Những kẻ cuồng tín đang phá hủy lịch sử như thế nào

16:49 |

 TMSS: Phá hủy lịch sử cũng là cách phá hủy sự thật. Sự thật thì giải phóng chúng ta. Vậy, phá hủy lịch sử cũng là phá hủy và cướp đi cơ hội sống thật của con người và nhân loại. 

--------------------------------------------

Mehdi Jowkar (IRNA, Iran) - Những kẻ cuồng tín đang phá hủy lịch sử như thế nào


Phạm Nguyên Trường dịch


Cảnh những tên lính IS dùng búa tạ đập phá những pho tượng cổ làm người ta nhớ lại câu nói của nhà triết học người Pháp, Albert Camus: “Những người nói rằng họ biết tất cả mọi thứ và có thể làm tất cả mọi thứ, cuối cùng sẽ đi đến kết luận rằng phải phá hủy tất cả”. Thật vậy, những kẻ cực đoan không chỉ giết người, chúng đang nhổ tận gốc, trốc tận rễ lịch sử.


Giết người - là hành động khủng khiếp, nhưng còn khủng khiếp hơn hơn khi chứng kiến niềm vui mà hành động giết người mang tới cho những kẻ khủng bố, cũng như niềm hân hoan khi chúng cho thiên hạ thấy tội ác của chính mình. Ai chết cũng đều làm người khác cảm thấy buồn, nhưng giết người còn làm người ta đau hơn. Người này bị người khác giết còn làm chúng ta cảm thấy đau đớn hơn và tự hỏi: “Vì sao?”


Thường thì những kẻ giết người đều có lý do nào đó. Nhưng, vẫn chưa ai trả lời được câu hỏi có từ bao đời nay: diệt chủng để làm gì và làm sao mà một nhóm người đó có thể nghĩ rằng họ là những người tốt hơn những người khác và tự coi mình là Thượng Đế, tự ra những bản án tử hình và sau đó thực thi những bản án đó?

Nhưng đấy không phải là tất cả. Không chỉ giết người mới làm ta đau khổ. Tàn phá hoại lịch sử cũng cay đắng chẳng khác gì hành động giết người, và nỗi đau do những hành động man rợ đó gây ra thậm chí còn sâu sắc hơn và tạo ra những hậu quả nặng nề hơn.

Lịch sử từng có biết bao nhiêu ví dụ về tội diệt chủng và giết người vì những lí do rất khác nhau, nhưng những hình thức giết người hàng loạt do những kẻ ủng hộ những hệ tư tưởng giáo điều trong khi tìm cách giành địa vị bá chủ là khủng khiếp nhất và man rợ nhất. Dù đó là vụ giết hàng ngàn người trong các cuộc chiến tranh tôn giáo hoặc giết hàng triệu công dân bình thường do những người cánh tả hay cánh hữu hiện đại thực hiện - tất cả đều là những bằng chứng lịch sử về những đau khổ của nhân dân.

Mặc dù vậy, lịch sử không có nhiều ví dụ về những tác phẩm của nền văn minh nhân loại bị gót giày của những kẻ cuồng tín xéo nát.

Những hành động man rợ thường xảy ra trong các cuộc chiến tranh khác nhau, nhưng những hiện vật trong bảo tàng thì ít khi bị tấn công, dân tộc nào hay nhóm chính trị nào hành động như vậy chắc chắn sẽ phải nhận những đòn trừng phạt nghiêm khắc của lịch sử. Bằng chứng là Alexander Đại đế, người đã ra lệnh đốt thành phố Persepolis thủ đô của Ba Tư, và những tên xâm lược Mông Cổ, những kẻ đã cướp phá các nước bị họ chiếm đóng. Tất cả bọn họ đều phải trả giá đắt.

Đôi khi rất khó nói về những đau khổ mà sự man rợ của bọn cuồng tín gây ra cho con người. Vào những lúc như thế, tay đành buông xuôi, thấy nặng nề và đau tức trong lồng ngực.

Dường như sự đau khổ của con người là không giới hạn và chẳng bao giờ chấm dứt được và sự tiến bộ của nền văn minh không những không giảm bớt được khổ đau mà, ngược lại, đã cung cấp cho những kẻ giáo điều những biện pháp nhạo báng con người hiện đại hơn.

Hiện nay Trung Đông đang trải qua giai đoạn đen tối nhất trong lịch sử của mình. Sự xuất hiện của nhóm khủng bố IS ở Syria và Iraq và những tội ác mà chúng thực hiện mỗi ngày làm lương tâm nhân loại bị tổn thương đến mức không có từ ngữ nào mô tả được. Có cảm giác như các thành viên của nhóm người này thích giết người đến mức chúng đang phát minh ra những kiểu hành hình mới để được nhiều khoái cảm hơn. Sáng kiến mới nhất của chúng là thiêu sống một cách tàn bạo đối thủ!

Dường như tội ác của IS sẽ không bao giờ chấm dứt. Nhưng ngay cả trên khung cảnh những vụ giết người mà bọn khủng bố đang làm mỗi ngày thì việc phá hủy các di tích văn hóa ở Iraq cũng là sự báng bổ thánh thần không thể nào tha thứ được.

Khu vực nhà nước Iraq và Syria vẫn được coi là cái nôi của nền văn minh, nơi có những di tích văn hóa có giá trị nhất của toàn thể loài người. Hiện nay, một số nơi trong khu vực độc đáo này đang nằm dưới quyền kiểm soát những kẻ man rợ nhất, kể từ sau cuộc xâm lược của người Mông Cổ.

Cuộc chiến tranh ở Syria đã phá hủy nhiều di sản văn hóa của đất nước này, điều này, tự nó đã là thiệt hại cực kì to lớn đối với nền văn minh của nhân loại. Nhưng, đau xót hơn là sự phá hủy có chủ ý và theo kế hoạch những hiện vật của nền nghệ thuật cổ đại mà IS đang tiến hành ở Iraq.

Việc đốt thư viện ở Mosul với hàng trăm bản thảo có giá trị lịch sử và việc phá hủy bảo tàng trung tâm của thành phố này với những hiện vật đã được tạo ra từ hàng ngàn năm trước và thuộc về giai đoạn lịch sử cổ xưa của vùng Lưỡng Hà, là những ví dụ nổi bật về tội ác của nhóm khủng bố này đối với di sản lịch sử của nhân loại. Những hành động này của bọn khủng bố chứng tỏ rằng hệ tư tưởng của chúng ngu dốt và phi nhân đến mức nào.
 

Trước đó, nhóm này đã bắt đầu bán hàng loạt những hiện vật có giá trị lịch sử của Iraq trên thị trường chợ đen và phá hủy những bức tường cổ của Nineveh (thủ đô của nhà nước Assyria từ thế kỷ VIII tr. C.N.). Những hành động như thế đã gây ra những thiệt hại không thể khắc phục về mặt bảo tồn lịch sử loài người và không bao giờ khắc phục được nữa.

Viện cớ rằng những hiện vật đó tượng trưng cho thái độ súng bái thần tượng và rằng chính nhà tiên tri của Hồi giáo cũng phá hủy những bức tượng ở Kaaba, nhóm khủng bố này đã phá hủy một loạt giá trị văn hóa của Iraq, mà trên thực tế đấy là những giá trị của cả loài người. Nói thêm rằng, trong giai đoạn cầm quyền ở Afghanistan, lấy cớ là đấu tranh với những người ngoại đạo, Taliban cũng đã thực hiện những biện pháp tương tự như thế và chúng đã phá hủy một trong những bức tượng Phật lớn nhất thế giới.

Việc IS phá hủy các di tích cổ xưa của nền văn hóa ở Iraq, lấy cớ rằng những hiện vật này là biểu hiện của thái độ sùng bái thần tượng, đặt cho chúng ta một câu hỏi: nếu tuyên bố đó là đúng thì tại sao trong toàn bộ lịch sử một ngàn năm trăm năm của đạo Hồi, không có nhóm chính trị Hồi giáo nào cho phép mình có thái độ như thế đối với những giá trị văn hóa của những vùng lãnh thổ mà họ chinh phục được? Và tại làm sao mà ngay cả trong buổi bình minh của Hồi giáo, những người Hồi giáo đầu tiên chinh phục được những vùng đất này đã không cư xử như những tên mọi rợ?

Tư duy giáo điều như thế không chỉ coi thường ý chí của con người, như một món quà quý giá nhất mà Thượng Đế đã ban tặng cho loài người, mà còn đàn áp một cách tàn nhẫn nhất mọi bất đồng đối với giáo lí tôn giáo. Phá hủy các di tích của nền văn minh là đỉnh điểm của sự nhục mạ nhân phẩm mà hệ tư tưởng này đã làm.

