ của đất nước, của dân tộc tôi. Sang xứ Mỹ, cha mẹ tôi làm đủ mọi nghề, vất vả ngược xuôi, từ lao động chân tay đến mua bán tiểu thương, để sống và để nuôi anh em tôi. Sau 30 năm, ông bà đã lo xong cho con cái, đã về hưu với căn nhà nhỏ và cuộc sống ổn định. Tôi lớn lên như một trẻ Mỹ, đi học, chơi đùa và coi xứ Mỹ như quê hương chính thức, dù tôi vẫn biết nói tiếng Việt theo tiếng nói của cha mẹ tôi.
Tốt nghiệp Thạc Sĩ về điện tử, tôi có công việc tốt, lấy vợ và sống cuộc đời trung lưu như cả triệu người Mỹ khác. Cha tôi và các bạn ông thường tụ họp bàn luận về tình hình Việt Nam, các ông hay nói với nhau về những thù ghét của các ông với nhà cầm quyền Cộng Sản, nhưng tất cả những chuyện đó đều rất xa lạ với tôi. Khi học lịch sử ở trung học, tôi có chút hãnh diện về Việt Nam, một quốc gia nhỏ bé đã đánh bại được hai cường quốc là Pháp và Mỹ. Hai ông Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp là hai anh hùng trong ký ức của tôi.
Cuộc sống bình lặng đó thay đổi khi vợ tôi qua đời vì tai nạn xe cộ ba năm về trước. Không có con, thừa hưởng một số tiền bảo hiểm hơn 1 triệu đô-la, cộng với giá nhà đang tăng cao và một khoản tiền tiết kiệm khá lớn, tôi không còn thấy nhu cầu phải kéo cầy 11 tiếng mỗi ngày trước máy vi tính. Tôi quyết định trở về Việt Nam để làm ăn và tạo dựng một cơ nghiệp mới ở trong nước. Tất cả những gì tôi đọc được cho tôi thấy một nước Việt Nam đổi mới với những con số rất tốt về sự đầu tư của tư bản nước ngoài, về xuất khẩu, về cơ hội đầy tiềm năng của một “con rồng mới”. Cha tôi không phản đối việc tôi về Việt Nam làm ăn, ông chỉ cho tôi một lời khuyên:
- Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà coi những gì Cộng Sản làm.
Tôi về Sài Gòn vào tháng Mười năm 2007. Khi ấy chỉ số VNI của chứng khoán Việt khoảng 1,000 và đề tài thời thượng khắp nơi là cơn sốt địa ốc và số tiền thu nhập của các đại gia Việt Nam. Số tiền 2.5 triệu đô la của tôi thật nhỏ bé khiêm tốn khi tôi bàn chuyện đầu tư ở VN. Dường như ai cũng đầy tiền mặt và dự án, nhiều gấp mười lần khả năng của tôi. Dù vậy, tôi cũng rất hưng phấn cảm nhận niềm lạc quan vô bờ bến về sự thịnh vượng của nền kinh tế quốc gia.
Trong khi đó, dựa theo truyền thống khoa học từ đại học Mỹ, tôi nghiên cứu kỹ hơn các con số từ các doanh nhân cũng như từ chánh phủ. Tôi thấy ngay có rất nhiều điều sai trái và nghịch lý từ những con số, cũng như sự kiện thực tế về kết quả hoạt động. Sự nghi ngờ của tôi được xác nhận khi so sánh và định chuẩn theo mức sống thực sự của người dân, giàu cũng như nghèo. Việc chung đụng với mọi thành phần xã hội giúp tôi nhìn rõ hơn về thực trạng của quê hương. Những lời nói hoa mỹ, cũng như những biểu ngữ giăng kín thành phố, là một lớp son phấn rẻ tiền, che dấu một bộ mặt thật điêu tàn và thê thảm.
Tôi nhận ra rằng cái cơ chế “kinh tế thị trường” mà nhà cầm quyền hứa hẹn khi ký văn bản gia nhập WTO chỉ là hình thức. Tất cả những miếng mồi béo bở đều nằm trong tay bọn quan chức và cán bộ Đảng Cộng Sản, cũng như trong tay những bà con thân thuộc trong gia đình họ. Bộ Chánh Trị trung ương thì nắm chặt các công ty quốc doanh và bán quốc doanh, quan chức địa phương thì có những đặc lợi về ruộng đất, giấy phép, dịch vụ nhu yếu. Lãnh vực tư nhân chỉ được phép làm trong địa bàn nhỏ, nhiều rủi ro và những ai làm ăn có lời đều phải chia chác cho bọn quan chức bằng nhiều phong bì lớn nhỏ. Tầng lớp quan chức CS và gia đình họ, qua hệ thống tham nhũng tinh vi, đã thâu tóm phần lớn lợi tức quốc gia và có quyền hành không kém các quan lại của triều đại phong kiến.
Tôi nhận ra rằng cuộc chiến tranh dành độc lập với bao nhiêu xương máu của người dân chỉ là một cái cớ để Đảng Cộng Sản cướp chánh quyền. Những quốc gia láng giềng như Singapore, Mã Lai, Indonesia, đã dành độc lập mà không cần phải hy sinh xương máu và giờ đây, dân họ (nhờ một nền dân chủ minh bạch) đã trở nên giàu có. Ở VN thì những tay doanh thương ngoại quốc nay đang cấu kết với Nhà nước CS Việt để trở thành những chủ nhân lớn của nhiều đơn vị kinh tế bằng cách dùng đồng tiền mua lao động rẻ và tài nguyên định giá qua gầm bàn.
Tôi nhận ra rằng chế độ to mồm này thực sự sống nhờ phần lớn vào những khoản viện trợ nhân đạo của các nước tư bản (mà họ từng lên án và đánh đuổi); vào khoản tiền kiều hối của các cựu thuyền nhân (mà họ đã từng giam giữ tù đày khi kết tội phản quốc); vào mồ hôi nước mắt của những người nô lệ mới qua danh từ xuất khẩu lao động hay qua các cuộc hôn nhân mua bán áp đặt; vào những khoản lệ phí và sưu thuế đầy phi nghĩa, cũng như một con số khổng lồ về hối lộ.
Tôi nhận ra rằng cuộc sống của hai vị anh hùng thời còn đi học của tôi có rất nhiều bí mật xấu xa mà chế độ đã dùng mọi thủ đoạn để biến họ thành thần thánh. Đọc kỹ tiểu sử của ông Hồ Chí Minh ta sẽ thấy ông ta là một chính trị gia quỷ quyệt, làm nhiều việc mờ ám, hoàn toàn không có một chút chân thật gì, dù nhìn ở bất cứ góc cạnh nào. Con người của ông Hồ có rất nhiều tên gọi; ông tự viết cả tiểu sử để ca tụng mình (Trần Dân Tiên); ông không nhìn nhận cha mẹ ông cũng như không ngó ngàng gì đến ít nhứt là 12 đứa con rơi, con rớt sinh ra từ những cuộc tình của ông trên khắp thế giới; ông viết đơn cầu xin Thực dân Pháp ban ơn với những lời tâng bốc trơ trẽn (lá thư gởi Quan Toàn Quyền Pháp năm 1912); ông làm mật vụ cho Nga khi Pháp không đáp ứng lời khẩn cầu của ông, (chuyện kể do Cựu Giám Đốc KGB Nga Vladimir Kryuchkov); ông bỏ Nga theo Tàu khi ông thấy theo Tầu ông có lợi (Hồi ký của Li Zhi Sui); ông khoe là trọn đời sống độc thân để phục vụ tổ quốc trong khi ông có ít nhứt ba người vợ và bao nhiêu người tình, kể cả một tình nhân là vợ của một thuộc cấp (Nguyễn Thị Minh Khai, vợ Lê Hồng Phong). Gần đây, nhiều tài liệu lịch sử kết tội ông ra lệnh giết bà Nông thị Xuân và cô em bà Xuân, vì hai người này muốn tạo xì-căng-đan về mối tình khi chung sống với ông (tài liệu trong cuốn sách ‘Ho Chi Minh: A Life‘ của William Duiker và cuốn ‘Đỉnh Cao Chói Lọi‘ của Bà Dương Thu Hương). Chuyện ông Hồ thủ tiêu không biết bao nhiêu là đối thủ chánh trị có thể hiểu được vì ông làm chánh trị kiểu Cộng Sản, chỉ biết theo gương bậc thầy như Mao hay Stalin. Nhưng tôi thật khó chịu khi phải đi khắp Việt Nam và nhìn những biểu ngữ ca tụng “Gương đạo đức của Bác Hồ”.
