Home » Baron Trịnh
Hậu quả lớn nhất mà CCRĐ để lại
03:33 |"Hậu quả lớn nhất mà CCRĐ đã để lại cho hậu thế, là sản sinh ra một đám người sẵn sàng chà đạp lên đạo đức, luân lý và nhân tính của con người. Đã sản sinh ra một đám người ngu dốt, cực đoan, tàn bạo nhưng lại được quyền định đoạt mạng sống và sự tự do của những người khác.
Đám người ấy, vẫn tiếp tục sinh sôi nảy nở và vẫn nhởn nhơ sống ở xã hội hiện tại!!!"
---------------------------------------------------
Vài chuyện vụn vặt về Cải cách ruộng đất
Nhân chủ đề về cải cách ruộng đất (CCRĐ) ồn ã mấy ngày nay, tôi cũng a
dua kể lại vài chuyện vụn vặt được nghe lại từ những người thân trong
gia đình. Tuy nhiên, tôi vẫn cho rằng, những người kể đôi lúc nhớ không
hết hoặc nhầm lẫn, đôi khi cũng bị tam sao thất bản. Nên những gì tôi
viết ra chỉ là nhớ lại một sự kiện mà thôi.
Trong 4 thành phần phải “đào tận gốc, trốc tận rễ” của CCRĐ thì
nội ngoại gia đình tôi có đủ cả. Chả là từ đời ông Sơ đến ông bác cả tôi
4 đời cha truyền con nối làm cai (chánh) tổng Trịnh, cố ngoại tôi là
cai tổng Đan Nê, ông nội tôi trước là giáo chức của Pháp. Tổng ở quê tôi
khá lớn (như tổng Trịnh hồi đó là 4 xã bây giờ, xã nào cũng có 2-3
làng), gần bằng một huyện nhỏ ở ngoài Bắc Bộ, nên cai tổng uy quyền và
dĩ nhiên con cháu họ mạc được nhờ. Anh em họ hàng nội ngoại phần lớn đều
có máu mặt và khá giả cả.
Tuy nhiên, phần lớn đất đai và vị thế xã hội của gia đình tôi đã bị mất
sau năm 1945. Có lẽ vì thế nên những người thân trong gia đình tôi đã
thoát chết, mặt dù đã bị bắt giam, đánh đập, đấu tố, thậm chí đã bị kết
án.
Người bị đội CCRĐ bắn đầu tiên ở làng tôi lại là ông chủ tịch xã.
Sau cách mạng tháng 8 năm 1945, chính quyền nhân dân ở các địa phương
được thành lập. Tổng được chia nhỏ thành các xã. Hồi đó, những người
đứng đầu các xã như chủ tịch, phó chủ tịch, xã đội trưởng đều là thành
phần có máu mặt theo kháng chiến cả. Chả địa chủ lắm tiền nhiều đất cũng
cựu hào lý trong làng. Chứ bần nông, cố nông chân đất mắt toét, mù chữ
làm cách mạng, làm cán bộ sao được. Ông chủ tịch xã tôi chắc là một
người như thế. Nói theo phân loại trong CCRĐ thì là thành phần địa chủ
kháng chiến.
Nghe kể lại rằng, thành phần cốt cán ở xã bị bắt và bị đấu tố hết. Và
ông chủ tịch xã bị kết án tử hình và bị xử bắn đầu tiên. Người ta kể lại
buổi hành quyết ông ở một đám ruộng đầu làng. Ông bị trói giật cánh
khuỷu vào một cọc tre, bên cạnh một cái hố đào sẵn. Sau khi bắn xong,
người ta đạp xác ông ấy xuống hố và lấp lại.
Sau đợt sửa sai, ông chủ tịch xã được minh oan. Có thêm ai bị bắn nữa
không thì tôi không rõ, vì khi nói đến chuyện này, các cụ chỉ kể lại
chuyện ông chủ tịch xã mà thôi, và tôi cũng không tiện hỏi thêm.
