Home » Báo Chí
Sài Gòn: Một thanh niên 22 tuổi bị công an đánh mù mắt vĩnh viễn
19:20 |TMSS: Thật vô lý và vô duyên khi một sự việc tày đình như thế này xảy ra đã 5 ngày từ khi blog Dân Làm báo đưa tìn như bài viết dưới đây. Nạn nhân bị gây khó dễ đủ điều mà hôm nay mới thấy lẻ tẻ báo chính thống vào cuộc! Tôi đã chờ đợi và hôm nay mới thấy sự lên tiếng yếu ớt của báo chí! Thử hỏi, báo chí có còn là quyền lực thứ 4 để bảo vệ người dân nữa hay không hay còn phải làm việc chỉ đạo theo một nhóm lợi ích hay đảng phái nào đó! Rất mong có câu trả lời thích đáng từ cộng đồng và những người làm báo, đặc biệt sự tỉnh ngộ trong giới nhà báo trong hàng trăm hàng nghìn tờ báo ở Việt Nam! Bảo vệ sự thật và công lý chính là bảo vệ quyền sống của người dân và của chính chúng ta, mong rằng mỗi người chúng ta có trong mình suy nghĩ này!
-----------------------------------
Sài Gòn: Một thanh niên 22 tuổi bị công an đánh mù mắt vĩnh viễn
Nguyễn Hoàng Vi (Danlambao)
- Một thanh niên 22 tuổi tại Sài Gòn có nguy cơ mù cả hai mắt vĩnh viễn
sau khi bị lực lượng công an dùng dùi cui đánh mạnh vào mặt. Nạn nhân
sau đó được đưa vào bệnh viện cấp cứu, nhưng toàn bộ hồ sơ bệnh án không
được gửi lại cho gia đình.
Lúc 3 giờ sáng ngày 21/10/2014, anh Lê Thanh Hải (sinh năm 1992) làm
nghề sửa ôtô, cư ngụ tại Vĩnh Lộc - Quận Bình Tân chở bạn lưu thông trên
đường Cách mạng Tháng 8. Khi đến đoạn ngã ba giao lộ đường Cách mạng
Tháng 8 - Trường Sơn (gần Điện máy Chợ Lớn) thì gặp tín hiệu đèn xanh
đang chuyển sang vàng.
Anh Hải tiếp tục lái xe băng qua ngã ba trên thì bị một người mang quân
phục cảnh sát cơ động lao từ góc tối ra giữ đường, rồi bất ngờ vung dùi
cui đập thẳng vào mặt anh Lê Thanh Hải, mặc dù trước đó chưa hề có hiệu
lệnh dừng phương tiện giao thông.
Cú đập trúng thẳng vào mắt khiến nạn nhân không thể thấy đường, rồi lập
tức ngã lăn xuống đường. Một người bạn của nạn nhân cho biết, mặc dù anh
Hải đã ngã xuống đường nhưng vẫn bị những người cảnh sát cơ động khác
tiếp tục lao vào đánh túi bụi.
Sau đó, nhiều người dân đi đường bất bình liền lập tức dừng lại ngăn cản
và đòi làm rõ nguyên nhân. Lúc này xuất hiện khoảng 12 cảnh sát giao
thông có mặt tại hiện trường, 2 người trong số đó liền đưa anh Hải lên
xe vào bệnh viện 115 cấp cứu.
Theo mẹ của nạn nhân kể lại, nhận được thông báo con mình gặp nạn, ngay
lập tức bà đến bệnh viện 115 gặp con trai thì chứng kiến 3 cảnh sát giao
thông nói chuyện riêng với bác sĩ, sau khoảng 15 phút thì nhóm CSGT này
“biến mất”.
Sau khi bị đánh đập gây thương tích, lực lượng công an đưa anh Lê Thanh Hải vào bệnh viện rồi bỏ đi mất
Phía bệnh viện lúc đầu đề nghị anh Hải xuất viện ngay lập tức với lý do
“chỉ bị trầy xước nhẹ ngoài da, không có gì nghiêm trọng”. Nhưng trước
sự đấu tranh của gia đình, bệnh viện đành để con bà nằm lại.
Sau 2 ngày, mặc dù bác sĩ thông báo với gia đình là anh Hải bị mù một
mắt và đứt dây thần kinh thị giác, nhưng vẫn yêu cầu người nhà cho nạn
nhân xuất viện.
Gia đình anh Hải không đồng ý và quyết tâm làm đến cùng, bác sĩ mới đành
phải khuyên gia đình chuyển viện với lý do “bệnh viện không có đủ khả
năng và máy móc để điều trị”.
Bệnh viện cử một nhân viên y tá cầm hồ sơ của anh Hải và chuyển anh Hải
sang Bệnh viện Mắt TPHCM, nhưng bệnh viện Mắt từ chối tiếp nhận. Sau đó,
họ tiếp tục chuyển anh Hải sang bệnh viện Chợ Rẫy mà không cung cấp bất
cứ giấy tờ hồ sơ bệnh án nào cho gia đình.
Người thanh niên 22 tuổi này có nguy cơ bị mù vĩnh viễn sau cú ra đòn của công an
Hiện anh Hải đang nằm cấp cứu ở bệnh viện Chợ Rẫy trong tình trạng một
bên mắt bị mù hoàn toàn, mắt trái còn lại cũng có nguy cơ mù nếu không
kịp thời được chữa trị nghiêm túc. Gia đình cho biết tinh thần anh Hải
khủng hoảng khi biết tình trạng của mình như vậy, gia đình bày tỏ lo
ngại anh sẽ tự tử nếu bị mù cả 2 mắt.
Cũng xin thông tin thêm là hoàn cảnh gia đình anh Hải khó khăn, không có
khả năng lo viện phí cho anh. Gia đình mong muốn dư luận lên tiếng can
thiệp để những kẻ gây ra thương tật cho anh Hải phải bồi thường và chịu
trách nhiệm về những tổn thất mà anh phải gánh chịu.
Theo Dân Làm Báo
Nghi án vượt đèn đỏ bị CSCĐ TP.HCM vung gậy đến mù mắt?
(VietQ.vn)
– Nhìn thấy đường vắng vẻ, Hải chở bạn gái vượt đèn đỏ, thì bị CSCĐ
TP.HCM từ trên lề đường xuống vung gậy, trúng vào mắt phải khiến anh té
ngã, chấn thương nặng ở mắt.
PV Chất lượng Việt Nam vừa
nhận được khiếu nại của anh Lê Thanh Hải (23 tuổi, quê quán Bình Định)
về việc anh bị một chiến sĩ CSCĐ TP.HCM vung gậy vào mặt, gây thương
tích nặng, có nguy cơ bị mù mắt phải.