Có lẽ, sẽ đúng khi nói rằng, những nỗ lực nhằm phá hoại những biểu tượng của nền văn minh và tước đoạt kí ức lịch sử của người dân là ví dụ hiển nhiên nhất của sự vi phạm những quyền tự do của con người.

“Nhà nước Hồi giáo” đã chứng minh rằng, khi thực hiện những hành động dã man, họ không chịu trách nhiệm trước bất kì ai mà cũng không công nhận bất cứ người nào, ngoài họ. Mỗi ngày cộng đồng thế giới lại biết thêm những tội ác chống lại loài người của nhóm này, vì vậy, cần phải có những biện pháp quyết liệt để xóa sổ chúng, để khôi phục lại chính quyền hợp pháp trong vùng lãnh thổ mà chúng đang kiểm soát và tiêu diệt tận gốc chính hệ tư tưởng giáo điều này, để những nhóm như IS không thể có điều kiện xuất hiện ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào.

Chính vì lí do này mà cộng đồng quốc tế và các quốc gia khác nhau trên thế giới, phải tạm quên quyền lợi riêng của mình, để nhận trách nhiệm - trên thực tế chứ không phải bằng lời nói – tiêu diệt một lần và vĩnh viễn IS, tiêu diệt hệ tư tưởng của nó và bằng cách đó làm giảm đi những khổ đau của loài người.

Dịch theo bản tiếng Nga tại địa chỉ: http://inosmi.ru/asia/20150305/226650957.html#ixzz3TSOJ4GG5

Xem thêm…

Việt Nam: Kiểm soát chặt chẽ những người ủng hộ dân chủ, phê bình chính quyền trong năm 2014

02:37 |
 Vẫn chưa thấy ánh sáng cuối đường hầm cho các nhà hoạt động

Ảnh LTN blog
 
(New York) – Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nhận định trong Bản Phúc trình Toàn cầu năm 2015 rằng tình hình nhân quyền ở Việt Nam trong năm 2014 vẫn duy trì những đặc tính của một chế độ độc đảng, với các bản án mang động cơ chính trị, người lao động không được hưởng đầy đủ quyền lợi, tình trạng công an bạo hành tràn lan và các xung đột về đất đai tiếp tục gia tăng. Chính quyền Việt Nam kiểm soát chặt chẽ tự do ngôn luận và tự do lập hội. Các blogger, những người bảo vệ nhân quyền, các nhà hoạt động vì quyền lợi lao động và đất đai, cũng như các nhà vận động cho tự do tôn giáo và dân chủ tiếp tục bị sách nhiễu, đe dọa, hành hung và tù giam.
“Trong năm 2014, Việt Nam tiếp tục vận hành ‘cánh cửa xoay’ đối với các tù nhân chính trị, phóng thích một số người nhưng lại đưa một số lượng lớn hơn những nhà hoạt động ôn hòa vào tù dưới cái mác tội phạm bị kết án,” ông Brad Adams, Giám đốc Ban Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Nhiều vụ phóng thích nói trên được thực hiện để giành những lợi ích ngoại giao, nhưng thực tế là số người bị kết án còn cao hơn gấp đôi số được phóng thích, khiến nỗ lực trình làng một gương mặt cải cách của chính quyền Việt Nam bị ảnh hưởng trầm trọng.”
Trong bản phúc trình toàn cầu dài 65 trang, lần phát hành thường niên thứ 25 của mình, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền tổng kết tình hình nhân quyền tại hơn 90 quốc gia. Trong bài giới thiệu, Giám đốc Điều hành Kenneth Roth kêu gọi chính quyền các quốc gia cần nhận thức rằng nhân quyền góp phần tạo ra một hệ tiêu chuẩn đạo đức hữu hiệu trong những giai đoạn bất ổn, và vi phạm nhân quyền có thể gây bùng nổ hoặc làm trầm trọng thêm các nguy cơ về an ninh. Việc xâm hại những giá trị cốt lõi của tự do và đối xử bình đẳng có thể mang lại những mối lợi trước mắt, nhưng rất hiếm khi tương xứng với cái giá phải trả về lâu dài.
Trong năm 2014, chính quyền Việt Nam đã đưa ít nhất 29 nhà hoạt động và bất đồng chính kiến ra xét xử, và kết án họ tổng cộng 129 năm tù giam. Trong số những người bị kết án vì vận động ôn hòa có các blogger nổi tiếng Trương Duy NhấtBùi Thị Minh Hằng. Chính quyền cũng bắt giữ ít nhất 13 nhà hoạt động nhân quyền khác đang chờ điều tra và/hoặc xét xử, trong đó có các blogger nổi tiếng Nguyễn Hữu Vinh (bút danh Anh Ba Sàm), Hồng Lê Thọ (bút danh Người Lót Gạch) và Nguyễn Quang Lập (bút danh Bọ Lập).
Chính quyền đã phóng thích 12 tù nhân chính trị trước khi hết án tù. Blogger nổi tiếng Đinh Đăng Định qua đời một thời gian ngắn sau khi được thả. Nhà hoạt động pháp lý Cù Huy Hà Vũblogger Nguyễn Văn Hải (bút danh Điếu Cày) được tạm hoãn thi hành án và đưa sang Hoa Kỳ. Nếu trở lại Việt Nam, họ sẽ phải thi hành nốt thời hạn còn lại của bản án cũ.
Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cũng nhận xét rằng các hình thức sách nhiễu khác, như đe dọa, câu lưu và hành hung, đã trở nên trầm trọng hơn trong năm 2014. Có ít nhất 14 nhà hoạt động nhân quyền, trong đó có các cựu tù nhân chính trị Huỳnh Ngọc Tuấn, Nguyễn Bắc Truyển, Trương Minh Đức, Nguyễn Văn ĐàiNguyễn Hoàng Vi cho biết họ bị côn đồ lạ mặt tấn công và hành hung. Không có cá nhân nào bị cáo buộc hay truy tố trong tất cả các vụ nói trên.
Công an vẫn cản trở việc đi lại để ngăn không cho người dân tham dự các sự kiện liên quan đến nhân quyền và tiếp tục theo dõi các chi nhánh không được công nhận của đạo Cao Đài, Phật giáo Hòa Hảo, các nhà thờ Tin lành và Mennonite tại gia, và Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN). Chỉ trong chín tháng đầu năm 2014, có ít nhất 20 người bị kết án vì đã tham gia các nhóm tôn giáo không được chính quyền phê chuẩn.
“Tự do tôn giáo không có nghĩa là tự do thờ cúng theo đúng cách được chính quyền phê chuẩn,” ông Adams nói. “Mà phải là chấm dứt việc theo dõi và can thiệp vào cách thức người dân chọn để thực hành tín ngưỡng của họ.”
Tình trạng công an bạo hành, kể cả gây chết người trong khi giam giữ, đã đến mức gần như trở thành một vấn nạn tràn lan, theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền. Trong năm 2014, ngay cả các báo chí nhà nước, vốn bị kiểm soát chặt chẽ, cũng thường đưa tin về tình trạng bạo hành của công an. Nhiều người bị giam, giữ cho biết từng bị đánh đập để ép nhận tội, đôi khi về các hành vi họ cam đoan rằng mình không thực hiện. Trong số nạn nhân bị đánh đập có cả trẻ em. Trong nhiều trường hợp, những người chết tại nơi giam giữ của công an chỉ bị tạm giữ vì những lỗi nhỏ. Nguyên nhân cho những cái chết trong khi giam giữ do phía công an đưa ra, như được cho là tự sát, thường khó tin và gây cảm giác về một sự bao che có hệ thống.
Trong một động thái đáng khen ngợi, Quốc hội đã thông qua Công ước Chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc (CUCTT) vào tháng Mười Một. Tuy nhiên, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền bày tỏ quan ngại về việc Việt Nam bảo lưu điều 20, có nội dung yêu cầu quốc gia thành viên phải hợp tác và cung cấp thông tin để đáp ứng yêu cầu về các vụ cụ thể của ủy ban Liên Hiệp Quốc phụ trách việc thi hành CUCTT.
“Việc thông qua Công ước Chống Tra tấn của LHQ là một mốc mới đối với Việt Nam, nhưng công nhiên từ chối hợp tác với LHQ về các vụ cụ thể khiến làm dấy lên câu hỏi về độ thành thực của chính quyền trong việc thực thi công ước này,” ông Adams nói. “Năm 2015 sẽ cho thấy liệu việc thông qua CUCTT có mang lại ý nghĩa thực sự cho người dân Việt Nam, hay vẫn chỉ là một chiêu PR.”
Xem thêm…

“Chuyện tử tế” ngày nay

01:59 |
TMSS: Một bài phỏng vấn hay và có ý nghĩa. Người trả lời thật hay và đáng để chúng ta suy gẫm. Nếu không có sự tử tế thì mọi thứ tử tế đều là hình thức và là tử tế tệ! Sống tử tế là quyền mà mỗi người phải được hưởng!
------------------------------------------

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

Đạo diễn Trần Văn Thủy.
Nhiều vấn đề bức bối

Trong những năm vừa qua nhân sĩ trí thức Việt Nam đã lên tiếng lo ngại cho việc xuống cấp đạo đức, văn hóa suy đồi nghiêm trọng trong xã hội Việt Nam. Những chuyện đáng buồn từ trường học cho tới mặt bằng xã hội từ chính quyền cho tới hệ thống truyền thông, giải trí đâu đâu cũng xảy ra những vấn đề bức bối không thể chấp nhận.