Còn Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì tôi không biết nghĩ sao khi đọc cuốn sách‘China and the Vietnam wars‘ của Qiang Zhai. Tác giả Qiang Zhai cho biết là một Tướng Tàu, Tướng Wei Gouqing, nguyên cố vấn quân sự của Tướng Giáp, khẳng định là chiến thắng Điện Biên thực sự là do ông — Tướng Wei Gouqing, cố vấn, đặt chiến lược và điều khiển; ông Giáp và ông Hồ đã định đánh Pháp tại khu vực sông Hồng. Tướng Wei cũng tiết lộ là năm 1953, Hồ Chí Minh muốn thỏa hiệp với Pháp để đình chiến, nhưng Mao Trạch Đông ra lệnh cho Hồ là phải đánh đến cùng. Cuối cùng, Giáp và Hồ được nhận lãnh công lao về chuyện xảy ra trên đất Việt, Tướng Tàu không thể công khai xuất hiện ở Việt Nam. Một câu hỏi khác gây bàn tán là tài sản của con rể ông Giáp (Trương Quang Bình, người giàu nhứt nước) có bao phần là của ông Tướng Giáp?
Sau 1 năm ở Việt Nam, tôi hiểu được một sự thật căn bản của xã hội Việt thời này: tất cả mọi con người, mọi con số ở Việt Nam hiện nay đều là giả dối. Quan chức nói dối để giữ quyền hành, bổng lộc; doanh nhân nói dối vì quan chức đòi hỏi; người dân nói dối vì nói sự thực sẽ làm mình đau khổ rồi còn bị công an bắt. Nói dối trở thành một hiện tượng tự nhiên, như ăn uống; và không ai suy nghĩ gì về khía cạnh vô đạo đức của hiện tượng Nói Dối Cả Nước hiện nay.
Trong môi trường đó, tôi đã không làm gì được như dự tính. Suốt 14 tháng chạy theo các dự án đầu tư, các cơ hội dài và ngắn hạn, tôi đành chịu thua. Thêm vào đó, những thủ tục hành chánh rườm rà, bất cập và luôn thay đổi, tạo cơ hội cho tham nhũng, đã làm tôi nản lòng. Cũng may, tôi chỉ mất hơn 200 ngàn đô la; một giá quá rẻ cho bài học nặng ký. Tôi không tiếc than gì cho cá nhân tôi; tôi chỉ thấy chua xót và thương hại cho những người Việt hiện sống ở Việt Nam.
Xem thêm…
Người viết Anderson Thái Quang. Trích:
Sài Gòn những ngày cận Tết mát lạnh và mang chút không khí của những ngày Giáng Sinh nơi Âu Mỹ. Đường Nguyễn Huệ và quanh khu du lịch của trung tâm thành phố, hoa tươi đang rộn rịp trang điểm cho mùa xuân, hoa và muà xuân là biểu tượng của hy vọng vào một thay đổi nào đó tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn. Nhưng nếu du khách rẽ vào ngõ hẻm từ một con đường lớn, những con chuột to bằng những con mèo, những con dán biết bay cùng ruồi muỗi, những ổ rác lộ thiên, những vũng nước ao tù… cho thấy một bộ mặt khác của Sài Gòn. Bộ mặt của nghèo khó, bất hạnh và tù túng đã không hề thay đổi suốt 70 năm qua, mặc cho bao nhiêu mùa xuân của hy vọng đã đến trong quá khứ.
Một chút ít về cái “tôi” để người đọc cảm thông thêm về tính cách chủ quan của lá thư này. Tôi đến Mỹ năm 1975 cùng làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản sau khi miền Nam sụp đổ. Cha tôi là một Đại úy của Quân đội miền Nam; năm 1975 tôi mới 5 tuổi, tôi chưa hiểu biết chút gì về lịch sử hay chế độ của đất nước, của dân tộc tôi. Sang xứ Mỹ, cha mẹ tôi làm đủ mọi nghề, vất vả ngược xuôi, từ lao động chân tay đến mua bán tiểu thương, để sống và để nuôi anh em tôi. Sau 30 năm, ông bà đã lo xong cho con cái, đã về hưu với căn nhà nhỏ và cuộc sống ổn định. Tôi lớn lên như một trẻ Mỹ, đi học, chơi đùa và coi xứ Mỹ như quê hương chính thức, dù tôi vẫn biết nói tiếng Việt theo tiếng nói của cha mẹ tôi.
Tốt nghiệp Thạc Sĩ về điện tử, tôi có công việc tốt, lấy vợ và sống cuộc đời trung lưu như cả triệu người Mỹ khác. Cha tôi và các bạn ông thường tụ họp bàn luận về tình hình Việt Nam, các ông hay nói với nhau về những thù ghét của các ông với nhà cầm quyền Cộng Sản, nhưng tất cả những chuyện đó đều rất xa lạ với tôi. Khi học lịch sử ở trung học, tôi có chút hãnh diện về Việt Nam, một quốc gia nhỏ bé đã đánh bại được hai cường quốc là Pháp và Mỹ. Hai ông Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp là hai anh hùng trong ký ức của tôi.
Cuộc sống bình lặng đó thay đổi khi vợ tôi qua đời vì tai nạn xe cộ ba năm về trước. Không có con, thừa hưởng một số tiền bảo hiểm hơn 1 triệu đô-la, cộng với giá nhà đang tăng cao và một khoản tiền tiết kiệm khá lớn, tôi không còn thấy nhu cầu phải kéo cầy 11 tiếng mỗi ngày trước máy vi tính. Tôi quyết định trở về Việt Nam để làm ăn và tạo dựng một cơ nghiệp mới ở trong nước. Tất cả những gì tôi đọc được cho tôi thấy một nước Việt Nam đổi mới với những con số rất tốt về sự đầu tư của tư bản nước ngoài, về xuất khẩu, về cơ hội đầy tiềm năng của một “con rồng mới”. Cha tôi không phản đối việc tôi về Việt Nam làm ăn, ông chỉ cho tôi một lời khuyên:
- Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà coi những gì Cộng Sản làm.
Tôi về Sài Gòn vào tháng Mười năm 2007. Khi ấy chỉ số VNI của chứng khoán Việt khoảng 1,000 và đề tài thời thượng khắp nơi là cơn sốt địa ốc và số tiền thu nhập của các đại gia Việt Nam. Số tiền 2.5 triệu đô la của tôi thật nhỏ bé khiêm tốn khi tôi bàn chuyện đầu tư ở VN. Dường như ai cũng đầy tiền mặt và dự án, nhiều gấp mười lần khả năng của tôi. Dù vậy, tôi cũng rất hưng phấn cảm nhận niềm lạc quan vô bờ bến về sự thịnh vượng của nền kinh tế quốc gia.
Trong khi đó, dựa theo truyền thống khoa học từ đại học Mỹ, tôi nghiên cứu kỹ hơn các con số từ các doanh nhân cũng như từ chánh phủ. Tôi thấy ngay có rất nhiều điều sai trái và nghịch lý từ những con số, cũng như sự kiện thực tế về kết quả hoạt động. Sự nghi ngờ của tôi được xác nhận khi so sánh và định chuẩn theo mức sống thực sự của người dân, giàu cũng như nghèo. Việc chung đụng với mọi thành phần xã hội giúp tôi nhìn rõ hơn về thực trạng của quê hương. Những lời nói hoa mỹ, cũng như những biểu ngữ giăng kín thành phố, là một lớp son phấn rẻ tiền, che dấu một bộ mặt thật điêu tàn và thê thảm.