Cụ thể, tại bệnh viện Chợ Rẫy sáng ngày
25/10, anh Hải đã thuật lại câu chuyện: Khoảng 2h20 rạng sáng ngày
21/10/2014, anh Hải chở bạn gái của mình đi trên chiếc xe gắn máy mang
biển kiểm soát 56B2 – 1087 lưu thông theo hướng từ Q.3 về quận Tân Bình,
TP.HCM.
Khi đi đến giao lộ CMT8 – Trường Sơn
(phường 11, Q.3), vì là trời tối, vắng vẻ xe nên anh Hải đã cho xe vượt
đèn đỏ. Ngay lúc đó, có một người mặc sắc phục của CSCĐ TP.HCM chạy ra,
vung gậy vào mặt, khiến anh Hải té nhào xuống đất, chấn thương nặng vùng
mặt và đầu.
Nạn nhân Lê Thanh Hải nhấn mạnh: Dù
trước đó mình có uống vài ly bia, nhưng tình hình vẫn tỉnh táo, điều
khiển xe gắn máy bình thường, tốc độ chỉ 40 – 50km/h vào ban đêm.
Người bạn gái đi cùng với anh Hải cũng
bị trầy xước nhẹ ở chân và tay. Khi xảy ra sự việc, lực lượng CSGT và
CSCĐ đi cùng có ý định bỏ đi, nhưng đã bị những người dân địa phương giữ
lại, rồi gọi cho cơ quan chức năng đến giải quyết.
Gần 1h sau khi tai nạn xảy ra, lực lượng
CSGT thuộc Công an Q.3, TP.HCM tới hiện trường, đo đạc, xử lý vụ việc.
Nhìn thấy quá lâu mà không thấy ai đưa nạn nhân vô bệnh viện cấp cứu,
người dân phản ứng dữ dội, nên có 2 chiến sĩ CSGT đã gọi taxi đưa nạn
nhân đến cấp cứu ở Trung tâm y tế Q.10.
Vì vết thương khá nặng, cơ quan này đã
chuyển Hải ngay đến bệnh viện 115 với tình trạng mắt phải chấn thương
đụng dập nhãn cầu, vỡ xoang hảm phải, vỡ xoang trán…
Nạn nhân Lê Thanh Hải với nguy cơ bị mù mắt phải sau tai nạn giao thông (ảnh: H.T)
Do quá khả năng chuyên môn của bệnh viện
115, nên Hải được đề nghị đưa tới bệnh viện Chợ Rẫy – TP.HCM để tiếp
tục điều trị. Các bác sĩ tại bệnh viện 115 nhận định: Hải bị giãn con
người, nứt xương hàm, nếu có phục hồi chỉ thấy mờ mờ, khả năng bị mù mắt
phải là rất cao.
Hải khẳng định: Sau khi đưa mình đến
bệnh viện 115, từ ngày xảy ra tai nạn cho đến nay, tổ CSCĐ và CSGT đi
cùng không ai đến thăm nạn nhân. Hiện kinh phí điều trị ban đầu cho con
trai mình đã lên đến hàng chục triệu đồng, nên cha mẹ Hải buộc phải đi
vay mượn tiền ‘nóng’ để có kinh phí điều trị.
Hiện nạn nhân Lê Thanh Hải mong muốn
lãnh đạo trung đoàn CSCĐ TP.HCM phối hợp với các cơ quan chức năng sớm
vào cuộc, điều tra để xác minh vụ việc, mang lại sự công bằng cho người
dân.
Một vụ tai nạn giao thông bình thường?
Qua xác minh ban đầu cho thấy, tổ tuần
tra – kiểm soát giao thông của Đội CSGT Bàn Cờ, phòng CSGT đường bộ,
đường sắt, Công an TP.HCM gồm thiếu úy Nguyễn Chí Hiếu và 1 chiến sĩ
CSCĐ thuộc tiểu đoàn CSCĐ số 3 – Trung đoàn CSCĐ TP.HCM làm nhiệm vụ lúc
rạng sáng 21/10 chính là những người có liên quan đến vụ việc nạn nhân
Lê Thanh Hải đề cập.
Trung tá Phan Hoàng Vũ – Đội trưởng Đội
CSGT, Công an Q.3 thông tin: Rạng sáng ngày 21/10, đơn vị này tiếp nhận
một tin báo có một vụ tai nạn giao thông xảy ra trước số nhà 592 đường
CMT8, Q.3.
Thông tin ban đầu được cung cấp cho
biết: Nạn nhân Lê Thanh Hải chở theo bạn gái là chị Vũ Thị Vy (19 tuổi)
đi tới đoạn đường nói trên thì vượt đèn đỏ, lấn sang trái rồi đụng vào
xe gắn máy mang biển kiểm soát 54R3 – 5478 do ông Đinh Trọng Vĩnh Khải
(43 tuổi, ngụ tại quận Tân Bình) điều khiển.
Khu vực xảy ra tai nạn giữa anh Hải và ông Vĩnh Khải (ảnh: H.T)
Tai nạn xảy ra đã làm cho các nạn nhân
bị thương tích nặng, nên đã được đưa ngay vào bệnh viện cấp cứu. Tại
bệnh viện 115, kiểm tra nồng độ cồn trong máu của anh Hải cũng vượt rất
cao so với quy định.
Thượng tá Huỳnh Kim Thanh – Trung đoàn
trưởng Trung đoàn CSCĐ, Công an TP.HCM cho biết: Thông tin ban đầu lãnh
đạo Trung đoàn nắm được là có một vụ tai nạn giao thông xảy ra giữa hai
xe gắn máy tại đường CMT8 – Q.3.
Nguyên nhân do xe gắn máy của anh Hải
điều khiển đã vượt đèn đỏ, lấn tuyến sang trái nên đã đụng vào xe gắn
máy đi chiều ngược lại. Các nạn nhân cũng đã được lực lượng Công an đưa
đi cấp cứu ngay sau đó,
Tuy nhiên, qua các báo cáo của lực lượng
CSCĐ thì không thấy nói có trường hợp CSCĐ vung gậy quá trớn, khiến cho
mắt phải của nạn nhân có nguy cơ bị mù. Trung đoàn CSCĐ, Công an TP.HCM
sẽ sớm cho kiểm tra lại sự việc này để công bố rộng rãi cho báo giới.
Hiện vụ việc đang được cơ quan CSĐT – Công an Q.3, TP.HCM tiếp tục điều tra theo luật định.
Hà Trang
Vượt đèn đỏ, một người bị Cảnh sát TP.HCM vung gậy đến mù mắt phải?
Hà Linh
(GDVN) – Nạn nhân Lê Thanh Hải tố tuy vượt đèn đỏ, nhưng lại bị CSCĐ
TP.HCM vung gậy vào mặt, làm anh bị nhiều thương tích nặng, có nguy cơ
bị mù mắt phải.
Báo điện tử Giáo dục Việt Nam vừa nhận được phản ánh của anh Lê Thanh
Hải (23 tuổi, quê quán Bình Định) về việc anh bị một chiến sĩ Cảnh sát
cơ động (CSCĐ) TP.HCM vung gậy vào mặt, gây cho anh nhiều thương tích
nặng, có nguy cơ bị mù mắt phải nếu không được điều trị kịp thời.