Mời quý vị theo dõi cuộc mạn đàm giữa Mặc Lâm và đạo diễn Trần Văn Thủy, tác giả cuốn phim “Chuyện tử tế” phát hành từ hơn 30 năm trước nhưng nay nhìn lại vẫn thấy như cuốn phim nói về cuộc sống hôm nay. Trước tiên đạo diễn Trần Văn Thủy nhận xét:

Trần Văn Thủy: Tôi thấy có lẽ vào thời điểm hiện tại những bi kịch của xã hội, những chuyện trên báo đài và trong các phương tiện thông tin đại chúng đưa ra các mặt trái của xã hội, tệ nạn, những chuyện hiếp đáp nhau và những chuyện đau lòng nhiều quá.

Đúng là thời điểm hiện tại thì tự nhiên nó rộ lên đề cao sự tử tế. Truyền hình thì có chương trình “Việc tử tế” và gần đây thì người ta nhắc nhiều lắm kể cả những tổ chức xã hội dân sự có quan tâm họ mời tôi đến để chiếu phim, nói chuyện, mạn đàm. Không phải ngẫu nhiên mà bây giờ lại quan tâm đến chuyện tử tế, coi như một đề tài nóng bởi vậy cho nên vừa rồi theo lời mời của một số diễn đàn thì tôi có trao đổi tham luận và có một số suy nghĩ như thế này:

Nếu mà nói về sự tử tế thì nó là vấn đề của nhân loại, nó lớn lắm và nếu nói về sự tử tế tận cùng tới cái góc khuất của đời sống thì nó cũng sẽ đụng tới vấn đề chính trị. Đấy là qua cái trải nghiệm của tôi mà nhất là Việt Nam khi bàn về chuyện tử tế, bàn về nếp sống văn hóa, sự ứng xử văn hóa thì thực ra nó không phải là vấn đề nhỏ.

Theo sự hiểu biết trải nghiệm cũng như cái ám ảnh của tôi thì một đất nước có trở nên hấp dẫn hay không, có hạnh phúc hay không cái quan trọng nhất là mối quan hệ giữa người với người, cái tình người. Tôi nghĩ chưa chắc một đất nước giàu nhất to nhất hay đông dân nhất hay đánh nhau giỏi nhất… mà ở xứ sở nào có tình người tốt đẹp thì người ta tìm thấy hạnh phúc và người ta coi là nơi đáng sống nhất.

Mặc Lâm: Trong lúc xã hội bàn cãi một cách rộng rãi về chuyện tử tế thì truyền thông có nhắc lại cuốn phim cùng tên của ông đã làm hơn 30 năm trước hay không?

Trần Văn Thủy: Gần đây người ta bàn rộ lên chuyện tử tế thì tôi đôi khi trở thành mục tiêu cho người ta đàm tiếu. Thường thường người ta đặt ra cho tôi câu hỏi: Tôi hỏi ông cái xã hội bây giờ so với hơn 30 năm trước khi ông làm “Chuyện tử tế” thì bây giờ nó tốt lên hay xấu đi? Tôi cũng thẳng thắn mà thưa rằng 30 năm trước đây tuy nghèo thật, khó khăn đời sống vất vả hơn nhưng tình người, cách đối xử giữa con người với nhau nó tốt hơn bây giờ. Bây giờ đời sống đi lên nhưng về mặt tình người, về mặt đạo đức, ứng xử thì nó tệ hơn ngày xưa. Rõ ràng bây giờ trộm cắp hơn, tệ nạn hơn, tham nhũng hơn, nhiều chuyện bất nhẫn hơn. Đấy là một nghịch lý.
.
clip_image003 
 Một cảnh trong phim Chuyện Tử Tế. Screen capture. 

Có lẽ tôi là người khởi xướng cái đề tài này cách đây 30 năm mà tôi phải xin thưa với quý thính giả rằng thời tôi làm bộ phim có tên là “Chuyện tử tế” thì mọi người nhìn tôi bằng con mắt ít thiện cảm và cũng ít sự chia sẻ. Những người có trách nhiệm trong chính quyền về phương diện điện ảnh gây khó khăn cho tôi rất nhiều. Mà bộ phim cho tới giờ phút này cũng không nhận được một vinh danh, một đánh giá nào chính thức của các Liên hoan phim hay các hội đoàn về điện ảnh.

Tôi nghĩ rằng cái quan trọng nhất là giữa người với người. Sự ứng xử, lòng tốt, sự tử tế… thậm chí tôi viết trong lời mở đầu của cuốn phim có một đoạn nguyên văn mà tôi còn thuộc lòng như thế này:

“Từ rất xa xưa cha bác có dạy rằng tử tế vốn có trong mỗi con người, mỗi nhà, mỗi dòng họ, mỗi dân tộc. Hãy bền bĩ đánh thức sự tử tế đặt nó lên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài của quốc gia bởi thiếu nó, một cộng đồng dù có những nỗ lực tột bực và chí hướng cao xa đến mấy thì cũng chỉ là những điều vớ vẩn. Hãy hướng con trẻ và cả người lớn đầu tiên vào việc học làm người, người tử tế, trước khi mong muốn và chăn dắt họ trở thành những người có quyền hành giỏi giang hoặc siêu phàm.

Tương tác giữa văn hóa và sự tử tế

Mặc Lâm: Thưa ông xét trên bình diện xã hội thì sự tử tế có liên quan mật thiết thế nào đối với văn hóa, nhất là trong thể giới văn minh ngày nay sự tử tế được xem như là khởi điểm của ứng xử trong cộng đồng?

Trần Văn Thủy: Cái chìa khóa cho xã hội đi lên là vấn đề văn hóa. Tất nhiên giữa văn hóa và sự tử tế nó có sự tương tác. Một người tử tế thì không thể nào thiếu văn hóa được. Tử tế là đỉnh điểm của văn hóa. Trong bản thân người được gọi là có văn hóa không thể nào thiếu sự tử tế được. Đây là một đề tài lớn lắm anh Mặc Lâm ạ, đề tài của nhân loại, tuyệt đối không phải là đề tài nhỏ. 
Cái chìa khóa cho xã hội đi lên là vấn đề văn hóa. Tất nhiên giữa văn hóa và sự tử tế nó có sự tương tác. Một người tử tế thì không thể nào thiếu văn hóa được. Tử tế là đỉnh điểm của văn hóa.
Đạo diễn Trần Văn Thủy
Thế nhưng ở Việt Nam đã lâu rồi ai nói cái gì cứng một tí, lệch lề phải lể trái một tí thì “Ối giời ôi chuyện chính trị” hoặc là “không nói chuyện chính trị” hay “không thích chuyện chính trị”. Khổ, chính trị nó có tội vạ gì đâu? Xã hội Việt Nam bây giờ nếu mà luận bàn sơ sơ hay nói chuyện phiếm lề đường quán nước thì không sao nhưng bất kỳ một đề tài gì mà nói đến sự tận cùng của nó thì đều đụng đến cái gọi là chính trị.

Mặc Lâm: Thưa có lẽ vì vậy mà chính quyền đang kêu gọi thực hiện theo nghị quyết vực dậy đạo đức nơi công sở cũng như thực hiện đời sống văn hóa mọi nơi…đem chính trị hướng dẫn văn hóa đôi khi cũng thuyết phục người dân phải không ạ?