Tôi nhận ra rằng cái cơ chế “kinh tế thị trường” mà nhà cầm quyền hứa hẹn khi ký văn bản gia nhập WTO chỉ là hình thức. Tất cả những miếng mồi béo bở đều nằm trong tay bọn quan chức và cán bộ Đảng Cộng Sản, cũng như trong tay những bà con thân thuộc trong gia đình họ. Bộ Chánh Trị trung ương thì nắm chặt các công ty quốc doanh và bán quốc doanh, quan chức địa phương thì có những đặc lợi về ruộng đất, giấy phép, dịch vụ nhu yếu. Lãnh vực tư nhân chỉ được phép làm trong địa bàn nhỏ, nhiều rủi ro và những ai làm ăn có lời đều phải chia chác cho bọn quan chức bằng nhiều phong bì lớn nhỏ. Tầng lớp quan chức CS và gia đình họ, qua hệ thống tham nhũng tinh vi, đã thâu tóm phần lớn lợi tức quốc gia và có quyền hành không kém các quan lại của triều đại phong kiến.
Tôi nhận ra rằng cuộc chiến tranh dành độc lập với bao nhiêu xương máu của người dân chỉ là một cái cớ để Đảng Cộng Sản cướp chánh quyền. Những quốc gia láng giềng như Singapore, Mã Lai, Indonesia, đã dành độc lập mà không cần phải hy sinh xương máu và giờ đây, dân họ (nhờ một nền dân chủ minh bạch) đã trở nên giàu có. Ở VN thì những tay doanh thương ngoại quốc nay đang cấu kết với Nhà nước CS Việt để trở thành những chủ nhân lớn của nhiều đơn vị kinh tế bằng cách dùng đồng tiền mua lao động rẻ và tài nguyên định giá qua gầm bàn.
Tôi nhận ra rằng chế độ to mồm này thực sự sống nhờ phần lớn vào những khoản viện trợ nhân đạo của các nước tư bản (mà họ từng lên án và đánh đuổi); vào khoản tiền kiều hối của các cựu thuyền nhân (mà họ đã từng giam giữ tù đày khi kết tội phản quốc); vào mồ hôi nước mắt của những người nô lệ mới qua danh từ xuất khẩu lao động hay qua các cuộc hôn nhân mua bán áp đặt; vào những khoản lệ phí và sưu thuế đầy phi nghĩa, cũng như một con số khổng lồ về hối lộ.
Tôi nhận ra rằng cuộc sống của hai vị anh hùng thời còn đi học của tôi có rất nhiều bí mật xấu xa mà chế độ đã dùng mọi thủ đoạn để biến họ thành thần thánh. Đọc kỹ tiểu sử của ông Hồ Chí Minh ta sẽ thấy ông ta là một chính trị gia quỷ quyệt, làm nhiều việc mờ ám, hoàn toàn không có một chút chân thật gì, dù nhìn ở bất cứ góc cạnh nào. Con người của ông Hồ có rất nhiều tên gọi; ông tự viết cả tiểu sử để ca tụng mình (Trần Dân Tiên); ông không nhìn nhận cha mẹ ông cũng như không ngó ngàng gì đến ít nhứt là 12 đứa con rơi, con rớt sinh ra từ những cuộc tình của ông trên khắp thế giới; ông viết đơn cầu xin Thực dân Pháp ban ơn với những lời tâng bốc trơ trẽn (lá thư gởi Quan Toàn Quyền Pháp năm 1912); ông làm mật vụ cho Nga khi Pháp không đáp ứng lời khẩn cầu của ông, (chuyện kể do Cựu Giám Đốc KGB Nga Vladimir Kryuchkov); ông bỏ Nga theo Tàu khi ông thấy theo Tầu ông có lợi (Hồi ký của Li Zhi Sui); ông khoe là trọn đời sống độc thân để phục vụ tổ quốc trong khi ông có ít nhứt ba người vợ và bao nhiêu người tình, kể cả một tình nhân là vợ của một thuộc cấp (Nguyễn Thị Minh Khai, vợ Lê Hồng Phong). Gần đây, nhiều tài liệu lịch sử kết tội ông ra lệnh giết bà Nông thị Xuân và cô em bà Xuân, vì hai người này muốn tạo xì-căng-đan về mối tình khi chung sống với ông (tài liệu trong cuốn sách ‘Ho Chi Minh: A Life‘ của William Duiker và cuốn ‘Đỉnh Cao Chói Lọi‘ của Bà Dương Thu Hương). Chuyện ông Hồ thủ tiêu không biết bao nhiêu là đối thủ chánh trị có thể hiểu được vì ông làm chánh trị kiểu Cộng Sản, chỉ biết theo gương bậc thầy như Mao hay Stalin. Nhưng tôi thật khó chịu khi phải đi khắp Việt Nam và nhìn những biểu ngữ ca tụng “Gương đạo đức của Bác Hồ”.
Còn Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì tôi không biết nghĩ sao khi đọc cuốn sách‘China and the Vietnam wars‘ của Qiang Zhai. Tác giả Qiang Zhai cho biết là một Tướng Tàu, Tướng Wei Gouqing, nguyên cố vấn quân sự của Tướng Giáp, khẳng định là chiến thắng Điện Biên thực sự là do ông — Tướng Wei Gouqing, cố vấn, đặt chiến lược và điều khiển; ông Giáp và ông Hồ đã định đánh Pháp tại khu vực sông Hồng. Tướng Wei cũng tiết lộ là năm 1953, Hồ Chí Minh muốn thỏa hiệp với Pháp để đình chiến, nhưng Mao Trạch Đông ra lệnh cho Hồ là phải đánh đến cùng. Cuối cùng, Giáp và Hồ được nhận lãnh công lao về chuyện xảy ra trên đất Việt, Tướng Tàu không thể công khai xuất hiện ở Việt Nam. Một câu hỏi khác gây bàn tán là tài sản của con rể ông Giáp (Trương Quang Bình, người giàu nhứt nước) có bao phần là của ông Tướng Giáp?
Sau 1 năm ở Việt Nam, tôi hiểu được một sự thật căn bản của xã hội Việt thời này: tất cả mọi con người, mọi con số ở Việt Nam hiện nay đều là giả dối. Quan chức nói dối để giữ quyền hành, bổng lộc; doanh nhân nói dối vì quan chức đòi hỏi; người dân nói dối vì nói sự thực sẽ làm mình đau khổ rồi còn bị công an bắt. Nói dối trở thành một hiện tượng tự nhiên, như ăn uống; và không ai suy nghĩ gì về khía cạnh vô đạo đức của hiện tượng Nói Dối Cả Nước hiện nay.
Trong môi trường đó, tôi đã không làm gì được như dự tính. Suốt 14 tháng chạy theo các dự án đầu tư, các cơ hội dài và ngắn hạn, tôi đành chịu thua. Thêm vào đó, những thủ tục hành chánh rườm rà, bất cập và luôn thay đổi, tạo cơ hội cho tham nhũng, đã làm tôi nản lòng. Cũng may, tôi chỉ mất hơn 200 ngàn đô la; một giá quá rẻ cho bài học nặng ký. Tôi không tiếc than gì cho cá nhân tôi; tôi chỉ thấy chua xót và thương hại cho những người Việt hiện sống ở Việt Nam.
Anderson Thái Quang.
CHỐNG BẮC THUỘC: Nhận diện và cô lập kẻ thù.
02:00 |Theo Hélène Nguyễn
Nhân dịp đến khánh thành Đập Đồng Cam ở Tuy Hòa vào ngày 17-9-1955 Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã tuyên bố “Chúng ta hiện nay đang tiếp tục cuộc chiến đấu lớn lao để hoàn thiện nền độc lập của quốc gia và để đảm bảo tự do cho nhân dân chúng ta…. Nếu Việt Minh thắng trong cuộc đấu tranh này, quốc gia thân yêu của chúng ta sẽ biến mất và nước chúng ta sẽ chỉ được đề cập đến như là một tỉnh phía nam của Trung Cộng. Hơn nữa nhân dân Việt Nam sẽ mãi mãi sống dưới ách độc tài do Mạc Tư Khoa, Trung cộng tạo ra và sẽ bị tước mất tôn giáo, tổ quốc và gia đình.”
Phải chăng vào thời điểm đó Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã biết được Hồ Chí Minh chính là tên Tầu Hồ Tập Chương và đã tiên liệu được âm mưu trên sẽ được hai tập đoàn cộng sản Tầu, Việt dàn dựng và thực hiện.