Sự việc được nêu cụ thể như sau: Lúc 2h20 rạng sáng ngày 21/10/2014,
anh Hải điều khiển xe gắn máy mang biển kiểm soát 56B2 – 1087 chở theo
người bạn gái của mình, khi đi đến đường Cách Mạng Tháng 8, ngay trước
cửa số nhà 592 thì đã xảy ra một tai nạn.
Lúc đó, vì trời tối, đường phố vắng xe, nên anh Hải đã cho xe vượt
đèn đỏ. Thế nhưng, khi vừa qua khỏi chốt đèn, bất ngờ có một người mặc
sắc phục của CSCĐ đứng trên lề đường đi ra, vung gậy trúng vào mặt anh
Hải, khiến anh bị té ngay xuống đất, chấn thương vùng mặt và đầu.
Nói về trạng thái của mình vào thời điểm xảy ra tai nạn, nạn nhân Hải
cho rằng, cho dù trước đó, mình có uống 2 ly bia với bạn bè, nhưng anh
Hải vẫn kiểm soát được tay lái, cho xe máy chạy với tốc độ 40 50km/h,
hoàn toàn bình thường.
Tai nạn cũng đã làm cho người bạn gái của anh Hải bị xây xát nhẹ ở
chân và tay. Khi tai nạn xảy ra, hai người mặc sắc phục CSGT và CSCĐ có ý
định bỏ đi nơi khác, nhưng đã bị người dân địa phương giữ lại.
Khi tai nạn xảy ra được khoảng vài chục phút, lực lượng CSGT – Công
an Q.3, TP.HCM đã có mặt tại hiện trường, điều tra, xác minh vụ việc. Vì
quá lâu mà không có ai đưa nạn nhân vào bệnh viện cấp cứu, người dân
kêu la dữ dội, nên 2 chiến sĩ CSGT đã gọi taxi để đưa các nạn nhân vào
Trung tâm y tế Q.10 để cấp cứu.
| Nạn nhân Lê Thanh Hải có thể bị mù hẳn mắt phải sau vụ tai nạn này (Ảnh: H.L) |
Do vết thương của anh Hải quá nặng, nên nạn nhân đã được tiếp tục
chuyển đến bệnh viện nhân dân 115 để tiếp tục điều trị. Do quá khả năng
chuyên môn, các bác sĩ tại đây đã tiếp tục đề nghị anh Hải chuyển đến
điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy – TP.HCM với nhận định, mắt phải chấn
thương đụng dập nhãn cầu, vỡ xoang hàm phải, vỡ xoang trán, co giãn con
ngươi, nứt xương hàm, chỉ thấy mờ mờ ở mắt phải, nguy cơ bị mù mắt rất
cao.
Nạn nhân Lê Thanh Hải khẳng định: Chỉ trừ khi đưa nạn nhân đi cấp
cứu, kể từ ngày xảy ra sự việc cho đến nay, lực lượng Công an hoàn toàn
không có ai đến thăm nạn nhân tại bệnh viên. Hiện chi phí điều trị cho
Hải đã lên đến vài chục triệu đồng, mà hoàn cảnh của gia đình còn nhiều
khó khăn, nên buộc phải đi vay mượn ‘nóng’ để điều trị cho anh.
Qua Báo điện tử giáo dục Việt Nam, nạn nhân Lê Thanh Hải đề nghị lực
lượng CSCĐ và CSGT TP.HCM sớm vào cuộc, xác minh, điều tra để làm rõ vụ
việc, mang lại công bằng thỏa đáng cho người dân.
Vụ tai nạn, vi phạm giao thông có bình thường?
Theo xác minh ban đầu, vụ việc mà anh Lê Thanh Hải đề cập đến có liên
quan đến tổ tuần tra – kiểm soát giao thông của Đội CSGT Bàn Cờ, phòng
CSGT đường bộ - đường sắt, Công an TP.HCM do thiếu úy Nguyễn Chí Hiếu và
một chiến sĩ CSCĐ thuộc tiểu đoàn số 3 – Trung đoàn CSCĐ, Công an
TP.HCM làm nhiệm vụ.
Tin từ lãnh đạo Đội CSGT – Công an Q.3, TP.HCM cho biết: Khoảng 2h30
rạng sáng ngày 21/10, quần chúng báo tin trước cửa số nhà 592 đường Cách
Mạng Tháng 8 (phường 11 – Q.3) có một vụ tai nạn giao thông.
Qua xác minh, nạn nhân Lê Thanh Hải chở theo bạn gái khi đi đến đoạn
đường nói trên thì vượt đèn đỏ, lấn sang trái, khiến chiếc xe này va
chạm với một chiếc xe gắn máy khác do ông Đinh Trọng Vĩnh Khải (ngụ tại
quận Tân Bình, TP.HCM) điều khiển.
| Khu vực hiện trường xảy ra vụ tai nạn của anh Lê Thanh Hải (Ảnh: H.L) |
Tai nạn này đã làm cho các nạn nhân ngã nhào xuống đất, trên mình
mang nhiều thương tích nặng. Các nạn nhân ngay lập tức đã được lực lượng
chức năng đưa đến bệnh viện cấp cứu. Nạn nhân Lê Thanh Hải cũng đã được
các bác sĩ xác định có nồng độ cồn trong máu vượt rất cao so với quy
định.
Theo thông tin từ Thượng tá Huỳnh Kim Thanh - Trung đoàn trưởng Trung
đoàn CSCĐ, Công an TP.HCM, hiện lãnh đạo đơn vị này chỉ mới nắm được
đây là vụ va chạm giữa hai xe gắn máy trên đường Cách Mạng Tháng 8.
Vì anh Hải điều khiển xe gắn máy vi phạm luật giao thông, vượt đèn
đỏ, lấn tuyến sang trái nên đã xảy ra va chạm mạnh với một xe gắn máy
khác đi theo chiều ngược lại.
Khi tai nạn xảy ra, lực lượng Công an TP.HCM cũng đã tổ chức đưa nạn nhân đi cấp cứu rất kịp thời.
Cho đến nay, dù đã vài ngày, nhưng lãnh đạo Trung đoàn vẫn chưa nghe
báo cáo có chuyện vung gậy quá trớn, khiến cho nạn nhân Lê Thanh Hải gặp
nhiều thương tích nghiêm trọng. Lãnh đạo đơn vụ này hứa sẽ tiếp tục xác
minh lại sự việc này, để sớm công bố thông tin rộng rãi trước dư luận.
Hiện vụ việc đang được các cơ quan chuyên môn của Công an Q.3 tiếp tục mở rộng điều tra.