Trần Văn Thủy: Tôi nói thì nó hơi ngược tí anh Mặc Lâm ạ. Ở Việt Nam đã từ lâu rồi người ta quan niệm rằng văn hóa là một phạm trù của chính trị. Một phạm trù nhỏ bé trong chính trị và chính trị phải lãnh đạo văn hóa, điều đó xã hội Việt Nam xem là mặc nhiên từ lâu rồi nó là như thế. Có lúc tôi đã nghĩ như thế này: hình như không hoàn toàn là như thế mà hình như chính trị là một phạm trù của văn hóa. Nếu như một nền chính trị mà không mang màu sắc văn hóa, không mang tinh thần nhân văn, nhân đạo, tiên tiến thì không thể nào có một cái thứ chính trị chân chính được.

Nếu cứ quan niệm đặt chính trị lên trên, rồi thì văn hóa phải đi theo chính trị thì một đất nước có một nền văn hóa tốt sẽ không thể nào có một nền chính trị dở được và cũng không thể sản sinh ra chính trị gia tồi được cho nên cái văn hóa nó phải bao trùm lên. Tôi nghĩ rằng nó bao trùm lên mọi mặt của đời sống xã hội chứ không riêng những phạm trù nào đâu. Phải nói rằng đến bây giờ chúng ta ý thức được điều đấy thì cũng là may mắn nhưng cũng quá muộn.

Mặc Lâm: Ông có vẻ bi quan nhưng tôi vừa đọc một bản tin nói về người dân Sài Gòn kéo một tên trộm dưới sông lên và thấy anh ta lạnh quá có người cởi áo ra cho anh ta nữa. Đây là một sự tử tế tuy ít nhưng vẫn xảy ra phải không?

Trần Văn Thủy: Anh gợi ra cái chuyện một số bà con đã lấy áo cho người ăn trộm thì nó là cái chuyện quý mà nó không phải là ít đâu những người tốt trong xã hội còn nhiều nếu không có chắc chúng ta không sống nỗi. Tôi xin thưa cũng trong bộ phim vừa nhắc đến là bộ phim “Chuyện tử tế” cách đây hơn 30 năm có một đoạn nguyên xi cái hình và lời của nó như thế này; “Xung quanh chúng ta có nhiều người tử tế lắm chứ! Những người tử tế chính là những người bất hạnh, nghèo khó. Họ chính là những người khát khao sự tử tế hơn ai cả.

Tôi vẫn tin đời sống còn rất nhiều người tử tế nhưng tôi muốn nhấn mạnh đến vai trò của người trí thức, vai trò của thông tin đại chúng, vai trò báo chí phát thanh truyền hình và đặc biệt là vai trò của người cầm quyền. Tôi nghĩ trong một đất nước, trong một gia đình, vai trò của người cầm quyền rất là quan trọng nếu anh không gương mẫu thì xã hội không thể tốt đẹp lên được.

Nhưng bây giờ nhìn vào những người cầm quyền thì đâu có nhiều gương tốt? Phần lớn những người tốt thì tiếng nói của họ đâu phải là tất cả và nhiều khi nổi lên những chuyện băng đảng rồi chạy quyền chạy chức, rồi tham nhũng. Để làm sao xã hội nó tốt lên được, để làm sao xã hội mà văn hóa và sự tử tế nó có đất tồn tại, thì có lẽ người cầm quyền chịu trách nhiệm rất là quan trọng. Bên cạnh sự khích lệ sự tử tế có lẽ phải bàn đến việc tạo ra một môi trường để con người ta có thể sống tử tế được. Nếu không có môi trường để con người ta sống tử tế, người ta đói rách quá người ta bần hàn quá, bất công ngạt thở quá thì làm sao người ta sống tử tế được mà cái này thì tôi nghĩ trách nhiệm của người cầm quyền.

Mặc Lâm: Như ông nói thì hình như vai trò của người dân trong xã hội không mấy quan trọng trong việc ứng xử với nhau một cách tử tế. Dù sao thì trong mỗi cá thể phải tự chịu trách nhiệm trong cách ứng xử của mình thưa ông?

Trần Văn Thủy: Tôi thấy anh Mặc Lâm hôm nay lại nhắc nhiều đến trách nhiệm và hiện trạng của người bình thường. Vâng, tôi rất chia sẻ và tán thành với anh bởi vì tất cả chúng ta đều có trách nhiệm đối với vần đề thịnh suy, tốt xấu của xả hội. Tôi là người có chính kiến và tôi nghĩ đầu tiên phải là người câm quyền. Thượng bất chính, hạ tất loạn.

Thưa anh nếu như dân chúng, trí thức và những người có lòng không được tự do trình bày cái ý kiến của mình tức là lại đụng đến vấn đề lớn là vấn dề tự do ngôn luận ở Việt Nam, thì không có cách nào xây dựng một xã hội có văn hóa và có sự tử tế được đâu. Nếu bây giờ chỉ nói theo lề phải, chỉ nói theo văn bản, chỉ nói theo đường lối chính sách tại vì cuộc sống nó muôn màu muôn vẻ và nó đa dạng. Có lẽ để kết thúc buổi mạn đàm ngày hôm nay anh cho phép tôi được nhắc lại cái câu mà tôi cho rằng cũng đáng lưu tâm.

Vừa rồi có một buổi giao lưu ra mắt cuốn sách “Điệp viên hoàn hảo” của sử gia Larry Berman ông ấy viết về điệp viên Phạm Xuân Ẩn ra mắt ở số 3 Phạm Ngũ Lão. Họ cũng biết tôi là người tham gia chiến tranh có mặt ở chiến trường cũng có rất nhiều quan tâm đến thời chiến, có một nhà báo bảo ông Trần Văn Thủy phát biểu đi, thế là tôi lên phát biểu. Cái đoạn cuối cùng tôi có nói như thế này: “Thượng đế sinh ra cho chúng ta mỗi người một cái mồm. Cái mồm có bổn phận phải nói những điều chúng ta nghĩ. Không có lý do gì cái mồm do Thượng đế sinh ra mà chúng ta lại nói những điều người khác muốn”. Cho nên tôi cho rằng tôn trọng tự do ngôn luận là điều tối thượng để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, tử tế hơn, văn hóa hơn.

Mặc Lâm: Xin cám ơn đạo diễn Trần Văn Thủy.
 
 
 
Xem thêm…

BỊ ĐUỔI HỌC VÌ ĐI LÀM TỪ THIỆN!

15:31 |
TMSS: Vai trò của nhà trường, trước khi dạy cho học trò là người có kiến thức thì phải dạy cho các em làm người. Làm người chưa đủ mà phải dạy các em làm người tử tế. Vậy cớ sao hành động muốn làm người lương thiện,làm người tử tế lại bị lên án!? Vả lại, đuổi học em là đóng lai tương lai và quyền sống của em. Quyền được học tập để sau này sống trong sự hiểu biết và có tương lai xán lạn! Vậy, tước đi quyền được học của em là hành vi phi giáo dục nếu không muốn nói là vô giáo dục, đồng thời cũng là hành vi tước đi quyền sống của em!

Nguyễn Đình Bổn: “Dân chủ - kỷ cương – tình thương – trách nhiệm”!?
Đó là phương châm của trường THDL Phạm Ngũ Lão quận Gò Vấp, ngôi trường vừa ra một quyết định "đình chỉ học tập" một nữ sinh lớp 11 vì em "không tham gia văn nghệ"!
Ngay khi cộng đồng mạng lên tiếng và chia sẻ cái quyết định phi “Dân chủ - kỷ cương – tình thương – trách nhiệm” đó trên facebook, báo chí đã vào cuộc.
Em Linh trả lời báo PLO (Pháp luật thành phố HCM) rằng mình tham gia làm từ thiện và do lịch của nhóm em đi tặng quà cho người nghèo ở Tiền Giang từ thứ 7 đến chiều chủ nhật mới về lại. Vì trùng thời gian với ngày trường tổ chức sơ kết HK1 nên em có xin phép cô giáo và cô hiệu trưởng vắng mặt ở lễ sơ kết nhưng cô hiệu trưởng không đồng ý. Tuy thế, em vẫn tự ý vắng mặt để đi với nhóm bạn. Linh nói thêm, sáng 20-1, nhà trường đã yêu cầu Linh phải ký xác nhận và đọc quyết định buộc thôi học này trước toàn thể học sinh lớp 11A1, trong đó có ban giám hiệu và cô giáo chủ nhiệm dự!
Thế nhưng khi báo PLO đặt vấn đề với nhà trường thì cô Nhung, cô giáo chủ nhiệm của Linh khẳng định: “Không có quyết định đình chỉ học nào đối với em Linh cả. Đây là sự việc rất nhạy cảm, cần làm việc với ban giám hiệu để được thông tin rõ ràng hơn”.
Tôi không cho rằng em Linh nói dối, nếu vậy cái quyết định kia là giả? Và cách trả lời thoái thác trách nhiệm của giáo viên chủ nhiệm của Linh cho thấy nhà trường đang tìm cách đối phó với sai trái của mình.
Điểm sáng trong câu chuyện này là sức mạnh của cộng đồng mạng. Nếu không có facebook, có thể một hành xử phi giáo dục sẽ không có cơ hội sửa chữa. Và nếu muốn thực hiện đúng phương châm “Dân chủ - kỷ cương – tình thương – trách nhiệm” của mình, Ban giám hiệu trường THDL Phạm Ngũ Lão hãy mau chóng nhận sai lầm, rút quyết định và xin lỗi học sinh của mình chớ đừng nghĩ cách đối phó!