Quay lại chuyện gia đình tôi. Ông bác cả bị bắt và đấu tố. Mặc dù đã
từng là cai tổng, nhưng ông được xếp sau những thành phần cộm cán “có
tội” với các ông bà nông dân nên chưa kịp kết án thì sửa sai. Tuy nhiên,
một thời gian dài bị bắt giam, đấu tố cũng gây kinh hoàng cho gia đình.
Hai người con lớn của ông phải trốn lên mạn ngược. Có chuyện người thân
trong gia đình đấu tố ông thế này thế nọ (chuyện này tôi được kể chi
tiết, nhưng toàn người trong gia đình cả, với lại các cụ đều đã khuất,
nên không kể lại nữa).
Ông cố ngoại tôi cũng như ông bác, bị bắt giam, bị đấu tố. Nghe kể là
ông to béo, mà bị trói ở ngoài sân đình giữa trưa nắng vì các "ông bà
nông dân" muốn "để cho cường hào địa chủ chảy bớt mỡ" đã hút của dân đi.
Ông đã bị kết án, nhưng chưa kịp thi hành án thì có lệnh sửa sai, và
thế là thoát chết. Chuyện bên quê ngoại, tôi chỉ nghe kể chuyền lại, chứ
không nghe trực tiếp.
Ông nội tôi lúc đó là giáo viên. Sau năm 1945, mặc dù là giáo chức của
Pháp, nhưng ông vẫn được sử dụng lại làm giáo chức của chính quyền mới.
Hồi CCRĐ, ông tôi phải lên Cẩm Thủy mấy năm, đến khi sửa sai mới quay
về. Chuyện ông tôi trốn được và không bị bắt cũng do học trò giúp. Họ
nói với ông là ông có tên trong danh sách vì bị quy là thành phần theo
Quốc dân đảng, nên khuyên ông đi nơi khác. Thế nên ông tôi mới xin lên
Cẩm Thủy dạy và thoát khỏi cuộc bắt bớ, đấu tố.
Hồi đầu 199x, có mấy anh ở Hà Nội về thăm gia đình tôi. Bố tôi nói là
anh em họ mạc gì đó, nhưng mấy anh này lại mang họ Trần. Khi tôi thắc
mắc thì được giải thích là do CCRĐ nên vài người họ hàng nhà tôi phải
trốn đi nơi khác và đổi tên đổi họ.
Thế hệ hậu sinh như tôi, chỉ biết đến CCRĐ qua lời kể của những người đi
trước. Sau này lớn lên, được đọc nhiều về sự kiện này với những mô tả
chi tiết lẫn số liệu thống kê, mới thấy thật quá sức tưởng tượng. Có
phải vì thế nên mỗi lẫn tôi gặng hỏi, đặc biệt là về chuyện đấu tố trong
gia đình thì người lớn thường lảng tránh. Cả chuyện ông chủ tịch xã bị
bắn oan cũng ít được nhắc đến. Có lẽ ở lứa tuổi tôi, ở xã, rất ít người
biết.
Những sai lầm của CCRĐ đã bị lịch sử phán xét, và về cơ bản đã được bạch
hóa (cho dù chính tắc hay ngoài lề), và coi như một sự kiện đau thương
của dân tộc vậy.
Nhưng hậu quả lớn nhất mà CCRĐ đã để lại cho hậu thế, là sản sinh ra một
đám người sẵn sàng chà đạp lên đạo đức, luân lý và nhân tính của con
người. Đã sản sinh ra một đám người ngu dốt, cực đoan, tàn bạo nhưng lại
được quyền định đoạt mạng sống và sự tự do của những người khác.
Đám người ấy, vẫn tiếp tục sinh sôi nảy nở và vẫn nhởn nhơ sống ở xã hội hiện tại!!!