Theo Giáo Dục
Trước sự việc này, trao đổi nhanh với
một phóng viên qua điện thoại vào tối 24.10, ông Lê Hoàng Quân - Chủ
tịch UBND TP.HCM - đề nghị bà con và gia đình nạn nhân bình tĩnh giải
quyết vấn đề đúng trình tự pháp luật. Người dân làm đơn phản ánh, trình
bày sự việc gửi Công an TP.HCM, Công an và UBND địa bàn xảy ra sự việc,
để được điều tra giải quyết thấu đáo. Theo ông, nếu đúng sự thật, thì
dẫu cho người dân có vi phạm giao thông, cũng không bao giờ được phép
hành xử như vậy.
Nhân chứng kể về nghi vấn cảnh sát đánh mù mắt thanh niên
Quốc Ngọc (Dân Việt)
Cô bạn đi cùng xe với nạn nhân cho biết cú đánh thẳng bằng dùi cui
đã khiến cả hai người ngã xuống đất và máu tuôn ra từ hai mắt nạn nhân.
Cộng đồng mạng trong những ngày cuối tuần
khá xôn xao về vụ việc xảy ra với anh Lê Thanh Hải (22 tuổi, quê Bình
Định, tạm trú Q.Tân Phú, TP.HCM) vào rạng sáng ngày 21.10. Trong sự bức
xúc tột độ, gia đình và các nhân chứng cho biết anh Hải đã bị một cảnh
sát cơ động vung dùi cui đánh vào mắt, khiến anh có nguy cơ mù vĩnh
viễn.
Nạn nhân Lê Thanh Hải tại bệnh viện.
Nhiều người sợ, không dám làm chứng
Theo cô Vũ Thị Vy (19 tuổi, ngụ Q.Tân
Bình, TP.HCM), vào khoảng 3h sáng ngày 21.10, anh Hải chở Vy bằng xe gắn
máy lưu thông từ hướng Q.1 về ngã tư Bảy Hiền. Khi đến giao lộ Cách
Mạng Tháng Tám - Trường Sơn, đèn tín hiệu giao thông đang từ xanh chuyển
sang vàng, nhưng anh vẫn tiếp tục cho xe chạy. Vừa qua giao lộ, bất
ngờ, một người mặc sắc phục cảnh sát cơ động xông ra dùng dùi cui đánh
thẳng vào mắt anh Hải. Cú đánh như trời giáng khiến anh Hải loạng choạng
tay lái, va chạm với một xe gắn máy đi ngược chiều và cả hai ngã xuống
đất.
“Em cố gượng dậy, lật mặt anh Hải lên
thì thấy hai mắt anh ấy chảy đầy máu. Mãi cho đến khi có nhiều người dân
vây lại hối thúc, hai cảnh sát giao thông đi cùng với người đánh anh
Hải mới đưa anh lên taxi đi cấp cứu. Anh Hải bị thương nặng lắm, máu
trong mắt lúc đó cứ chảy ra, em ám ảnh mãi”, Vy kể. Cô cũng bị xây xát
khắp người và khẳng định rằng người dùng dùi cui đánh anh Hải là một
cảnh sát cơ động. “Em còn nhớ rõ mặt người đó. Người này chừng hai mấy
tuổi thôi, dáng tròn mập, hơi ngăm đen, giọng miền Tây”, cô nói.
Một người bạn khác của anh Hải - người
chạy xe phía sau lúc xảy ra sự việc - cho biết tối hôm đó nhóm bạn bè
cùng Hải ra công viên uống nước, vào siêu thị chơi, rồi về nhà. “Tôi
chạy sau Hải. Tôi nhớ rõ người cảnh sát cơ động đó. Tôi có đi theo hỏi
anh ta ở đâu, tên gì, làm đội nào thì anh ta chỉ cười cười rồi chạy lại
chỗ đậu xe buýt, núp sau lưng mấy người cảnh sát giao thông”. Người bạn
này cho biết thêm, ít lâu sau có trên 20 cảnh sát giao thông tới hiện
trường. Và chỉ có một cảnh sát giao thông (bó bột ở tay) nói năng lịch
sự đề nghị anh giữ bình tĩnh. Cả anh bạn này và Vy đều khẳng định họ và
anh Hải không hề uống bia, rượu trước đó.
Vũ Thị Vy - người bạn cùng đi chung xe với Hải bị xây xát với nhiều viết thương trên tay và chân.
Chứng kiến sự việc, ông Nguyễn Văn
Hùng (ngụ P.15, Q.10, TP.HCM) nói: “Đêm đó nhà tôi có đám ma (đối diện
hiện trường) nên tôi nhìn thấy hết sự việc. Đúng là Hải có hơi vượt đèn
đỏ vì đèn vàng sắp qua rồi mà Hải vẫn chạy. Vừa qua được giao lộ thì
người cảnh sát cơ động chạy ra quất gậy vào mặt Hải. Hải va chạm xe khác
mà ngã xuống. Tôi cùng nhiều người khác chạy ra. Một hồi sau Hải mới
được đi cấp cứu”. Ông Hùng cũng cho biết nhiều người đều thấy rõ lắm,
nhưng sợ không dám làm chứng.
Nạn nhân tuyệt vọng muốn tự tử
Mẹ nạn nhân, bà Thân Thị Hồng (47
tuổi) cho biết, sau khi nhận được tin báo đã đến ngay Bệnh viện Nhân Dân
115 nơi anh Hải được đưa đến. Tại bệnh viện, bà thấy có 2 cảnh sát giao
thông đang nói chuyện với bác sĩ rồi bỏ đi, không hề nói câu nào với
gia đình.
Sau 2 ngày điều trị tại đây, bác sĩ
thông báo với gia đình anh Hải bị mù một mắt, dây thần kinh thị giác bị
đứt và nói gia đình mang về. Không đồng ý, gia đình anh Hải nhiều lần
yêu cầu được chuyển viện thì bệnh nhân được chuyển sang Bệnh viện Mắt
TP.HCM. Theo gia đình, bệnh viện này từ chối nhận bệnh (?). Gia đình
phải tự đưa anh Hải đến Bệnh viện Chợ Rẫy điều trị.
Theo giấy xác nhận của Bệnh viện Nhân
Dân 115 mà chúng tôi có được, anh Hải nhập viện trong tình trạng mắt
phải chấn thương đụng dập nhãn cầu, theo dõi tổn thương thị thần kinh
hậu cầu. Đồng thời, vỡ xoang hàm phải, vỡ xoang tran. Bệnh viện đã xử
trí khâu vết thương mắt. Cũng theo bệnh viện này, thị lực mắt phải “sáng
tối +”, mắt trái 9/10.
Theo bà Hồng, bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy
cho gia đình biết anh Hải có nguy cơ mù cả hai mắt. “Chủ nhà trọ thấy
hoàn cảnh nhà tôi tội quá đã cho mượn 20 triệu đồng đóng viện phí tạm.