Âm mưu thôn tính và bán nước của bọn chúng là phải làm xong trong 70 năm và chia thành 3 đợt, đợt đầu từ 1990-2020, đợt 2 từ 2020-2040 và đợt 3 từ 2040-2060 và thực hiện từng bước một: "Âm thầm, lặng lẽ, từ từ như tằm ăn dâu, khéo như dệt lụa, êm như thảm nhung...”
Làm cách nào để cho người VN và dư luận quốc tế nhìn nhận rằng, người Tàu không "cướp nước Việt" mà chính người Việt Nam tự mình "dâng nước" và tự ý đồng hóa vào dân Tầu.
Nhưng trong những năm gần đây chuyện cộng sản ra công ra sức dàn dựng để được làm ‘chư hầu’ cho Trung cộng là điều không còn che dấu được bất cứ ai nữa, người ta nói công khai chuyện mất nước, chuyện Việt Nam mất chủ quyền Độc Lập của một quốc gia và trở thành một chư hầu, một tỉnh bang của Trung cộng
Người dân Việt Nam trong và ngoài nước còn nhớ rất rõ ý chí bất khuất của tổ tiên đã khổ công dựng nước và giữ nước, những địa danh như gò Đống Đa, thành Ngọc Hồi, đuốc Hàm Tử, giáo Chương Dương, sông Bạch Đằng, bến Vân Đồn, ải Chi Lăng…lúc nào cũng gợi lên những niềm kiêu hãnh về những chiến công hiển hách của tổ tiên.
Tuy nhiên, kể từ sau ngày chia đôi đất nước 20-7-1954 truyền thống bất khuất ấy, lịch sử ấy đã không còn giá trị trong thực tế, nếu không muốn nói là chỉ còn được bọn cộng sản Việt Nam coi như chuyện của dĩ vãng. Trong chương trình dậy Việt sử tại các trường, chúng cắt ngắn, bỏ bớt, bóp méo những chiến công của tổ tiên trong những lần chống lại sự xâm lược của giặc Tầu, chúng dấu bớt những tư liệu trong thư viện, hạn chế việc tái bản những sách sử, tài liệu về những lần bị dân Tầu đô hộ, sự tàn ác của bọn thái thú cũng như những lần khởi nghĩa, nổi dậy của ông cha ta. Chúng còn bỏ bớt những dịp kỷ niệm những anh hùng dân tộc như lễ Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo…
Tóm lại chúng chủ trương là trong 50 năm nữa thế hệ trẻ Việt Nam biết về lịch sử chống Tầu của dân Việt cần phải thật ít, thật lờ mờ, ít thù Tầu. Ta có thể nói là sách lược “không đối đầu và ngoan ngoãn xin được làm chư hầu cho Trung cộng!” đã được áp dụng ngay từ những ngày đầu thành lập đảng cộng sản của tập đoàn Hồ chí Minh, hoàn toàn đối nghịch lại với truyền thống và lịch sử của dân tộc Việt Nam mà bằng chứng là:
· Tháng 8-1951, văn thư TTK số 84/LD thay mặt cho Ủy Ban Hành Chánh Kháng Chiến Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa năm thứ VII, do Trường Chinh ký thay cho Hồ Chí Minh đã kêu gọi đồng bào Việt Nam bỏ chữ quốc ngữ, học chữ tàu.
· Ngày 12-6-1953 Hồ đã ký với Mao một bản văn số 51/GU 0212 tại Quảng Tây ‘Ghi nhớ sự hợp tác Việt Trung’
· Ngày 15-6-1956, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Ung Văn Khiêm đã nói "Căn cứ vào tư liệu của phía Việt Nam, về mặt lịch sử thì quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một phần lãnh thổ của Trung Quốc".
· Ngày 14-9-1958 Phạm văn Đồng ký công hàm công nhận chủ quyền của Trung Cộng tại Hoàng Sa, Trường Sa.
· “Bên ni biên giới là mình, bên kia biên giới cũng tình quê hương” thơ Tố Hữu
· Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc - Lê Duẩn
· Sau đó là Hội nghị Thành đô năm 1990 tại Tứ Xuyên để ‘bình thường hóa ngoại giao sau chiến tranh vào tháng 2-1979’ dẫn đến những lần thương thảo khác để lần lượt những tên Lê Duẩn, Đỗ Mười, Nguyễn văn Linh, Lê khả Phiêu, Lê Đức Anh, Nguyễn mạnh Cầm…ký những hiệp ước trên đất liền rồi hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ để bán đất, bán biển, dời Ải Nam Quan, thủ tiêu các cột mốc biên giới đã cắm từ thời hiệp định Pháp–Thanh 1887, chia lại thác Bản Giốc cho Tầu cộng…và sau đó Nông Đức Mạnh, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng… đã dành nhiều ‘đặc quyền’, ‘đặc lợi’ cho bọn Tầu cộng, cướp đất của dân bán cho chúng lập ‘đặc khu’ hay ‘biệt khu’ ở các vùng từ Quảng Ninh, Ninh Bình, Hà Tĩnh, Quảng Ngãi, Cao Nguyên, Tân Cơ, Đắc Nông đến Bình Dương, Hà Tiên….
Tất cả đã dẫn đến rất nhiều bất lợi cho Việt Nam trên nhiều phương diện từ chính trị, kinh tế, môi trường, tài nguyên, đến xã hội. Sự hiện diện của những tên quan lại Tầu thường xuyên có mặt trong những phiên họp của chính trị bộ đảng cộng sản Việt Nam đã đưa đến sự gậm nhấm, mất dần những địa điểm chiến lược trên vùng biên giới phía Bắc tại những tỉnh như Lào Cai, Lai Châu, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, những cảng Vũng Áng ở Hà Tĩnh, Cửa Việt ở Quảng Trị, sự ngăn cấm những cuộc biểu tình chống Tầu của dân chúng kể luôn cả việc làm lễ tưởng niệm những bộ đội hy sinh trong chiến tranh Việt Trung năm 1979.
Nhân công Tầu được quyền tự do sang nước ta làm việc trong những dự án, công trình mà chúng trúng thầu để xây cất cầu, đường, nhà máy thủy điện, cơ xưởng sản xuất…. Đó là không kể những quặng mỏ ỏ vùng cao nguyên, những nông trại, những trại nuôi tôm, nuôi cá dọc theo sông ngòi bờ biển. Vì được thuê mướn đất đai dài hạn nên những kế hoạch làm ăn dài hạn này cũng phải giải quyết luôn vấn đề an sinh, y tế, giáo dục… cho công nhân và gia đình vì vậy đã xuất hiện những làng của Tầu những nơi mà người Việt sinh sống trong những vùng lân cận không được phép lui tới. Thảo nào mà Hà Sĩ Phu cũng đã phải chua xót thốt lên: “Ước gì được làm người Tầu trên đất Việt”
Đứng về phương diện xã hội, bất công ngày càng nhiều, hố ngăn cách giầu nghèo ngày càng sâu, người trẻ ngày nay khó tìm được công ăn việc làm dù đã tốt nghiệp đại học nên nhiều người đã phải chịu vay mượn để được đi ‘lao động’ ở nước ngoài dù biết rằng cũng sẽ bị bóc lột sức lao động. Chưa bao giờ trong lịch sử Việt Nam mà người phụ nữ phải chấp nhận đi làm tôi mọi tình dục cho người ngoại quốc như bây giờ, nhìn các cô gái Việt phải tranh nhau để được đi lấy chồng già ở Đại Hàn, Đài Loan mà đau lòng.
Người ta nói nếu nhân loại từ thời tiền sử đã phải đi qua nhiều thời đại từ đồ đá, đồ đồng…thì VN ngày nay đau đớn thay đang ở trong thời kỳ ‘đồ đểu’ vì cái gì cũng đểu, nhà nước đểu, quan chức nhà nước đểu, công an đểu, con người đối đãi với nhau đểu vì lương tâm con người đã đổi thay, đạo đức đã xuống dốc.