------------------------------------

Bị đình chỉ học vì… “bỏ biểu diễn văn nghệ”(?!)

Thứ Ba, ngày 20/01/2015 21:30 PM (GMT+7)
Theo gia đình em Nguyễn Thị Tuyết Linh, lớp 11A1 Trường THCS&THPT dân lập Phạm Ngũ Lão (Q.Gò Vấp, TP.HCM), lý do em Linh bị đình chỉ học tập là vì "tự ý bỏ biểu diễn văn nghệ ngày sơ kết học kỳ 1 mặc dù cô hiệu trưởng đã gọi lên phân tích".

Trao đổi với Dân Việt chiều 20.1, chị Nguyễn Ngọc Dung (chị gái em Linh) bức xúc: “Em tôi mới nhận được quyết định bị đình chỉ học tập vào sáng hôm nay (20.1) vì lý do không tham gia biểu diễn văn nghệ. Nhà trường đã viện dẫn thông tư số 8/TT ngày 21.3.1988 của Bộ GD-ĐT về việc hướng dẫn khen thưởng và kỷ luật học sinh trong các trường THPT để ra quyết định. Tuy nhiên, tôi đã tham khảo kỹ thông tư này và không thấy bất cứ quy định nào trong thông tư quy định em tôi bỏ biểu diễn văn nghệ là bị đình chỉ học cả”.
Cũng theo chị Dung: “Tôi và nhóm bạn hay tổ chức các chương trình từ thiện, hôm diễn ra văn nghệ em tôi đã đi theo chương trình từ thiện này (rơi vào thứ bảy và chủ nhật). Tôi muốn cho em mình tham gia chương trình từ thiện để hiểu được cuộc sống khốn khó của nhiều mảnh đời bên cạnh chúng ta, để giúp em them yêu cuộc sống hơn sau một tuần học tập mệt mỏi và căng thẳng. Thế nhưng, quyết định này của nhà trường đã khiến em tôi thêm hụt hẫng”.
.. Bị đình chỉ học vì… “bỏ biểu diễn văn nghệ”(?!) - 1
Quyết định đình chỉ học tập đối với em Nguyễn Thị Tuyết Linh.

Liên quan đến vụ việc trên, chúng tôi đã liên lạc với phía nhà trường để xác minh thêm thông tin, nhưng không liên lạc được.
Được biết ngày mai (21.1), chị Dung cùng em Linh sẽ lên gặp trực tiếp Hiệu trưởng Trường THCS&THPT dân lập Phạm Ngũ Lão để làm rõ lý do bị đình chỉ học bất ngờ.
Theo Q.H (Dân Việt)


Hiệu trưởng giả quyết định đình chỉ học tập để dạy học trò?

Dân trí Tự ý bỏ biểu diễn văn nghệ ngày sơ kết học kỳ 1, em Nguyễn Thị Tuyết Linh-HS lớp 11A1, Trường THPT dân lập Phạm Ngũ Lão (TPHCM) nhận quyết định đình chỉ học tập do chính hiệu trưởng ký quyết định. Phó hiệu trưởng trường này khẳng định đây chỉ là động tác giả của nhà trường.

Ngày 20/1, trên mạng Facebook, một quyết định đình chỉ học tập “lạ” của Trường THPT dân lập Phạm Ngũ Lão (quận Gò Vấp, TPHCM) liên tục được chia sẻ.
Nội dung quyết định đình chỉ học tập em Nguyễn Thị Tuyết Linh, học sinh (HS) lớp 11A1 với lý do: “Tự ý bỏ buổi biểu diễn văn nghệ ngày sơ kết học kỳ 1. Mặc dù cô hiệu trưởng đã gọi lên phân tích”.
Quyết định đình chỉ học tập của Trường THPT dân lập Phạm Ngũ Lão với em Nguyễn Thị Tuyết Linh
Quyết định đình chỉ học tập của Trường THPT dân lập Phạm Ngũ Lão với em Nguyễn Thị Tuyết Linh.
 
Quyết định này do hiệu trưởng Lê Thị Thanh Nguyệt ký, có đóng dấu mộc đỏ của nhà trường. Đồng thời, kèm quyết định này nhà trường cũng yêu cầu em Linh trả lại giấy khen cho nhà trường và nhận học lực hạnh kiểm Yếu.
Hình thức kỷ luật đình chỉ học tập theo quyết định của hiệu trưởng Trường THPT dân lập Phạm Ngũ Lão, nhiều ý kiến cho rằng quá nặng và lạ lùng, quá đơn giản, sơ sài đối với việc đình chỉ học tập một HS. Chưa kể đến những điều khó hiểu như yêu cầu em Linh trả lại giấy khen. Khi quyết “lạ” này được chia sẻ trên mạng xã hội, không ít người tỏ ra phẫn nộ, bức xúc trước quyết định của nhà trường.
Theo thông tin từ phía em Nguyễn Thị Tuyết Linh, em cho biết em tham gia một tiết mục múa tập thể diễn ra trong lễ sơ kết học kỳ 1 vào ngày 18/1. Thời gian này, chương trình từ thiện mà Linh cùng bạn bè lập nên cũng đang có kế hoạch đi trao quà cho người nghèo ở Tiền Giang nhưng chưa có lịch cụ thể.
Đến sát ngày, Linh mới biết lịch chương trình từ thiện sẽ kéo dài từ ngày 16 đến ngày 18/1.  Linh có xin phép cô giáo và hiệu trưởng được vắng mặt tại buổi lễ nhưng không được đồng ý nên em đã tự ý bỏ lễ tổng kết để đi từ thiện.
Chia sẻ về những phản hồi về quyết định lạ lùng này, ông Nguyễn Văn Phú, Phó hiệu trưởng Trường THPT dân lập Phạm Ngũ Lão khẳng định đây chỉ là một động tác giả của nhà trường, đã được nhà trường áp dụng từ lâu trong việc giáo dục và nâng cao nhận thức, tính kỷ luật cho các em. Và quyết định này không hề có tính pháp lý.
Sau khi có “quyết định” này, cô chủ nhiệm sẽ mời gia đình HS tới làm việc để chia sẻ cụ thể. Ban đầu, do mới nhận quyết định có chữ ký hiệu trưởng, chưa được giải thích nên phía gia đình em Linh lo lắng là điều dễ hiểu. Trong ngày 21/1, nhà trường sẽ trao đổi với gia đình em Linh để tránh sự lo lắng không đáng có.
Thầy Phúc cho biết thêm, dịp này nhà trường sẽ trao đổi thêm với gia đình về việc chấp hành kỷ luật của em Linh để giúp em có nhận thức, trách nhiệm hơn với vai trò, công việc của mình trong tập thể. Việc tự ý bỏ diễn văn nghệ của em ảnh hưởng đến cả đội và trước đó đã từng xảy ra, nhà trường cũng đã nhắc nhở nhưng em chưa có biện pháp khắc phục. 
Còn nhìn chung, em Linh được nhà trường đánh giá là ngoan, có năng khiếu về văn nghệ và nhà trường luôn quan tâm đến hoàn cảnh Linh mồ côi bố mẹ, đang sống với người bác.
Hoài Nam (Dân Trí)


Sài Gòn: Nữ sinh mồ côi bị đuổi học vì tham gia từ thiện chủ nhật

 

Bạn đọc Danlambao - Một nữ sinh trung học 16 tuổi tại Sài Gòn vừa bị đuổi học chỉ vì vắng mặt trong buổi văn nghệ do nhà trường tổ chức vào ngày chủ nhật.

Quyết định đình chỉ học tập do đích thân hiệu trưởng trường trung học phổ thông Phạm Ngũ Lão (Gò Vấp), bà Lê Thị Thanh Nguyệt ký và có hiệu lực hôm 20/1/2015.