Nếu không mổ kịp chắc nó sẽ mù hẳn. Con tôi từ thanh niên khoẻ mạnh mà
giờ thành vậy. Bữa đầu nó tuyệt vọng đến nỗi đòi tự tử chết vì mù mắt
rồi. Khổ đau quá…”, bà nghẹn ngào.
Hải và cha mẹ từ Bình Định vào TP.HCM
thuê nhà ở trọ. Cha mẹ ngày ngày bán rau nuôi con. Còn Hải đang học nghề
sửa xe ô tô và ước mơ ra làm thợ để phụ giúp gia đình. Tai họa ập xuống
gần như đã xóa sạch mơ ước nhỏ bé này.
Theo danviet
TMSS tổng hợp
Nhà báo các người có lương tâm hay không?
22:06 |Nạn nhân lật xe khách ở Sapa: nhà báo các người có lương tâm hay không?*
facebooker Phạm Công Trình
Tinhhoa.net: Mấy ngày vừa qua dư luận đang xôn xao về việc lật xe ở Sapa. Tai nạn kinh hoàng này đã làm 14 người chết và 25 người bị thương.
Tuy nhiên qua lời kể
của người trong cuộc đã cho thấy mặt tối của việc những người làm
truyền thông, cứu hộ và bảo hiểm… đã mau chóng lợi dụng sự kiện này để
mưu lợi cũng như đánh bóng tên tuổi của mình. Sau đây là câu chuyện được
chính nạn nhân của vụ tai nạn kể lại thông qua MXH Facebook, chúng tôi
xin được phép trích nguyên văn bài viết (đã được hiệu chỉnh một số
lỗi chính tả) để tiện cho độc giả đọc và suy ngẫm.
Nguyên văn bài viết:
Chào các bạn, trước
khi đọc những gì mình sắp viết, mình chỉ muốn nhờ các bạn chia sẻ những
lời gan ruột này của mình. Bởi vì có quá nhiều sự thật đang bị bẻ cong
đi và nó khiến trái tim mình đau đớn, có lẽ không ít người còn sống sót
trên chuyến xe định mệnh đó cũng phải chịu cảm giác như mình đang chịu
đựng. Vì vậy, mình xin các bạn hãy chia sẻ, để xã hội này biết rõ được
một phần câu chuyện mà người ta chưa cho các bạn biết hết, về những thứ
mà họ cố tình không mang lên khỏi đáy con vực kia…
Hãng xe xảy ra vụ lật xe ở Sapa vào ngày 01/09/2014
Trước hết, mình xin
giới thiệu, mình là Phạm Công Trình đang sống tại thị xã Tam Điệp, tỉnh
Ninh Bình; vợ mình là Đỗ Thị Lan, trú tại thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Bọn mình là nạn nhân của vụ lật xe ở Sapa tối 01/9/2014. Vợ mình không
may đã qua đời trong vụ tai nạn này. Nếu bạn nào có thắc mắc thì trước
tai nạn chúng mình là bạn bè, sau tai nạn bọn mình đã là vợ chồng, có sự
chứng kiến và đồng ý của hai bên gia đình cũng như bạn bè của hai đứa.
Bây giờ, mình xin bắt đầu vào câu chuyện…
Tối 01/9, chúng mình
bắt xe về Hà Nội sau 2 ngày du lịch ở Sapa. 18h01, xe bắt đầu lăn bánh
rời bến xe Sapa. Xe gồm 3 hàng giường, mỗi hàng giường ngăn cách với
nhau bằng 1 lối đi ở giữa rộng chừng 5, phân. Có tổng cộng 6*3*2 + 4*2 =
44 giường. Tất cả đều kín người, ngoài ra vẫn còn một vài khách nằm ở
giữa lối đi lại, mình không nhớ rõ là bao nhiêu nhưng khẳng định là có.
Hôm nằm viện trên Lào Cai, mình nghe tin là có 53 nạn nhân, chả hiểu sao
về nhà đọc báo lại còn có 48. Mà nguyên 44 giường + 2 lơ + 1 lái đã là
47 rồi.
Mình nằm ở giường
tầng 2, hàng thứ 2 từ trên xuống và cũng là hàng ở giữa. Vợ mình nằm
ngang mình, bên tay trái mình, cùng phía với mấy người lái xe. Lúc ấy đã
là cuối ngày, mọi người sau một hồi trò chuyện thì hầu hết đều chuẩn bị
đi vào giấc ngủ, trong đó có mình và vợ mình.
Hình ảnh chiếc xe bị lật tại hiện trường
Xe đang đổ đèo thì
đột nhiên lái xe la lên: “mất phanh rồi “. Mình vội bật người dậy thì
thấy cửa xe đã bật mở, 1 cậu lơ trẻ hơn đang nhảy vội ra khỏi xe. Xe va
chạm vào dải phân cách 2 3 lần và tiếp theo mình nghe thấy tiếng la thất
thanh của cậu đó. Hai đứa mình mới vội nhào người sang định ôm lấy
nhau,nhưng vừa chạm tay vào nhau thì xe bắt đầu lật. 2 đứa mình bị hất
văng xuống sàn. Rồi xe cuộn tròn như máy giặt. Lăn vài vòng thì cả 2 đứa
cùng bị bắn ra theo hai hướng, mình bắn ra góc cao hơn nên rơi gần hơn,
cọn vợ mình thấp hơn nên xa hơn. Mình bay trong không trung khoảng 30m
rồi rơi trúng một bụi cỏ rậm, nên chỉ ngất đi một lúc là tỉnh lại. Mình
bò lên đường nhưng không thấy Lan đâu, mình lần ngược xuống vực để tìm,
lật giở tất cả những chiếc chăn đang che xác các nạn nhân cũng không tìm
thấy Lan..
Đây là những gì mình
trả lời các phóng viên và công an điều tra. Có 3 phóng viên phỏng vấn
mình, 1 người của đài truyền hình Lào Cai, 1 bạn là cộng tác viên của
vnexpress, 1 anh nữa thì của đài tiếng nói Việt Nam. Đoạn phỏng vấn mình
đã được đưa lên truyền hình, với ai mình cũng đều trả lời trước sau như
một. Mình chỉ nghĩ đơn giản rằng, mình là người bị nhẹ nhất trong cả
đoàn, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, mình phải có trách nhiệm cho xã hội
biết chuyện gì thực sự đã xảy ra trong chuyến đi đó…Vậy mà…
Đủ các báo thi nhau
phỏng vấn trực tiếp, thi nhau vẽ câu chuyện theo chiều hướng mà mình
không thể tưởng tượng nổi. Mình nằm viện, cũng chẳng có tâm trí xem báo
đài nói gì, nhưng bạn bè người thân vào thăm, ai cũng mở đầu bằng câu
hỏi: “Cháu đập cửa kính bay ra à?” … Nó thực sự khiến trái tim mình tổn
thương. Nó thực sự khác xa với những gì đã thực sự xảy ra. Trong cái
giây phút ngắn ngủi ấy, không ai có thể kịp làm gì, mình thậm chí còn
chưa kịp sợ xe đã lật rồi. Bọn mình nằm ngay cạnh nhau, đến muốn ôm lấy
nhau còn không kịp. Đằng này… Rồi người ta sẽ nghĩ gì? Bạn bè Lan sẽ
nghĩ gì? “Lan yêu một thằng không ra gì, lúc nguy hiểm chỉ biết đến mình
nên mới phải chết oan?”