Hiện nay Tầu cộng cũng đang áp dụng chính sách mua chuộc này với một nước nhỏ hơn ở cạnh nước ta là Lào, một nước nhỏ diện tích 236,000km2 và dân số dưới 7 triệu người mà hiện nay trên mọi lãnh vực từ chính trị, kinh tế, ngoại giao, văn hóa đều bị chi phối bởi Bắc kinh.
Chuyện gì sẽ xảy ra cho Việt Nam một khi Lào trở thành một tỉnh, hoặc một khu tự trị của Trung Quốc? “Đường lưỡi bò”, một gọng kìm từ phía Biển Đông, kết hợp với gọng kìm từ phía Lào sẽ làm cho tiến trình đồng hóa dân Việt xảy ra nhanh hơn, khó tháo chữa hơn.
Cần đọc lại lịch sử Tầu để thấy văn hóa Hán là một thứ văn hóa xâm lăng, đồng hóa và diệt chủng hiện đang được áp dụng tại Tây Tạng, Nội Mông và Đông Turkestan. Âm mưu nham hiểm của Tầu cộng cũng đã và đang được thực hiện tạI Việt Nam một cách khôn khéo, kín đáo với sự chỉ đạo thật tinh vi từ Bắc kinh cộng thêm vào đó là sự trung thành tuyệt đối của Hà nội. Tất cả những chiêu từ sửa đổi hiến pháp, bỏ điều 4, thả những nhà đấu tranh ra ngoại quốc, những vở kịch dàn dựng bởi hai đảng cộng sản Tầu Việt chỉ có một mục đích là đánh lừa dư luận ở hải ngoại kể cả thế giới, xả bớt sức ép, sự công phẫn ở trong nước. Những ‘đặc khu’, ‘biệt khu’, những khu vực khai thác quặng mỏ, những trại nuôi tôm, nuôi cá của Tầu cộng với những tay súng nhân công trá hình sẽ làm cho sự nổi dậy nếu có của dân Việt trở nên khó hơn. Việc Tầu cộng đưa dàn khoan dầu vào sâu trong hải phận của Việt Nam trong những ngày đầu tháng năm năm nay cũng chỉ là một sự dàn dựng, đóng kịch không hơn không kém. Không có ‘phản ứng’ thì hèn quá nên phải ủi tàu vào nhau, xịt nước, chửi thề…nhưng chỉ ngày sau là ‘rút tầu ra để được ngồi xuống nói chuyện’.
Âm mưu thôn tính, bán nước đã thấy rõ, quê hương bây giờ như ‘vượn đốm’, ‘da beo’ luận điệu ‘che chở’ cho dân Tầu ở Việt Nam tương tự như bài học Crimea sẽ lại được đem ra áp dụng bởi cộng sản Tầu nếu cần. Liệu lúc ấy chúng ta có còn đủ thì giờ để xoay sở, nổi dậy không? Và sẽ được bao lâu khi bọn cầm quyền là một lũ bán nước, lòng yêu nước và tự ái dân tộc bị gậm nhấm, suy thoái sau mấy chục năm sống dưới chế độ cộng sản?
Vì vậy song song với giai đoạn sưu tầm, dịch, tổ chức hội thảo và phổ biến những tài liệu chống Bắc thuộc đến mọi tầng lớp dân Việt trong và ngoài nước đặc biệt là giới trẻ và người ngoại quốc là giai đoạn nhận diện kẻ thù, cô lập chúng để cùng phối hợp hành động trong những ngày tháng sắp tới.
Ủy Ban Chống Bắc Thuộc
BS Bùi Trọng Cường
10-5-2014
Một thành phần trong nội bộ đảng cộng sản là chủ mưu đằng sau những hành vi đốt phá, hôi của, giết người
01:00 |Dân Làm Báo - Khi lên án bạo động phải có 2 vấn đề rành rọt cần lên án: Hành Vi và Thủ Phạm. Hành vi thì rất rõ ràng qua những thông tin, hình ảnh tràn lan trong những ngày qua. Nhưng thủ phạm
thì không nên mập mờ, rất tai hại như "công nhân", "người biểu tình
chống Trung Quốc", "những thành phần khích động"... Cho đến nay, sau gần
một tuần, nhiều dữ kiện chứng minh rằng: chủ mưu và thủ phạm của những bạo động chính là một thành phần trong đảng.
Xem thêm…
Theo báo cáo của Liên đoàn Lao động tỉnh Bình Dương: "công nhân tập trung tại cổng khu công nghiệp VSIP đã nhận cờ, áo đỏ sao vàng của người phát miễn phí. Trong quá trình công nhân diễu hành, một số kẻ đã sử dụng bộ đàm để liên lạc với nhau."
Điều này cho thấy có một thế lực có nhân sự, tài chánh và phương tiện tổ chức.
Chúng là ai? Trong số đó là "nhiều kẻ xăm trổ đầy mình, la hét kích động xung quanh. Nhiều công nhân cho biết, những người này cầm theo cả hung khí, nên họ rất sợ, phải lùi xa." theo tường trình của báo Tiền Phong (1)
Nhạc sỹ Tuấn Khanh trong bài tường thuật "Đi giữa dòng bạo động" cũng là nhân chứng tại chỗ: "Nhóm này có khoảng chừng 20, đến 30 người nòng cốt. Họ luôn chạy đầu, mang theo hung khí và hò hét để tập trung người. Các công ty mà chúng đi qua, gương mặt các nhân viên của công ty bảo vệ phái đến, rúm ró vì sợ hãi." (2)
Rõ ràng hiện hữu một thế lực đen sử dụng thành phần côn đồ làm lực lượng tiên phong cho cuộc khủng bố, khích động và đốt phá.
Chắc chắn chúng không phải là công nhân.
Lời đối thoại giữa Nhạc sỹ Tuấn Khanh và một người bảo vệ nói lên tất cả:
- “Bác à, những người đập phá này có phải là công nhân không?”,
- “Không, họ chưa bao giờ là công nhân, họ chuyên nghiệp”
- “Bác thấy họ là dân ở đây hay ở nơi khác đến?
Người bảo vệ mặt đanh lại như nửa muốn trả lời, nửa muốn im lặng...
Và trước sự chứng kiến của Tuấn Khanh khi anh bị lọt vào ngay giữa đám côn đồ: "Đám đông tràn vào sân. Tôi đứng nép vào phòng bảo vệ nhìn ra. Những thanh niên mày mặt rất lạ lùng, không thể là công nhân, trang bị gậy sắt, gậy gỗ và cờ
tràn vào sân công ty như một đạo quân xâm lược. Tiếng chửi thề, hú hét,
tiếng gầm máy xe... v.v biến sân công ty đang vắng lặng trở thành hỗn
loạn."
Một nhân chứng khác là blogger Huỳnh Ngọc Chênh trong bài Tường thuật từ Bình Dương và Biên Hòa.
Khi ông hỏi các công nhân nhà máy giày Thông Dụng rằng ai đã đốt nhà
máy, có phải chính công nhân của nhà máy hay không thì được trả lời công nhân nhà máy không làm việc nầy.
Các công nhân chỉ biết những thành phần phá hoại nằm trong đoàn biểu
tình. Và những công nhân này đang buồn rầu và lo tính chuyện thu xếp về
quê vì không còn nhà máy để làm việc. (3)
Tương tự, các CTV của Danlambao khi liên lạc với một số công nhân cũng
được cho biết là có nhiều thanh niên không phải là công nhân mang theo
hung khí đến công ty đe dọa và gây áp lực buộc nhà máy đóng cửa để công
nhân xuống đường. Trong nhiều trường hợp, như ở Hà Tĩnh, chính công an là người đến yêu cầu và những thanh niên lạ mặt đầy hung khí không phải là công nhân, cũng không phải là người địa phương.
Vậy thì sau đám côn đồ "xung kích" này có sự thông đồng của một thành phần trong bộ máy an ninh?
Theo nhạc sỹ Tuấn Khanh khi đi quan sát hiện trường bị đốt phá:
"Có vẻ như không có sự kiểm soát nào. Những đoạn đường mà mọi ngày,
CSGT vẫn đứng khắp nơi, nay vắng lặng một cách khó hiểu. Cảm giác thật
khó tả khi gia nhập vào đoàn người. Chúng tôi cảm nhận thấy một điều rất
rõ, những nhóm xuống đường này đang kiểm soát thị trấn, kiểm soát thành
phố mà không có bất kỳ sự ngăn chận nào..."