© 2014 Baron Trịnh
Hình ảnh sưu tầm trên internet, chỉ có tính chất minh họa.
Thiên tai hay nhân tai?
00:29 |Thiên tai hay nhân tai?
1. Cơn bão số 2 (bão Rammasun) không khủng khiếp như cơ quan khí tượng
quốc gia dự báo. Nó đã tan khi chưa kịp vào tới bờ. Thế nhưng ảnh hưởng
của áp thấp nhiệt đới sau bão lại tác động mạnh đến những khu vực được
dự báo là chỉ bị ảnh hưởng nhẹ.
Áp thấp gây mưa sau bão là tất yếu, và ai cũng biết điều đó. Còn mức độ mưa to hay nhỏ lại là chuyện của “ông giời”.
Mưa lớn đã xuất hiện trên diện rộng ở tỉnh Lạng Sơn gây lũ quét và ngập
lụt nghiêm trọng. Hơn 6.000 ngôi nhà ngập sâu trong nước, Tp Lạng Sơn trở thành một ốc đảo bị cô lập bởi lũ. Người dân ở đây nói rằng, đã mấy chục năm qua, chưa hề bị như thế.
Dĩ nhiên lũ lụt là do mưa lớn gây nên. Nhưng lũ lên quá nhanh đến mức
người dân không kịp trở tay lại khiến người ta liên tưởng ngay đến nạn
phá rừng. Chỉ có tàn phá rừng thì lũ mới lên nhanh và gây lũ quét trên
diện rộng như thế. Bởi vì, còn có thứ gì ngăn cản được dòng lũ nữa đâu.
Những thiệt hại về người và của là hậu quả tất yếu của lũ lụt. Nhìn
những mái nhà cấp 4 chỉ thấy một chút đỉnh chóp, những con đường như
những dòng sông. Ở cạnh sông Kỳ Cùng, một vùng nước mênh mông chỉ phất
phơ dăm ngọn cây và vài ngôi nhà cao tầng nhô lên khỏi mặt nước.
Rồi đây, khi bão lũ vẫn còn xảy ra, thì sự ngập lụt không chỉ riêng ở Lạng Sơn.
2. Ngoài Lạng Sơn, có thêm 7 tỉnh miền núi phía Bắc chịu ảnh hưởng hoàn
lưu của cơn bão số 2. Trời mưa to đã gây lũ lụt nghiêm trọng cho nhiều
khu vực. Tính đến sáng 22/7, đã có 27 người chết, 2 người mất tích và 2 người bị thương. Thiệt hại về kinh tế ước tính lên tới hàng trăm tỷ đồng.
Khi thiên tai đã đến, thì thiệt hại về người và của là khó tránh khỏi.
Thế nhưng thời gian gần đây, mức độ thiệt hại ngày một nặng nề hơn.
Có lẽ ai cũng đều thấy rằng, đất mẹ đã không còn bao dung, che chở cho
con dân Việt dưới sự tàn phá của thiên tai. Bởi lẽ, đất mẹ đã bị tổn
thương quá nặng nề. Những vết thương mới chồng lên vết thương cũ chưa
kịp lành lặn, trông nham nhở đến tội nghiệp.
Những vạt đồi bị xẻ ứa lên màu đất đỏ, những cây cổ thụ của rừng xanh bị
cắt cụt, những khu mỏ bị đào bới, những dòng suối đục ngầu bùn đất,…
Người ta chặt cây, phá rừng, vạt đồi, đào khoáng. Người ta mở rộng đô
thị, xây nhà máy, làm đường,… nhưng không hoàn nguyên lại cây xanh cho
đất mẹ, không trồng lại những khu vực rừng phòng hộ đầu nguồn.