Các nhà báo, các
người có lương tâm hay không? Viết về những tai nạn thương tâm, các
người vẫn còn nghĩ đến chuyện tô vẽ để thu hút độc giả nữa hay sao?
Mảnh vụn của chiếc xe vương vãi khắp nơi..
Chuyện thứ 2 mình
muốn nói, ấy là chuyện hôi của của một số người tự nhận là “cứu hộ”
trong vụ tai nạn này. Sau khi tìm không thấy vợ mình đâu, ở trong viện
mình đã mượn điện thoại của một người quen và liên tục gọi vào số của cô
ấy nhưng không có người trả lời. Đến tối muộn mình nhận được một cuộc
gọi ngược lại từ số của Lan thông báo vẻn vẹn 1 câu: “chị ấy mất rồi” và
cúp máy. Mình gọi lại thì không ai nhấc máy.
Sáng 2/9 thì người
ta tìm được xác Lan, đến chiều cả hai gia đình cùng về Bắc Ninh để đưa
tiễn Lan. Mấy ngày sau đó, mình liên tục gọi điện và nhắn tin vào số
Lan, bởi vì đó không chỉ là kỉ vật, mà nó còn chứa vô vàn những kỷ niệm
của 2 đứa mình. Tuy nhiên không có hồi âm. Thế rồi mẹ Lan gọi cho mình
báo, có đứa nó bảo gửi tiền lên cho nó rồi nó gửi điện thoại cho. Thì
ra, chiếc điện thoại ấy đã được đem bán cho 1 cửa hàng điện thoại; họ
bảo rằng họ mua lại với giá 1,7 triệu trong khi chiếc điện thoại Nokia
Lumina 525 này mình mới mua với giá chỉ hơn 3 triệu. Mình biết là họ cố
tình muốn hút máu gia đình thêm một chút nhưng dù sao người cũng không
còn, chút kỉ niệm có tốn bao nhiêu mình cũng không tiếc. Nhưng khi lấy
máy về chiếc máy đã không còn sim. Hỏi lại cửa hàng thì họ bảo khi mua
đt thì sim không còn.
Có lẽ vì trước hôm
nghỉ lễ Viettel khuyến mại, mình đã nạp cho cả mình và cô ấy mỗi người
150K. Thằng khốn nạn ấy còn không bỏ xót đến từng đồng nó kiếm được từ
những con người không may mắn trên chuyến xe ấy. Hôm nay, mình gọi lại
cho số của Lan, phía bên ấy thậm chí còn lôi đủ những thử tục tĩu ra để
chửi bới, thách thức mình, còn hỏi cả địa chỉ để đến tận nhà xử mình.
Thật quá hay cho cái danh “cứu hộ”. Mà mình nghĩ phần nhiều đó là người
của “cứu hộ” chính thức, bởi vì vợ mình là nạn nhân cuối cùng được tìm
thấy tại hiện trường, là nạn nhân thứ 12. Ấy vậy mà…
Thậm chí, ngay sáng
2/9, một chị chăm người nhà ở gần chỗ mình nằm trên Lào Cai cũng nhận
được điện thoại từ số người thân của chị đòi tiền chuộc điện thoại. Chị
ấy bảo người thân còn chưa biết sống chết thế nào mà chúng nó đã nã tiền
rồi. Lương tâm con người “cứu hộ” đấy. Tài sản trên chuyến xe ấy không
nhỏ. Tiền bạc, tư trang không ít. Những con người mang cái danh “cứu
hộ”, thực ra phải gọi các người như thế nào cho đúng đây?
Các bệnh nhân trong vụ tai nạn xe khách tại Sa Pa đang được cấp cứu tại bệnh viện.
Câu chuyện thứ 3
mình muốn nói là về các tổ chức sớm lên tiếng trong vụ việc này. Bộ
trưởng Thăng nói là làm, không có gì để chê trách, tất cả những gì Bộ
trưởng yêu cầu đều được thực hiện. Còn Bộ Y tế, chả biết ai, nhưng bên
ấy cũng thật nhanh nhảu mà rằng: “miễn toàn bộ viện phí cho các nạn
nhân”. Các cụ cứ nói cho sướng cái mồm, lời nói có mất tiền mua đâu?
Về các bệnh viện,
đâu đâu cũng tạo điều kiện cứu chữa nhưng viện phí ai trả? Không có công
văn hướng dẫn, Sở Y tế không đồng ý bệnh viện cũng không làm được. Trên
Lào Cai còn không có nữa là Ninh Bình, gia đình lại đi thanh toán.
Các bộ ban ngành
cũng thi nhau: nào là hỗ trợ các nạn nhân bằng này, bằng kia… Bảo Việt
cũng nhanh nhảu: đã ứng 1 tỷ để chi cho các hành khách… Tất cả những gì
mình nhận được từ các bộ, ban ngành, đoàn thể… là 1 triệu đồng của Hội
chữ thập đỏ tỉnh Lào Cai. Các cụ tranh công thì nhanh lắm, chỉ có điều
trách nhiệm là chưa thấy cụ nào nhận cho thôi…
Đây là một vài điều
khiến mình thêm tổn thương, thêm đau khổ, thêm bức xúc, thêm buồn chán
về cái xã hội này. Mình viết ra không phải để nói xấu chế độ hay tạo
scandal, anh hùng bàn phím hay bất thứ cái gì ngớ ngẩn mà các bạn có thể
đặt ra cho mình. Mình chỉ muốn cho xã hội biết những sự thật đang bị
bóp méo hay chưa ai vạch trần nó ra. Mình mong các bạn chia sẻ bài viết
này cho tất cả mọi người để mọi người được biết. Chỉ thế thôi.
Xin cảm ơn các bạn!
-----------------
Tựa đề gốc trên FB : Những mặt tối của vụ lật xe Sapa !!!!!!
Trước sự hấp dẫn của cái ác
16:19 |Trước sự hấp dẫn của cái ác
Nguyễn Vĩnh Nguyên
"Ở những nơi quyền lực của bóng tối vẫn còn khống chế lối ra của sự thật và tiếng nói của lương tâm con người, thì cần có nhiều James, Steven dám đánh đổi an nguy bản thân để nhích xa, mở rộng hơn biên độ âm vang của tiếng nói sự thật, dám đánh đổi tính mạng để bảo vệ lẽ phải, công bằng, nhân tâm, dám quyết liệt và không khoan nhượng trước mầm ác, cái ác đang diễn biến tinh vi trong bối cảnh sống đang đầy rẫy những dàn đồng ca thông tin của sợ hãi, khiếp nhược, vô cảm."