"Cho đến khi chúng tôi đến đây, đã là ngày thứ 3 của các cuộc bạo
động, nhưng hầu như chạy suốt vài mươi cây số, tuyệt nhiên không hề thấy
bóng công an, CSGT hay CSCĐ... Trên con đường mà chúng tôi chứng kiến
hàng chục công ty bị đốt, phá, cướp... số những nơi có CSCĐ đứng giác
chỉ đếm trên đầu ngón tay..."
Và điều gì xảy ra khi đám côn đồ nhận lệnh chủ lên cơn điên? Tại một công ty Đài Loan, nhạc sỹ Tuấn Khanh kể lại:
"Tôi quay ra nhìn ngoài cửa thì thấy một đám đông bạo động đang ập
đến. Nhóm dẫn đầu cũng khoảng 30 người, nhưng đằng sau sắp đến thì cả
trăm hơn. Mặt cả 3 người bảo vệ biến sắc. Một trong hai cô bảo vệ nhấn
số gọi công an, nhưng ít giây sau đó, thả máy xuống, thở nặng nhọc: đầu dây bên kia đột ngột bị cắt ngang.
Tôi quay sang hỏi cô gái bảo vệ, khoảng trên 30 tuổi, “Sao mình không gọi công an đến giúp?”. “Không ăn thua gì, họ không đến hoặc đến lúc không còn cần nữa”, cô bảo vệ nói như gào lên, giọng có vẻ tức giận pha trộn sự sợ hãi."
Do đó, rõ ràng những thủ phạm bạo động chính là những tên côn đồ được lệnh của một thế lực trong đảng, cộng theo một thành phần công an thuộc thế lực này phối hợp lại để thành một lũ côn an
mà "sứ mệnh" là tạo không khí bạo động lan tràn khắp nước, bôi nhọ hình
ảnh biểu tình chống Trung Quốc và tạo hình ảnh xấu xa cho cả quốc gia.
Cho đến nay, theo Phó chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Đặng Quốc Khánh, 76
người đập phá ở nhà máy thép Formosa, khu công nghiệp Vũng Áng, huyện Kỳ
Anh làm cho một người chết và 149 người bị thương đã bị bắt. (4)
Tại Bình Dương, Thiếu tướng Võ Thành Đức, Giám đốc Công an tỉnh Bình
Dương cho biết công an tỉnh đã bắt giữ hơn 400 hung thủ có hành vi kích
động công nhân gây rối, đập phá nhiều công ty trên địa bàn. (5)
Đối chiếu tình hình vắng lặng, công an lơ là, côn đồ làm chủ tình thế
lúc lửa đang cháy, công ty đang bị phá sập và thông tin 76 + 400 tên côn
đồ bị bắt một loạt cho thấy có sự bất thường để chúng ta phải đặt câu
hỏi:
Những người bị bắt này có phải là thành phần chủ mưu khích động
hay chỉ là những công nhân bị khích động vì hiệu ứng đám đông, vì bị đè
nén lâu ngày dưới những bất công, chèn ép của môi trường làm việc và
các chủ nhân ông?
Nếu những người bị bắt này là thành phần chủ mưu khích động thì thế lực nào cung cấp cho chúng tiền bạc, vật dụng cờ xí, kế hoạch tổ chức?
*
Trong khi đó chính công nhân mới là những người đã kiên trì bảo vệ công
ty làm việc và chống lại hành vi phá hoại. Theo Tiền Phong: "hàng
trăm người định xông vào nhưng đã bị bức tường bảo vệ gồm những công
nhân của công ty cản lại, giương cao khẩu hiệu: “Bảo vệ công ty là bảo
vệ việc làm”. Những công nhân này sau đó đã đẩy lùi được nhóm người quá
khích." (1)
Dù phải đối diện với viễn ảnh bị mất việc làm vì công ty bị đám côn đồ
đốt phá, những người công nhân cần cù vẫn tiếp tục bày tỏ quan điểm của
họ và được thể hiện với những biểu ngữ xuống đường bày tỏ tinh thần biểu
tình "đúng cách":
Tuy nhiên, một hiện tượng được tường thuật bởi News.zing.vn (6):
"Anh Phong chia sẻ, từ sáng tới chiều có nhiều người
vẻ mặt hung hăng đến mắng chửi anh và nhóm bạn, nhưng mọi người không
hề lo lắng vì nghĩ mình đang làm việc đúng, được người dân xung quanh
đồng tình." đã chứng minh rõ thêm rằng những thủ phạm bạo động không
phải là một số người quá khích nhất thời mà là một tập hợp có tổ chức,
có mục tiêu, tiếp tục gửi người đi khủng bố tinh thần công nhân, không
muốn những người này bày tỏ quan điểm biểu tình với nội dung như những
ảnh trên."
Bên cạnh những công nhân lên án hành động đốt phá là những nỗ lực âm
thầm của những người dân, của các nhóm dân sự xã hội dân sự. Theo nhạc
sỹ Tuấn Khanh chứng kiến:
"Duy chỉ có hoạt động hết sức thầm lặng và kiên trì của các nhóm dân
sự xã hội ở vài nơi nhằm hạ nhiệt của các đoàn người đang lên cơn sốt.
Ngay trong đoàn, chúng tôi nhìn thấy 2,3 chiếc xe với các bạn trẻ cứ
chạy song song và dúi cho những người biểu tình các tờ photocopy... Nội
dung trong đó ghi rằng “Lời kêu gọi khẩn cấp Kính gửi các bạn công nhân ở
tỉnh Bình Dương và cả nước”. Với phông chữ khoảng 12pt, tràn trang giấy
là lời kêu gọi mọi người hãy bình tĩnh và kêu gọi đừng cướp phá, sẽ bất
lợi cho Việt Nam... Ngay trong khu Công nghiệp Sóng Thần, giữa những
đám cháy và sự kích động điên cuồng của đám đông chạy đi chạy lại, gậy
và cờ, hò hét, vẫn có một nhóm thanh niên im lặng dũng cảm đứng dựng
băng-rôn lớn, trên đó có dòng chữ ghi “Hãy biểu tình đúng cách. Không
đập phá tài sản. Không lấy tài sản”".
Những công nhân, những người dân và những nhóm xã hội dân sự đã chứng
minh rằng biểu tình chống Trung Quốc xâm lược là một hành động chính
đáng, được thể hiện bằng một thái độ ôn hoà. Những nỗ lực này đã bị phá
hoại, bôi bẩn có tổ chức, có kế hoạch của một thế lực đen bên trong tập
đoàn cai trị đỏ.
ĐỪNG QUÁ TAY VỚI DÂN!
00:30 |Theo Teublog
TMSS: Một bài viết thấu tình đạt lý!
ĐỪNG QUÁ TAY
VỚI DÂN!
Mạc Văn Trang
Thấy chính quyền thông báo trên VTV đã bắt giữ và sẽ truy tố hơn 600 kẻ cầm đầu trong các vụ “lợi dụng biểu tình, gây rối, bạo loạn” trong mấy ngày 12 – 13/4/2014 … tôi rất lo lắng. Sao những “kẻ cầm dầu” lại nhiều thế? Hơn 600 người bị bắt, tra xét bởi công an khiến nhiều người lo sợ. Đã có biết bao trường hợp người dân lành lặn, khỏe mạnh bị CA gọi đến “làm việc” rồi “tự treo cổ”, “tự nhảy lầu”, “tự té ngã”… chết (?); nhiều người từ đồn CA ra về thân tàn ma dại; nay nhiều người dân trước khi bị gọi lên “làm việc” với CA đã phải viết di chúc cho người thân và dân làng! Những vụ dùng cực hình ép cung để “thi đua lập thành tích phá án nhanh” đã đẩy bao người chịu án oan như ông Nguyễn Thanh Chấn? Vì vậy việc bắt bớ ào ạt, tra hỏi cấp tốc, xét xử vội vàng… hàng trăm người một lúc khiến không khỏi hoang mang cho hàng ngàn thân nhân những người bị bắt và gây lo lắng trong dư luận xã hội. Phải làm sao sàng lọc mau chóng, chỉ giam giữ rồi xét xử một số ít những phần tử thực sự lợi dụng biểu tình để cướp của, đánh người ác độc; còn những người lương thiện, có hành vi quá khích, nay đã biết lỗi, chỉ nên yêu cầu viết “kiểm điểm”, “tự phê bình nghiêm khắc” và tha cho về. Được như vậy, cũng là bớt gây thêm hờn oán trong lòng dân.