Theo nội dung quyết định được phổ biến trên facebook, em Nguyễn Thị Tuyết Linh, học sinh lớp 11A1 bị đuổi học với lý do 'Tự ý bỏ buổi biểu diễn văn nghệ sơ kết học kỳ 1 (năm học 2014-2015) mặc dù cô hiệu trưởng đã gọi lên phân tích'.

Kèm với hình phạt đình chỉ học tập, em Tuyết Linh còn bị nhà trường hạ bậc hạnh kiểm xuống mức yếu. Đồng thời, cô nữ sinh 16 tuổi này còn bị buộc phải 'trả lại giấy khen' cho nhà trường.

Vụ việc hiện đang gây lên làn sóng phẫn nộ trên các mạng xã hội. Được biết, em Nguyễn Thị Tuyết Linh sinh ngày 1/2/1998, là người Công Giáo, mồ côi cả cha lẫn mẹ. 

Trước đó, trường THPT Phạm Ngũ Lão có tổ chức một buổi văn nghệ vào đúng ngày chủ nhật. Em Nguyễn Thị Tuyết Linh vắng mặt do phải tham dự chuyến đi từ thiện 'Chia sẻ nụ cười Hài Đồng Giêsu' tới vùng sâu nghèo khó.

Theo facebook linh mục Đinh Hữu Thoại, bà Lê Thị Thanh Nguyệt - hiệu trưởng trường THPT Phạm Ngũ Lão thậm chí còn còn có những lời lẽ xúc phạm đến danh dự của em Tuyết Linh.

"Bà Hiệu trưởng nói với Linh khi biết hôm đó Linh vắng vì tham gia việc từ thiện: Em làm việc từ thiện không có ích lợi cho bản thân em. Làm việc ấy không giúp ích được gì cho tương lai em. Em giúp người ta rồi người ta có giúp lại gì cho em không?..."

Sang đến ngày thứ ba, khi vừa đến lớp thì Tuyết Linh đã bị đuổi học ngay trong ngày. Nội dung quyết định đình chỉ học tập đối với em Nguyễn Thị Tuyết Linh là vô thời hạn.

Việc làm trên ban giám hiệu trường THPT Phạm Ngũ Lão (Gò Vấp) không những vô lương tâm mà còn là hành vi phản giáo dục. Bởi lẽ khi bị đuổi học, em Tuyết Linh sẽ rất khó xin học vào một trường khác vì đã bị hạ bậc hạnh kiểm xuống mức yếu.

Việc làm nhẫn tâm của bà hiệu trưởng Lê Thị Thanh Nguyệt đã hoàn toàn đóng lại cánh cửa học hành và tương lai của cô nữ sinh 16 tuổi vốn mồ côi cả cha lẫn mẹ.

TMSS tổng hợp
Xem thêm…

VN NGUỒN CUNG CẤP NỘI TẠNG VÔ TẬN CHO HOA LỤC

01:18 |
 NGUYỄN VĨNH LONG HỒ

Tờ China Daily cho biết cảnh sát Trung Cộng đang truy tìm hơn 100 cô dâu Việt Nam biến mất không để lại dấu vết cùng với một người môi giới từø hồi tháng 11 ở tỉnh Hà Bắc. Một quan chức địa phương được báo chí trích lời nhận định một đường dây buôn người có tổ chức có thể đứng sau vụ mất tích hàng loạt trên.
 
Ông Vũ Văn Vinh, Giám đốc Trung tâm Bảo trợ Xã Hội tỉnh Lào Cai, hiện đang cưu mang các cô gái bị lừa bán sang Trung Cộng cho đài VOA Việt Ngữ biết, các vụ mua bán, lừa các cô gái Việt Nam thời gian qua không suy giảm và các nạn nhân chủ yếu không có công ăn việc làm. Ông Vịnh nói: “Môi giới lợi dụng, lừa bán đi. Ngoài chiêu là môi giới việc làm, còn có chuyện lợi dụng tình yêu để lừa bán đi. Số mà bị lừa bán đi có tới phân nửa là bị bán để làm vợ, làm cô dâu. Khi làm dâu thì có hai tình huống xảy ra. Ban đầu khi bị lừa bán như thế, các cô nầy sẽ không chấp nhận các cuộc tình như thế này, nhưng sau một thời gian, bản thân những người mua họ, rất cần cô dâu. Thế rồi sau một thời gian nhất định thì cũng có tình cảm, có tình yêu và thậm chí có cả con cái. Trường hợp đấy, phần lớn không muốn về. Loại thứ hai là trong quá trình hôn nhân ấy, không chấp nhận được, không đồng ý được, hoặc các gia đình đó không chấp nhận cuộc tình đó thì xảy ra tình trạng cô dâu trốn về”.

Theo ông Vĩnh, các vụ mất tích có thể xuất phát từ chuyện các cô gái bị cưỡng ép kết hôn đã khiến họ “nung nấu ý định bỏ trốn”. Ông nầy cho rằng các cơ quan chức năng của VN cần phải vào cuộc để tìm huểu rõ các vụ mất tích này. Trong khi đó, trả lời báo chí trong nước, phía Đại sứ quán VN tại Bắc Kinh cho biết đang phối hợp với công an TC để xác minh vụ việc.

Tình trạng mất cân bằng giới tính do các gia đình chuộng con trai hơn con gái đã khiến nhiều đàn ông nghèo khó ở nông thôn Hoa Lục khó kiếm vợ. Họ phải hướng sang các quốc gia láng giềng, trong đó có VN để tìm vợ và phải trả một khoản tiền môi giới lên tới hơn một chục ngàn Mỹ kim. Chi phí trung bình để kết hôn với một phụ nữ VN khoảng 20.000 Nhân Dân Tệ (tương đương 3.000 USD). Tôi muốn chứng minh ngược lại nhận xét của ông Vũ Văn Vinh, Giám đốc Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Lào Cai, thân phận hơn 100 cô dâu Việt Nam mất tích, họ đi về đâu? Tôi đoan chắc rằng họ đã đi vào lò mỗ nội tạng bên Trung Cộng. Xin hãy đọc tài liệu sau đây:

NUÔI NGƯỜI NHƯ NUÔI THÚ VẬT TRONG CHUỒNG ĐỂ LẤY NỘI TẠNG:

Lần đầu tiên báo chí TC tiết lộ chi tiết về đường dây buôn “THẬN” người gồm 12

thành viên mà trùm băng nhóm là chủ tịch Hội đồng quản tri một công ty dược. “Sự cố” nầy khiến dư luận dân chúng Hoa Lục phẫn nộ, sau khi được phơi bày trên báo Tân Kinh số ra ngày 10/8. Băng nhóm này đã bị Tòa Án Nhân Dân quận Thanh Sơn Hồ ở Giang Tây tuyên án từ 2, 9 và 5 năm tù giam sau hơn một năm bị bắt. Băng nhóm tội phạm này đã kiếm hơn 1,5 triệu NDT (243.600 USD) từ hoạt động mua bán thận trong 2 năm 2011 và 2012.

Trong suốt 2 năm 2011 và 2012, hàng chục quả thận người được đóng trong thùng cấp đông và dán nhãn hàng hài sản gửi bằng đường hàng không từ thành phố Nam Xương (tỉnh Giang Tây) đến Quảng Châu (tỉnh Quảng Đông) để bán cho những bệnh nhân đang cần cấy ghép với giá hàng chục ngàn USD.

Chuyến hàng cuối năm 2012 đã không trót lọt khi hải quan sân bay Quảng Châu phát hiện những kiện hàng đáng ngờ và chặn lại kiểm tra. Mạc Vĩnh Thanh, người trực tiếp gửi những thùng thận và băng nhóm của y lần lượt sa lưới, trong đó trùm băng nhóm là Trần Phùng, chủ tịch Công ty Thương mại Mãnh Gia Địa Quảng Châu.

Thủ đoạn của băng nhóm Trần là đăng quảng cáo tìm người bán thận hoặc cho thận trên Internet với những lời rao sẽ kiếm được nhiều tiền một cách dễ dàng mà không phải chịu đau đớn hay lao động cực nhọc. Lời rao này đã thu hút khoảng 40 thanh niên trong độ tuổi 20-30 đến hang ổ của đường dây nầy ở Nam Xương. Đây chỉ mới phát hiện một đường dây, còn biết bao nhiêu đường dây nữa hoạt động trong bóng tối chưa phát hiện?