![]() |
| nhà báo james foley |
Cảnh một chiến binh IS cắt đầu nhà báo người Mỹ James Foley bằng con dao
gọt trái cây được truyền đi trên internet đã gây ra một cú sốc mạnh đối
với nhiều người, đặc biệt là người dân trong xã hội Mỹ. Đó là một dạng
thức khủng bố mới, không tạo ra một lúc nhiều xác chết, nhưng đủ sức
gieo rắc hình dung về trạng thái chết khủng khiếp, rùng rợn nhất đối với
những người sống.
Hai tuần sau, Steven Sotloff, một nhà báo Mỹ khác cũng bị IS hành quyết
theo cách tương tự. Và cuối đoạn clip ngắn, IS còn đưa ra một con tin
mới, là công dân Anh, người tiếp theo bị lên kế hoạch lấy mạng.
Trên bề mặt thông tin, những đoạn clip cho chúng ta thấy có một lực lượng chính trị mới muốn truyền đến toàn thế giới thông điệp về sự tồn tại và sức mạnh của mình. Bạo lực trở thành phương tiện để truyền đi thông điệp. Sự tàn nhẫn trong phương cách giết người tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ, nỗi sợ choáng ngợp khiến nhân loại có thể dễ dàng bỏ qua những nguyên nhân, động lực thúc đẩy hay mảy may chia sẻ về mặt lý lẽ để thứ bạo lực đó có mặt. Mặc dù, ai cũng biết mọi thứ luôn có nguyên nhân sâu xa của nó và đó chỉ là cái ác của bề mặt, thứ dễ thấy nhất trong vô số tàn bạo trên bàn cờ chính trị quan hệ quốc tế vốn đầy rẫy những hắc ám khuất tất.
Trên bề mặt thông tin, những đoạn clip cho chúng ta thấy có một lực lượng chính trị mới muốn truyền đến toàn thế giới thông điệp về sự tồn tại và sức mạnh của mình. Bạo lực trở thành phương tiện để truyền đi thông điệp. Sự tàn nhẫn trong phương cách giết người tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ, nỗi sợ choáng ngợp khiến nhân loại có thể dễ dàng bỏ qua những nguyên nhân, động lực thúc đẩy hay mảy may chia sẻ về mặt lý lẽ để thứ bạo lực đó có mặt. Mặc dù, ai cũng biết mọi thứ luôn có nguyên nhân sâu xa của nó và đó chỉ là cái ác của bề mặt, thứ dễ thấy nhất trong vô số tàn bạo trên bàn cờ chính trị quan hệ quốc tế vốn đầy rẫy những hắc ám khuất tất.
![]() |
| Hai nhà báo Mỹ James Foley (trái) và Steven Sotloff bị Nhà nước Hồi giáo hành quyết gần đây. Ảnh: AP/Reuters. |
Điều mà những người trần mắt thịt chúng ta được biết qua những sự kiện
này, đó là rõ ràng cái ác đã công khai đe dọa, thách thức, một mặt tạo
ra nỗi ghê sợ cho đa số, nhưng mặt khác, lại có sức lôi kéo, quyến rũ
riêng với một thiểu số nào đó. Nói như học giả Pháp Georges Bataille,
thì cái ác có sự hấp dẫn của nó. Chính sự tò mò, sức hút đó đã khiến
thông tin, hình ảnh thủ ác được truyền thông rộng rãi và lôi kéo nhiều
người theo. Và cùng với sự phổ biến cái tàn bạo đó, thế giới đang chứng
kiến một hiện tượng đáng sợ khác: một số công dân trong những xã hội văn
minh sẵn sàng khoác áo đen để trải nghiệm cuộc đời chiến binh, đối
thoại bằng bạo lực, và khi cần, sẵn sàng dùng dao cứa vào cổ người vô
tội cho đến chết như một cách xác lập diễn ngôn hiện hữu của mình (trong
tháng Tám, theo nguồn tin từ The Sunday Times, thì nghi phạm cắt cổ
James Foley là một nhạc sĩ Rap người Anh theo phong trào IS; một bản tin
trên tờ Mirror cũng cho rằng, một số nữ chiến binh IS là công dân các
nước châu Âu đang ra sức chiêu mộ lực lượng…)
Khi cái ác trắng trợn phô trương sức mạnh, lan truyền nhanh sự ảnh hưởng của nó, lúc đời sống nhân loại bị đẩy sâu vào trong nỗi bất an khôn tả, con người sống trong cảm giác phi lý triền miên, thì cuộc kiếm tìm siêu hình về ý nghĩa tồn tại trở nên thách thức khốc liệt hơn bao giờ hết.
Nhưng may mắn thay, đổi lại, ngay chính trong lãnh địa của cái ác, người ta vẫn thấy vẻ mặt bình thản của những trí thức mang lý tưởng tốt đẹp, đó là James Foley, đó là Steven Sotloff – những con người dấn thân để theo đuổi mục tiêu cốt lõi muôn thở của báo chí; tường thuật những sự thật phi nhân của chiến tranh với mong muốn nguồn thông tin chiến sự sống động chân thực sẽ trở thành thông điệp thức tỉnh thế giới.
Ai đó nói rằng, truyền thông đang định hình thế giới của chúng ta. Vậy thì từ câu chuyện trên, cũng nên nhìn sâu vào bản chất của sự dấn thân trong sứ mệnh thông tin. Những cuộc dấn thân chấp nhận đầu rơi máu chảy của người đưa tin có thể được nhìn như một biểu trưng của phẩm giá trí thức. Nó nhắc nhở điều này: ở những nơi quyền lực của bóng tối vẫn còn khống chế lối ra của sự thật và tiếng nói của lương tâm con người, thì cần có nhiều James, Steven dám đánh đổi an nguy bản thân để nhích xa, mở rộng hơn biên độ âm vang của tiếng nói sự thật, dám đánh đổi tính mạng để bảo vệ lẽ phải, công bằng, nhân tâm, dám quyết liệt và không khoan nhượng trước mầm ác, cái ác đang diễn biến tinh vi trong bối cảnh sống đang đầy rẫy những dàn đồng ca thông tin của sợ hãi, khiếp nhược, vô cảm.
Thời nào cũng thế, sự ra quân của cái ác bao giờ cũng rộn ràng, thậm chí có sức hấp dẫn, hiệu triệu mạnh mẽ, còn sự hiện hữu của điều thiện đôi khi lại quá đỗi âm thầm, tự tại trong một thế giới thường bội thực bởi những hung tin.
Nhưng hy vọng, không vì thế mà niềm xác tín vào lương tri của chúng ta có thể dễ dàng bị lung lay.