Và dĩ nhiên, khi thiên tai tới, không còn cây để bám đất, không còn rừng
để ngăn lũ. Những dòng nước hung dữ gầm thét như muốn cuốn đi tất cả
những vật cản trên mặt đất. Ngay cả cây cầu treo vừa xây dựng để giúp cô
trò bản Sam Lang không phải chui túi nilon vượt suối còn bị đứt cáp, thì các công trình mà “bên B là chùm khế ngọt, cho quan trèo hái mỗi ngày” hư hỏng và thiệt hại là điều khó tránh khỏi. Tất nhiên, ở xứ An-nam, “một bộ phận không nhỏ”
cả quan lẫn nhà thầu vẫn ngày ngày thắp hương cầu khấn cho thiên tai đi
qua những công trình do họ phê duyệt đầu tư và xây dựng.
Mẹ thiên nhiên, luôn là sự bấu víu của những đứa con tội đồ xứ Việt!
3. Do ảnh hưởng của hoàn lưu cơn bão số 2 mà hồ chứa chất thải và bùn đỏ
của mỏ sắt Bản Cuôn thuộc công ty Matexim (huyện Chợ Đồn, tỉnh Bắc Kạn)
bị sụt 3 điểm lớn, khiến toàn bộ bùn thải trong hồ chứa thoát ra ngoài
và tràn xuống khu vực canh tác nông nghiệp của người dân trên diện
rộng. Chắc chắn các thủy vực và các khu đất sẽ bị ô nhiễm nghiêm trọng
bởi bùn thải.
Mới chỉ ảnh hưởng của một cơn bão, đã thế. Nếu những cơn bão xảy ra trực
tiếp tại khu vực này thì liệu rằng hệ thống các hồ chứa chất thải, bùn
đỏ tại các mỏ khai thác khoáng sản có thực sự an toàn?
Năm ngoái tại Bình Thuận, hồ bùn đỏ từ khu vực khai thác titan của công
ty CP đầu tư khoáng sản và thương mại Bình Thuận cũng bị vỡ và gây những
tác động nghiêm trọng đến môi trường.
Đầu năm nay, trong chuyến thị sát Dự án tổ hợp bauxite-nhôm Lâm Đồng,
ông Hoàng Trung Hải - Phó thủ tướng đã yêu cầu có giải pháp an toàn cho
khu vực chứa bùn đỏ. Ở An-nam, chủ trương và chỉ thị của lãnh đạo cao
cấp bao giờ cũng đúng đắn. Nhưng quá trình thực hiện lại luôn sai, không
chỉ là sai sót, mà còn là sai phạm nghiêm trọng. Vì thế các sự cố mới
luôn xảy ra, chả chừa một lĩnh vực nào cả.
Chính vì vậy, ai dám đảm bảo rằng sẽ không có sự cố xảy ra đối với các
hồ chứa bùn đỏ của bauxite? Bởi vì ngoài những yếu tố con người, khu vực
này còn luôn nhận những diễn biến phức tạp của thời tiết. Và điều gì sẽ
xảy ra khi những hồ chứa hàng triệu khối bùn đỏ bị vỡ trên nóc nhà của
Đông Dương?
Và con người, có tiếp tục đổ lỗi cho thiên tai?
4. Mới chỉ hai cơn bão đầu mùa, lũ lụt đã tàn phá khủng khiếp và gây
thiệt hại nghiêm trọng nêu trên. May mắn rằng, khu vực xảy ra lũ lụt
đang ở phía Bắc, nơi mọi dòng sông, dòng suối lớn vẫn chưa bị chặn từng
khúc để làm thủy điện.
Mùa mưa bão sẽ tiếp tục, và hướng bão sẽ dịch chuyển về phía miền Trung,
nơi năm nào cũng có lũ lụt đe dọa tính mạng của người dân. Không chỉ là
lũ do thiên nhiên, mà còn có lũ do con người gây ra, bởi hoạt động xả
lũ của các thủy điện.