NHỮNG ĐƯỜNG DÂY BUÔN BÁN NỘI TẠNG XUYÊN QUỐC GIA:

Một đường dây buôn bán thận vừa được phanh phui đang làm rúng động Campuchia. Vụ việc được hé lộ, hồi tháng 6 năm nay khi Chlay, một thanh niên 18 tuổi ở ngoại ô Nam Vang tới trình báo cảnh sát về việc cậu đã được một phụ nữ môi giới để bán thận cách đây 2 năm. Khi ấy, cậu đã được đưa từ một căn nhà xập xệ ở ngoại ô thủ đô Nam Vang tới một bệnh viện ở quốc gia láng giềng, phẫu thuật cắt bỏ thận và nhận 3.000 USD. Tại căn nhà tồi tàn nơi Chlay sống cùng 9 người thân, cậu kể rằng một người hàng xóm đã thuyết phục cậu cùng hai người anh em khác bán thận cho những người Campuchia giàu có.

Người phụ nữ mà Chlay nhắc tới sau nầy đã bị cảnh sát Nam Vang bắt và khởi tố về tội môi giới cho một đường dây buôn bán nội tạng trái phép. Cha dượng của người phụ nữ nầy cũng bị bắt và cả hai người đang bị tạm giam để chờ ngày ra tòa. Về phần Chlay, với 3.000 USD nhận về, anh vẫn không thoát nợ nần sau hành động dại dột đó. Không những dậy, dù đang ở tuổi thanh niên đang độ sung sức, việc mất một quả thận đã biến anh trở thành một kẻ yếu ớt, không thể lao động nặng nhọc. Theo Tổ chức Y Tế thế giới, trường hợp suy giảm sức khỏe như Chlay khá phổ biến, do những người bán nội tạng không được chăm sóc hậu phẫu thuật tốt.

Chuyến đi bí mật của Chlay bị phanh phui đã khiến người dân Campuchia không khỏi sốc, vì đây là một trong những vụ buôn bán nội tạng đầu tiên bị phát hiện ở nước nầy. Thế nhưng, điều mà người ta lo ngại là những gì được đưa ra ánh sáng mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm và rất có thể nhiều nạn nhân khác của nạn buôn bán nội tạng trái phép vẫn chưa được phát hiện. Ở châu Á, các câu chuyện tương tự như của Chlay đã xuất hiện từ lâu, nhất là tại các quốc gia đang phát triển như Ấn Độ, Nepal và cả Việt Nam.

THỊ TRƯỜNG BUÔN BÁN NỘI TẠNG TRÊN THẾ GIỚI:

Thận là một trong những bộ phận cơ thể có nhu cầu cần cấy ghép nhiều nhất thế giới. Dưới đây là danh sách 10 quốc gia có giá thận đắt nhất thế giới trên thị trường đen. Thực tế nầy dẫn đến tình trạng buôn bán nội tạng chợ đen tăng lên. Kinh doanh nội tạng chợ đen chiếm 10% nguồn cung cấp cho việc cấy ghép và thu về trên 1,2 tỷ USD.

Kể từ khi nguồn tài trợ nội tạng bị cắt giảm thì danh sách bệnh nhân về thận phải chờ đợi cấy ghép mỗi ngày một dài thêm. Hiện nay, tại Hoa Kỳ có khoảng 120.000 bệnh nhân trong danh sách chờ đợi cấy ghép thận. Năm 2012, có 14.013 người hiến tặng nội tạng, trong khi có 28.052 ca cần cấy ghép thận.

Thực tế này dẫn đến tình trạng buôn bán nội tạng chợ đen tăng lên. Kinh doanh nội tạng tại chợ đen chiếm 10% nguồn cung cấp cho việc cấy ghép và thu trên 1,2 tỷ USD. Một số quốc gia còn có hiện tượng mua bán nội tạng theo thỏa thuận. Giá một ca cấy ghép thận theo giá thị trường chợ đen như sau:

• Trung Cộng: 87.000 USD.
• Nam Phi: 100.000 USD
• Israel: 100.000 USD
• Serbia: 123.000 USD
• Kosovo: 135.000 USD
• New York: 160.000 USD
• Ukraine: 200.000 USD
• Moldova: 250.000 USD
• Singapore: 300.000 USD

NGHỀ KINH DOANH NỘI TANG PHÁT ĐẠT TẠI ĐẠI LỤC:

Nhũng năm gần đây, Đại Lục phát triển mạnh công nghiệp cấy ghép nội tạng, thu hút rất đông người ngoại quốc tìm đến Trung Cộng để điều trị. Tuy nhiên, để đáp ứng nhu cầu đó, có những vấn đề đang gây tranh cãi, như việc kinh doanh nội tạng tử tù. Một cuộc điều tra bí mật của đài BBC mới đây cho thấy việc kinh doanh nội tạng tử tù tại Đại Lục rất phát đạt, thỏa mãn nhu cầu của nhiều bệnh nhân nước ngoài.

Trong vai làm người muốn thay gan cho người cha bị bệnh, phóng viên BBC tên Rupert Wingfield-Hayes tìm đến Bệnh viện Trung Ương 1 Thiên Tân và được cho biết chỉ trong 3 tuần lễ sẽ có ngay lá gan thích hợp với chi phí 94.000 USD, nguồn gốc lá gan được chính bác sĩ giải phẫu trưởng xác nhận là từ một tử tù.

Nước Tàu là nước có nhiều án tử tù cao nhất thế giới, Theo Tổ chức Ân xá Quốc tế, Bộ Y tế TC không phủ nhận việc sử dụng nội tạng tử tù, nhưng cho biết đang xem xét lại cơ chế nầy cùng các quy định liên hệ. Theo một quan chức, tử tù nguyện hiến nội tạng của họ như là “quà tặng cho xã hội”. Tại Hội nghị ghép gan Quốc tế tháng 7/2005, Thứ trưởng Y Tế TC Huang Jiefu cũng thừa nhận phần lớn ca ghép gan ở Hoa Lục là nhờ nguồn tử tù. Trước đó, hồi tháng 3, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao TC Quin Gang cho biết: nước nầy có sử dụng nội tạng tử tù, nhưng chỉ trong “rất ít trường hợp” và không ép buộc mà chỉ khi được tử tù đồng ý. Theo BBC, thật khó mà biết được tử tù có thật sự tự nguyện hiến tặng ngay trước khi bị thi hành án hay không?

DU LỊCH HOA LỤC ĐỂ CẤY GHÉP TẠNG:

Ghép tạng là một kỹ nghệ dễ phát tài ở TC. Các số liệu chính thức cho thấy có khoảng 60.000 ca ghép thận, 6.000 ca ghép gan, 250 ca ghép tim được thực hiện ở Hoa Lục từ năm 1993 tới 2006.Theo BBC, trong năm rồi Bệnh viện Trung Ương 1 Thiên Tân đã thực hiện đến 600 ca ghép gan. Còn theo Hội cấy ghép TC đã có 5.000 ca ghép thận và 1.500 ca ghép gan được thực hiện từ năm 2003.

Chỉ cần lên mạng tìm kiếm là thấy ngay nhiều trung tâm ghép tạng TC đua nhau đáp ứng nhu cầu: chỉ chờ từ 1 đến 4 tuần với chi phí ghép thận khoảng 62.000 USD, ghép tim 140.000 USD. Do nhu cầu thúc đẩy, nhiều người giàu có từ các nước phương Tây, từ Nhật Bản, Hàn Quốc… kéo sang TC để được ghép tạng. Như ở Anh, dù 1/5 dân, khoảng 13 triệu người đã ký giấy hiến tặng sau khi chết, nhưng mỗi năm chỉ có thể ghép được khoảng 3.000 ca trong số hơn 8.000 ca có nhu cầu, do đó Hoa Lục là điểm đến “du lịch ghép tạng” lý tưởng.

Tuy nhiên có vấn đề phức tạp, xác xuất thành công các ca ghép tạng ở TC thường rất thấp. Số liệu chính thức của trung tâm ghép tạng Thiên Tân cho thấy tỷ lệ sống chỉ một năm sau ghép gan chỉ có 50% so với 81% ở Hoa Kỳ. Hồi tháng 2, Nhật phải kiểm tra ít nhất 8 ca là bệnh nhân Nhật sang TC ghép tạng về đã trở bệnh nặng hoặc tử vong vì nhiễm trùng hoặc triệu chứng khác. Quy định của Bộ Y Tế TC mới có hiệu lực từ đầu tháng 7/2006, ngăn cấm buôn bán nội tạng, người hiến tặng phải có văn bản đồng ý và có quyền từ chối ngay trước ca ghép, chỉ cho phép các bệnh viện cao cấp có đủ phương tiện và nhân sự thực hiện…tuy nhiên, quy định này được cho là khó tuân thủ vì số nội tạng hiến tặng không thấm tháp gì với nhu cầu ngày càng cao, càng làm thị trường “NỘI TẠNG CHỢ ĐEN” phát triển mạnh.