Người đi tìm cái tốt đang bị khuất lấp*
...Steve không phải là kẻ nghiện chiến tranh. Anh cũng chẳng cần nổi danh trong quân sự. Anh chỉ đơn thuần muốn trao tiếng nói cho những người thấp cổ bé họng. Câu chuyện của Steve cũng giống như câu chuyện của vị bác sĩ người Libya ở Misrata, người đã đấu tranh để có thể cung cấp những dịch vụ chăm sóc tâm lý cho trẻ em bị tổn thương bởi chiến tranh; hay như câu chuyện của người thợ sửa ống nước ở Syria, người đã mạo hiểm tính mạng, vượt ranh giới giữa hai chính quyền để mua được thuốc chữa bệnh.
Và cuối cùng thì Steve đã hi sinh tính mạng của mình để kể được những câu chuyện của họ cho thế giới.
Steve không phải là một người hùng. Như tất cả chúng ta, anh chỉ cố gắng tìm kiếm cái tốt đang bị khuất lấp trong một thế giới ngập tràn bóng tối. Và nếu cái tốt đó thực sự không tồn tại thì anh đã cố gắng tạo ra nó.
Anh đã luôn tìm cách giúp đỡ những người thiệt thòi hơn mình, trợ giúp tìm việc và giới thiệu những mối liên lạc quý giá cho những người mới chuyển đến trong vùng.
Khi cái ác trắng trợn phô trương sức mạnh, lan truyền nhanh sự ảnh hưởng của nó, lúc đời sống nhân loại bị đẩy sâu vào trong nỗi bất an khôn tả, con người sống trong cảm giác phi lý triền miên, thì cuộc kiếm tìm siêu hình về ý nghĩa tồn tại trở nên thách thức khốc liệt hơn bao giờ hết.
Nhưng may mắn thay, đổi lại, ngay chính trong lãnh địa của cái ác, người ta vẫn thấy vẻ mặt bình thản của những trí thức mang lý tưởng tốt đẹp, đó là James Foley, đó là Steven Sotloff – những con người dấn thân để theo đuổi mục tiêu cốt lõi muôn thở của báo chí; tường thuật những sự thật phi nhân của chiến tranh với mong muốn nguồn thông tin chiến sự sống động chân thực sẽ trở thành thông điệp thức tỉnh thế giới.
Ai đó nói rằng, truyền thông đang định hình thế giới của chúng ta. Vậy thì từ câu chuyện trên, cũng nên nhìn sâu vào bản chất của sự dấn thân trong sứ mệnh thông tin. Những cuộc dấn thân chấp nhận đầu rơi máu chảy của người đưa tin có thể được nhìn như một biểu trưng của phẩm giá trí thức. Nó nhắc nhở điều này: ở những nơi quyền lực của bóng tối vẫn còn khống chế lối ra của sự thật và tiếng nói của lương tâm con người, thì cần có nhiều James, Steven dám đánh đổi an nguy bản thân để nhích xa, mở rộng hơn biên độ âm vang của tiếng nói sự thật, dám đánh đổi tính mạng để bảo vệ lẽ phải, công bằng, nhân tâm, dám quyết liệt và không khoan nhượng trước mầm ác, cái ác đang diễn biến tinh vi trong bối cảnh sống đang đầy rẫy những dàn đồng ca thông tin của sợ hãi, khiếp nhược, vô cảm.
Thời nào cũng thế, sự ra quân của cái ác bao giờ cũng rộn ràng, thậm chí có sức hấp dẫn, hiệu triệu mạnh mẽ, còn sự hiện hữu của điều thiện đôi khi lại quá đỗi âm thầm, tự tại trong một thế giới thường bội thực bởi những hung tin.
Nhưng hy vọng, không vì thế mà niềm xác tín vào lương tri của chúng ta có thể dễ dàng bị lung lay.
Người đi tìm cái tốt đang bị khuất lấp*
...Steve không phải là kẻ nghiện chiến tranh. Anh cũng chẳng cần nổi danh trong quân sự. Anh chỉ đơn thuần muốn trao tiếng nói cho những người thấp cổ bé họng. Câu chuyện của Steve cũng giống như câu chuyện của vị bác sĩ người Libya ở Misrata, người đã đấu tranh để có thể cung cấp những dịch vụ chăm sóc tâm lý cho trẻ em bị tổn thương bởi chiến tranh; hay như câu chuyện của người thợ sửa ống nước ở Syria, người đã mạo hiểm tính mạng, vượt ranh giới giữa hai chính quyền để mua được thuốc chữa bệnh.
Và cuối cùng thì Steve đã hi sinh tính mạng của mình để kể được những câu chuyện của họ cho thế giới.
Steve không phải là một người hùng. Như tất cả chúng ta, anh chỉ cố gắng tìm kiếm cái tốt đang bị khuất lấp trong một thế giới ngập tràn bóng tối. Và nếu cái tốt đó thực sự không tồn tại thì anh đã cố gắng tạo ra nó.
Anh đã luôn tìm cách giúp đỡ những người thiệt thòi hơn mình, trợ giúp tìm việc và giới thiệu những mối liên lạc quý giá cho những người mới chuyển đến trong vùng.
Anh có thể mải mê xem bộ phim hoạt hình ‘South Park’, nhưng vẫn rất nghiêm túc cố gắng hoàn thành một bài viết vào lúc 3 giờ sáng. Anh còn có tật xấu khó bỏ là nghiện đồ ăn vặt nữa.
Bất chấp công việc bận rộn, Steve luôn dành thời gian “Skype” với cha của mình để trò chuyện về trận gôn mới nhất của ông.
Steve thường nói rằng công việc của anh là nắm tay mọi người để gây dựng mối quan hệ với họ trước khi đào sâu vào câu chuyện. Anh không bao giờ nóng vội hay bị áp lực. Tất cả những người từng gặp đều trân trọng Steve bởi sự chân thành và lòng tốt của anh.
Steve là một tâm hồn hiền lành mà thế giới này đã đánh mất. Nhưng tinh thần của anh thì sẽ còn sống mãi.
Hôm nay chúng ta đau khổ. Tuần này chúng ta than khóc. Nhưng chúng ta sẽ lại vực dậy trước thử thách này. Chúng ta sẽ không cho phép kẻ thù khống chế mình bởi thứ vũ khí duy nhất mà chúng sở hữu là nỗi sợ hãi.
Chúng ta cũng gửi những lời cầu nguyện đến cho gia đình của James Foley. Như Steve, anh đã phải chịu đựng những điều kinh khủng nhất. Nhưng những kẻ cầm tù anh không bao giờ đánh bại được anh, và anh đã trở thành nguồn cảm hứng cho những người khác trong nhà tù tăm tối ở một nơi rất xa khỏi sự tự do của đất nước này.
Khánh Minh dịch
Nguồn: http://www.bbc.com/news/world-us-canada-29056608
* Trích bài phát biểu của người phát ngôn đại diện cho gia đình Steven Sotloff - nhà báo người Mỹ thứ hai bị lính IS sát hại, tiêu đề do Tia Sáng đặt