Xét đến cùng thì tình trạng biểu tình yêu nước dẫn đến bạo loạn vừa qua là do LỖI Ở CHÍNH QUYỀN. Hồi Đại tướng Võ Nguyên Giáp mất, tôi đã viết bài “Lòng dân ta cũng đang là những “ngọn núi lửa phủ tuyết” (www.boxitvn.net) “… lòng dân lâu nay cũng là “những ngọn núi lửa phủ tuyết”, khi gặp những sự kiện lay động lòng người thì “lòng dân ghê gớm” mới bùng nổ dữ dội như núi lửa phun trào…”. Nay thì lòng yêu nước, nỗi uất hận về nhiều chuyện, bị dồn nén trong lòng dân đã phun trào. Trong tâm trạng xã hội như vậy, những hành vi quá khích là khó tránh khỏi.
Tại sao lại lỗi là do chính quyền? Tại vì:
- Mấy chục năm nay, chính quyền làm bao nhiêu điều sai trái, người dân đi khiếu kiện, không giải quyết đến nơi đến chốn. bao người đói, rách, nằm vạ vật trên hè phố, dòng dã tháng năm đi đòi công lý với bao uất hận trong lòng…;
- Bao nhiêu năm, chính quyền tiến hành biết bao vụ “giải tỏa”, “cưỡng chế” nhà cửa, đất đại của dân bằng bạo lực, nhiều vụ rất tàn bạo, kiểu xã hội đen khiến tâm lý dùng bạo lực để giải quyết các bất đồng luôn được nuôi dưỡng, kích thích. Từ người dân đến sinh viên, học sinh … có mâu thuẫn, tức khí là xử lý bằng bạo lực, “nhìn đểu”, “cười đểu” cũng có thể đâm chém nhau… Cả làng kéo ra đánh chết người trộm chó, bất chấp pháp luật…;
- Đau nhất là mới cách đây ít lâu, những người bày tỏ lòng yêu nước bằng biểu tình ôn hòa, phản đối Trung Quốc xâm lấn biển đảo, cướp bóc, đánh đập ngư dân dã man đã bị chính quyền đàn áp không thương tiếc. Nhiều người bây giờ vẫn còn bị cầm tù… Tầu Trung Quốc vào ăn cướp phải gọi là “tầu lạ”; mấy chữ “HS - TS - VN” cũng phải viết trộm; nữ sinh Phương Uyên lấy máu hòa với nước viết: “Tầu khựa cút khỏi biển Đông”, bị tòa án kết tội “làm ảnh hưởng đến tình hữu nghị tốt đẹp Việt Nam – Trung Quốc”... Bao nhiêu hành vị các hiểm của Trung Quốc bị bưng bít … Lòng dân chứa chất bao oán hận mà chính quyền thì vô cảm;
- Bạo lực về tinh thần lại càng tồi tệ. Bao nhiêu người nặng lòng với dân nước, đem hết tâm, trí ra góp ý, phản biện, cung cấp thông tin khách quan, mong chính quyền hồi tâm, chuyển ý, cải cách thể chế cho xã hội tốt hơn … đã bị chính quyền khinh rẻ, thóa mạ là “thoái hóa, biến chất”, “thế lực thù địch”, “Âm mưu diễn biến”…Hàng loạt nhà báo độc lập bị bỏ tù, trong khi hàng ngàn “dư luận viên” được nuôi béo để chuyên xuyên tạc, bôi nhọ những người có chính kiến khác… Chính quyền không từ một thủ đoạn nào trong việc khủng bố tinh thần những người “bất đồng chính kiến”… Quyền dân chủ, nhân quyền bị chà đạp thô bạo. Tâm trạng xã hội bất an ngày càng nặng nề.
- Giai cấp công nhân đều xuất thân từ dân nghèo, mang trong lòng bao bất công xã hội, đã thế bấy lâu nay chính quyền, công đoàn ít khi đứng về phía công nhân để xử lý những bất hòa với giới chủ một cách thỏa dáng, nên càng nhiều bức xúc. Hơn nữa họ noi gương các vị tiền bối cách mạng, vẫn được Đảng giáo dục, phải đi đầu trong đấu tranh chống áp bức, bất công, xây dựng xã hội công bằng văn minh… Nếu có những công dân dẫn đầu các cuộc đấu tranh thì đó chính là những “hạt giống đỏ” cần được nêu gương học tập, để phong trào công nhân từ tự phát đến tự giác…
- Luật biểu tình không được ban bố để người dân quen với việc bày tỏ thái độ và hành động ôn hòa trong khuôn khổ pháp luật. Biểu tình là một hành vi tự do của công dân, nó phải dược thể hiện trong môi trường dân chủ để người dân có trải nghiệm, biết đúng, sai, tự điều chỉnh dần dần thành văn hóa biểu tình, ý thức công dân, trách nhiệm xã hội…
Bao năm cấm tiệt, rồi bỗng nhiên
bùng ra, sao chẳng loạn!
- Bao trùm lên tất cả là một chính quyền tham lam, ích kỷ, dung túng cho các nhóm lợi ích đua nhau tàn phá đất nước, vơ vét của cải cho đầy túi tham; rồi quyền và tiền làm đảo lộn mọi giá trị, phá nát kỷ cương xã hội, đẩy bao người dân vào cảnh “bần cùng sinh đạo tặc”. Đã thế, mọi nguồn lực quốc gia dồn vào bảo vệ đảng cầm quyền, bảo vệ chế độ “xã hội chủ nghĩa” mà hầu hết người dân đã ngao ngán mất hết niềm tin. Những người lãnh đạo dường như không còn khả năng lắng nghe, thấu cảm, chia sẻ, dự cảm được nỗi lòng của người dân và tâm trạng xã hội; lý lẽ thì lạc lõng, hành động thì dựa vào lực lượng “công cụ” để trấn áp là chính. Thảm cảnh hiện nay là quả báo của những hành động vô minh, do tham, sân si, ngã chấp sai khiến.
Chính quyền cần nhìn thẳng vào sự thật như vậy để tự giác ngộ, hiểu thấu dân, thương lấy dân mình, trừng trị một số kẻ xấu gây hại, nhưng bơt gây thêm oan trái, uất hận cho dân.
Đoạn tuyệt với “4 tốt”, “16 chữ vàng” đi! Quay về với dân, tuyệt đối tin dân, dựa hẳn vào dân mới cứu được nước!
16/5/ 2014
M.V.T
“Nhân danh lá cờ để phá rối và kích động bạo lực”
07:26 |
Theo Cuicac
Phạm Lê Vương Các
Hiện
nay trên các trang mạng xã hội đang loan truyền một video
chiếu cảnh một người biểu tình ôn hòa ở Sài Gòn hôm 11/5,
được cho là facebooker Bé Mập Lai đã "giật lá cờ"
quăng ra đằng sau.
Hành
động này nhanh chóng đã gây được sự chú ý với các
sự nhận xét khác nhau, với hàng ngàn lượt bình luận và chia sẻ.
Trong đó đáng chú ý trên Faceook Tuan Anh Nguyen
ra lời kêu gọi "Truy nã con chó này gấp trên toàn
Face", và công bố địa chỉ nơi cô đang sinh sống, cũng như dùng những lời lẽ kích động nhiều người trên Facebook của mình "gặp
nó ở đâu thì múc nó!!!".
Và vào
khoảng 12h đêm cùng ngày, một nhóm côn đồ đã
đến nhà trọ của Bé Mập Lai để đập phá. Nhưng rất may
mắn là cô không có ở nhà.
Dùng
lá cờ để phá rối
Được
biết, FB Bé Mập Lai thuộc nhóm biểu tình theo lời kêu
gọi của 20 tổ chức dân sự.