Khi xây dựng thủy điện, chủ đầu tư nào cũng cam kết trữ nước để chống
hạn trong mùa khô và cắt lũ trong mùa mưa. Nói thì hay thế, nhưng họ đã
không làm, để mặc lũ lụt ập lên tấm thân gầy đói rét của dân nghèo vùng
hạ lưu. Đã thế, những kẻ “bênh” thủy diện vẫn trâng tráo rằng, lũ lụt là bởi ông giời. Đến mức người viết bài này cũng phải gào lại rằng: Thủy điện không thể vô can.
Rút kinh nghiệm từ năm ngoái, năm nay Thủ tướng yêu cầu các thủy điện
phải thông báo xả lũ cho dân trước 4 giờ. Tuy nhiên các thủy điện đều
cho rằng điều đó là không thể, bởi vì thông báo trước 2 giờ như năm
ngoái đã là áp lực.
Điều đó có nghĩa, các thủy điện ở miền Trung không có khả năng cắt lũ,
phân lũ cho hạ du, khác với những gì trong luận chứng kinh tế xin cấp
phép đầu tư xây dựng thủy điện. Ông Nguyễn Tài Anh, Phó tổng giám đốc
EVN đã nói thẳng về hệ thống thủy điện trên sông Ba rằng: “Chúng ta
không kỳ vọng gì thủy điện sẽ cắt được lũ cho hạ du. Không bao giờ cắt
được! Sẽ còn lũ tiếp diễn. Chúng ta phải chấp nhận sống chung với lũ”. Còn ông Đỗ Đức Quân, vụ trưởng Vụ thủy điện (Tổng cục năng lượng, Bộ công thương) đã cay đắng thừa nhận: “Các hồ chứa này không thể chống lũ mà chỉ có thể giảm lũ”.
Báo chí giật title: “Thủy điện lật lọng không cắt lũ”.
Xét cho cùng, cái sự lật lọng của thủy điện chỉ là việc chẳng đừng
được, bởi nếu không lật lọng, họ sẽ chết. Vì thế, không nên trách các
thủy điện lật lọng. Mà phải truy đến tận cùng, ai đã để cho thủy điện
xây dựng sai với thiết kế ban đầu về hồ chứa nước của thủy điện?
Những kẻ đó, mới là những tội đồ của người dân vùng lũ, và là tội đồ của dân tộc.
5. An-nam là xứ sở có diện tích rừng lớn. Rừng nuôi nấng, chở che dân
tộc tiểu nhược này qua các biến cố thăng trầm của lịch sử hơn 2.000 năm
nay. Thời chiến, thì “rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”. Thời bình, thì “rừng giữ đất, rừng ngăn lũ”. Rừng có ơn với người dân Việt như thế, nhưng lại bị tàn phá không thương tiếc.
Trong những nhóm đại gia giàu có một cách nhanh chóng và bất ngờ của xứ
An-nam man di mọi rợ này, có các đại gia về gỗ, có các đại gia về thủy
điện, có các đại gia cấp phép và quản lý cả đại gia gỗ lẫn đại gia thủy
điện.
Khi những kẻ sống bám vào rừng ngày một giàu lên, đồng nghĩa với rừng
ngày một hẹp lại, và lũ lụt ngày một nhiều hơn. Đó chính là luật nhân
quả mà thiên nhiên dành cho con người.
An-nam mấy nghìn năm nay, vẫn quen gồng mình chống chọi với những cơn thịnh nộ của thiên nhiên, vẫn đều đặn “sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa”.
Nhưng ngày xưa còn rừng, còn có cái để chắn, để ngăn. Giờ trơ ra những
gốc cây nham nhở trên những triền núi trống đồi trọc, thì lấy cái gì để
chắn, để ngăn đây?
Gió mưa là bệnh của giời, nhưng gió mưa làm sập nhà ngập nền lại là lỗi của người. Ngàn đời nay, vẫn thế.
Thiên tai, còn có thể phòng và chống. Còn nhân tai, phòng chống thế nào đây?
© 2014 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.