Mục
đích biểu tình theo lời kêu gọi là để
"không
chỉ phản
đối và lên án hành vi xâm lược của nhà cầm quyền
Trung Quốc, và còn
kêu gọi trả tự do cho các blogger và những công dân đang
bị bỏ tù vì bày tỏ lòng yêu nước, phản đối Trung
Quốc xâm lược".
Cho
nên, có thể nói, nhóm biểu tình này là những người
bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền.
Và
qua nhiều lời kể của những biểu tình viên đã tham dự cuộc biểu tình ở Sài Gòn hôm 11/5, thì nhóm
người biểu tình theo lời kêu gọi của 20 tổ chức dân sự luôn bị nhiều kẻ phá rối có ý
đồ bằng nhiều hình thức khác nhau, trong đó qua các
video quay lại cho thấy, những kẻ phá rối này trà trộn vào nhóm biểu
tình này, đã sử dụng đến các bảng biểu ngữ "Hồ Chí
Minh Muôn Năm", "Đảng Cộng sản Việt Nam muôn
năm" và "lá cờ" dùng để che chắn các biểu
ngữ "Đả đảo Trung Quốc Xâm Lược", "Vì Một Quốc Gia Cường Thịnh Phải Thay Đổi", "Tự Do cho
Người Yêu Nước" , và hô những
câu lạc lõng với nhóm người biểu tình này.
Qua
đó có thể nói, những kẻ phá rối trên đang sử dụng đến
các biểu tượng tâm lý "còn đang linh thiêng", nhằm ngăn chặn những cuộc biểu ôn hòa, và nhằm phục vụ cho mục đích phá rối cho cuộc biểu tình yêu nước vừa qua.
Dùng
lá cờ kích động bạo lực
Không
chỉ phá rối trong cuộc biểu tình ôn hòa, mà trong những
ngày vừa qua, đã ghi nhận có rất nhiều kẻ mang cờ đỏ
sao vàng, coi đó như là một "lá bùa phò hộ" để
xông vào các công ty của người nước ngoài, kích động
các hành vi bạo lực và đốt phá trong những ngày vừa
qua.

Một kẻ tay phải cầm gậy, tay trái cầm cờ như là "lá bùa phò hộ" xông vào đập phá các công ty (Ảnh blog Tuấn Khanh)
Do
đó, có thể thấy động cơ "dùng lá cờ" để
che mắt thiêng hạ, nhằm
phá rối cuộc biểu tình hôm 11/5, đã bị một biểu tình viên theo
lời kêu gọi của nhóm
20 là facebooker Bé Mập Lai phản kháng lại một cách tự
nhiên bằng một phản ứng nắm giật lá
cờ quăng về phía sau.
Và
nó đã nhanh chóng vô tình trở thành cơ hội tuyệt vời
cho những người "thừa nước đục thả câu" như
facebooker Tuan Anh Nguyen, nhân danh lá cờ, dùng những lời
lẽ thô tục mang tính chất khủng bố, để kích động kêu gọi bạo lực, tấn công vào Bé Mập Lai, chẳng khác nào
những người "đi đầu, cầm cờ" đã kích động
đốt, phá các cơ sở sản xuất nước ngoài trong những
ngày vừa qua.
“Truy
nã con chó này gấp trên toàn FACE
ĐKM,
nguyên băng tụi nó là đám phản động có tổ chức anh
em xem link Youtube dưới đây rồi coi thái độ của bọn
nó. Khi có người tới chửi con này thì nguyên đám xô
anh đó ra. Địa chỉ nhà nó là 305/16 Trường Chinh F14 Tân
Bình, TP.HCM. AE gặp nó ở đâu thì múc
nó!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”"
Lời kêu gọi trên của facebooker Tuan Anh Nguyen là một hành
động khủng bố công khai, và vô cùng nguy hiểm trong thời điểm này. Nó cần phải bị xử lý thích
đáng theo pháp luật, để răn đe và ngăn chặn các hành vi bạo lực đang bùng phát.
Phải nói tên kẻ xâm lược cho những người xung quanh biết rõ
06:56 |
Huy Đức
Những ngày trước khi mất (11-6-2008) Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt mấy lần
than phiền, đề nghị của ông - cần phải có một bộ quy tắc ứng xử với
Trung Quốc - đã chưa được thực hiện. Ông cho rằng, thật khó để cáo buộc
ai đó là người "thân Trung Quốc", cho nên, cách tốt nhất để ngăn chặn
Trung Quốc tiếp cận, tác động, chia rẽ nội bộ những người cầm quyền,
phải thống nhất một bộ quy tắc ứng xử.
Cán bộ, ở bất cứ cấp nào mà tiếp xúc, phát ngôn... với Trung Quốc không theo bộ quy tắc này
thì phải xử lý, phải coi như là "theo Trung Quốc". Khi nói điều này với
người có trách nhiệm cao nhất lúc đó, ông Võ Văn Kiệt còn đề nghị, khi
bàn những vấn đề liên quan tới Bắc Kinh không nên họp trong bất cứ phòng
họp truyền thống nào.
Ngày
5 và 6-6-2013, khi ngồi nghe các ý kiến tại hội thảo "xử lý căng thẳng
biển đông" tại CSIS, Washinton, D.C., tôi thấy hai vị diễn giả người của
Bộ Ngoại giao Việt Nam đã trình bày phần của mình rất thuyết phục. Tuy
nhiên, trong khi Wu Shicun, Chủ tịch viện Nghiên cứu biển Nam Trung Hoa
của Trung Quốc, bất cứ khi nào đề cập đến Trường Sa hoặc các hòn đảo
đang nắm giữ bởi Philippine đều nhấn mạnh, "đang bị chiếm đóng bất hợp
pháp bởi Việt Nam" hoặc "bởi Philippine", thì các quan chức của ta chỉ
dùng những từ rất "học thuật".
Ngay sau đó, tôi có đề nghị với một quan chức cao cấp của Bộ Ngoại giao Việt Nam đi cùng: Cần có ngay "bộ quy tắc ứng xử" trong vấn đề Biển Đông, trước hết phải soạn ngay một từ điển các thuật ngữ Biển Đông. Các quan chức, diễn giả của Việt Nam, thay vì gọi vùng biển và quần đảo Hoàng Sa là "vùng tranh chấp", hoặc gọi theo cách thông thường trong tiếng Anh (Paracel Islands), bất cứ lúc nào, cứ mở miệng ra là phải nói: "Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung Quốc dùng vũ lực xâm lược và chiếm đóng từ 19-1-1974".
Báo chí, các học giả cũng đừng bao giờ sợ dài khi thường xuyên lặp lại cụm danh từ này. Cho dù chưa thể lấy lại Hoàng Sa ngay, bất cứ ở đâu, chúng ta cũng phải nói tên kẻ xâm lược cho những người xung quanh biết rõ. Phải làm cho Trung Quốc trở thành một gã nhà giàu đang đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền nhưng ai cũng biết đó là đồ ăn cắp.
...............................
Tên bài do TMSS đặt
Ngay sau đó, tôi có đề nghị với một quan chức cao cấp của Bộ Ngoại giao Việt Nam đi cùng: Cần có ngay "bộ quy tắc ứng xử" trong vấn đề Biển Đông, trước hết phải soạn ngay một từ điển các thuật ngữ Biển Đông. Các quan chức, diễn giả của Việt Nam, thay vì gọi vùng biển và quần đảo Hoàng Sa là "vùng tranh chấp", hoặc gọi theo cách thông thường trong tiếng Anh (Paracel Islands), bất cứ lúc nào, cứ mở miệng ra là phải nói: "Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung Quốc dùng vũ lực xâm lược và chiếm đóng từ 19-1-1974".
Báo chí, các học giả cũng đừng bao giờ sợ dài khi thường xuyên lặp lại cụm danh từ này. Cho dù chưa thể lấy lại Hoàng Sa ngay, bất cứ ở đâu, chúng ta cũng phải nói tên kẻ xâm lược cho những người xung quanh biết rõ. Phải làm cho Trung Quốc trở thành một gã nhà giàu đang đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền nhưng ai cũng biết đó là đồ ăn cắp.
...............................
Tên bài do TMSS đặt