Theo Eli Friedman, chuyên gia thận Đại học New York, và Amy Friedman, chuyên gia ghép tạng Đại học Yale, dù việc kinh doanh nội tạng là bất hợp pháp ở phần lớn các nước bị giới y khoa chuyên nghiệp xem là “vô đạo đức”, nhưng nội tạng hiến tặng vẫn được mua bán ở thị trường chợ đen…

NHỮNG NGUỒN CUNG CẤP NỘI TẠNG CHO GIỚI KINH DOANH CẤY GHÉP NỘI TẠNG:

Ngoài nguồn gốc lấy nội tạng từ các tử tù, còn hai nguồn cung cấp nội tạng chính cho giới kinh doanh cấy ghép nội tạng tại Hoa Lục:

[1] GIẾT HỌC VIÊN PHÁP LUÂN CÔNG LẤY NỘI TẠNG:

Hành động vô cùng tàn nhẫn và rùng rợn của chính quyền TC trong việc giết hại các học viên Pháp Luân Công (PLC) để lấy nội tạng đã được đưa ra trước Hội Đồng Nhân Quyền LHQ (UNHRC) tại Geneve, gần đây bởi Hội Luật Sư Bảo Hộ Nhân Quyền Canada (Lawyers’ Rights Watch Canada) có trụ sở tại Vancouver.

Năm 2006, thời báo Đại Kỷ Nguyên đã đăng một câu chuyện chấn động có thực về một trong những sự tàn bạo khủng khiếp nhất mà bất cứ chính phủ nào thừa nhận. Theo những tài liệu điều tra báo cáo: “CUỘC THU HOẠCH ĐẪM MÁU” được viết bởi Luật sư nhân quyền David Matas và cựu Bộ trưởng Quốc gia Canada phụ trách khu vực Châu Á-TBD David Kilgour, có quá nhiều bằng chứng về chế độ tàn ác CSTQ đang giết hại một cách có hệ thống các học viên PLC, thu hoạch nội tạng của họ ngay khi họ vẫn còn sống (không gây mê) để bán nội tạng được giá cao và thu lợi nhuận khổng lồ từ việc làm vô nhân đạo đó.

Hội Bác Sĩ Chống Mổ Cướp Nội Tạng (Doctors Against Forced Organ Harvesting) có trụ sở tại Washington D.C đã chuyển bản kiến nghị gồm 1.5 triệu chữ ký tới Cao Ủy Nhân Quyền LHQ nhằm kêu gọi chấm dứt và mở cuộc điều tra về việc “tàn sát tù nhân lương tâm để thu hoạch nội tạng” của TC.

Bằng chứng ĐCSTQ mổ cướp nội tạng học viên PLC được phổ biến ngày 20/6/2013. Báo cáo từ các nhân chứng và các bác sỹ TC đã tiết lộ việc hàng ngàn học viên Pháp Luân Công đã bị giết để lấy nội tạng, sau đó nội tạng bị bán và cấy ghép, đem lại nguồn lợi nhuận khổng lồ cho ngành kỹ nghệ cấy ghép nội tạng. Thủ phạm chính là những viên chức ĐCSTQ hợp tác với các bác sỹ phẫu thuật, giới chức trách của trại giam và cả viên chức quân đội. Nạn nhân bị giam tại các trại tập trung trước khi bị mổ cướp nội tạng, sau đó thi thể của họ ngay lập tức bị hỏa thiêu.

Câu chuyện đáng sợ đến mức khó tin này, được tiết lộ lần đầu tiên vào tháng 3/2006, khi một phụ nữ tuyên bố rằng có tới 4.000 học viên PLC đã bị giết để lấy nội tạng tại bệnh viện nơi bà từng làm việc. Bà cũng kể về chồng bà, một bác sỹ phẫu thuật tại cùng bệnh viện ở ngoại ô thành phố đông bắc Thẩm Dương, đã thú nhận với bà rằng, chính ông đã lấy giác mạc của 2.000 học viên Pháp Luân Công đang còn sống. Một tuần sau, một bác sỹ quân y TC tuyên bố có những hành động tội ác như vậy, đang diễn ra tại 36 trại tập trung khác nhau ở khắp Hoa Lục. Theo lời vị bác sỹ nầy, trại lớn nhất giam giữ 120.000 người. Ước tính tính đến năm 2008 có từ 50.000 – 60.000 nạn nhân PLC bị giết để lấy nội tạng đem bán.

[2] VIỆT NAM NGUỒN CUNG CẤP NỘI TẠNG VÔ TẬN CHO TRUNG CỘNG:

Chuyện những thiếu nữ Việt Nam bị lừa bán sang Trung Cộng xảy ra hằng ngày. Biết bao nhiêu đường dây lừa bán những cô gái Việt Nam nhẹ dạ sang TC bị phát hiện và còn biết bao nhiêu đường dây hoạt động trong bóng tối chưa được phát hiện? Thị trường buôn bán gái Việt sang Trung Cộng, kẻ bán người mua tuy âm thầm nhưng rất sôi động. Chính quyền rất khó kiểm soát nhất là đồng bào sắc tộc vùng cao, tiếp giáp với biên giới Việt – Trung thường xuyên xảy ra hàng loạt phụ nữ bị mất tích một cách bí ẩn như trường hợp hơn 100 cô dâu Việt mất tích đã kể trên.

Đặc điểm của những thiếu nữ sắc tộc vùng cao miền Bắc Việt Nam, phần đông sắc đẹp của họ tuy không mặn mà, nhưng ưu điểm của họ là rất dồi dào sức khỏe mà giá cả lại bèo. Những đường dây kinh doanh nội tạng ở Hoa Lục chỉ cần bỏ ra tối đa là 3.000 USD để mua một cô gái Việt miền núi, rồi đưa vào lò mổ nội tạng, họ có thể bán một quả thận của nạn nhân với giá vài chục ngàn Mỹ kim. Nếu bán được một quả tim hay lá gan sẽ được giá cao hơn rất nhiều. Sau khi lấy nội tạng, xác chết sẽ bị vất vào lò thiêu hoặc vất xuống biển làm mồi cho cá mập để phi tang. Thế là xong! Đây là kỷ nghệ “KINH DOANH ĐẪM MÁU” của đường dây mua bán nội tạng tại Hoa Lục, giá mua một cô gái VN chỉ có 3.000 USD, nhưng thu lợi nhuận gắp 10 lần rất dễ phát tài.

Sau đây là những đường dây lừa bán phụ nữ Việt Nam sang TC được phát hiện trong thời gian gần đây. Xin nêu các trường hợp điển hình:

(1) Các thôn bản thuộc xã Đôn Phục (huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An), là vùng đất bị ám ảnh bởi các thiếu nữ đến độ tuổi “trăng tròn” là đột nhiên bị mất tích. Trưởng CA xã tên Vi Uy Tín cho biết tình hình tại địa phương, xã Đôn Phục là một xã nghèo, có 3.722 nhân khẩu và trên 80% là đồng bào dân tộc thiểu số. Anh Tín cho biết, từ năm ngoái cho đến nay, trên địa bàn xã đã có 15 phụ nữ rơi vào diện bị lừa bán sang TQ. Dừng chân tại Trường Trung học Xã Đôn Phục, thầy Trần Viết Nam, Phó hiệu trưởng cho biết 100% học sinh là người dân tộc thiểu số, các em học sinh bỏ học nhiều nhất là học sinh khối lớp 8, lớp 9 vì ở độ tuổi nầy các em có thể đi lao động và bọn xấu chủ yếu lừa gạt những em còn trẻ khỏe mạnh để bán sang TQ.

(2) Thượng tá Nguyễn Thế Nghiệp, trưởng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm, CA tỉnh Quảng Nam, cho biết: Cơ quan nầy vừa bắt thêm 4 đối tượng được xem là chân rết trong đường dây buôn bán phụ nữ xuyên quốc gia do vợ chồng Li Xue Liang, SN 1968 (TQ) và Nông Thị Bé SN 1984 (ngụ tại tỉnh Lạng Sơn) cầm đầu. Ngoài ra, đường dây còn có một số đối tượng bị bắt là Lương Thị Mằn (SN 1989), Cụt Văn Yên (SN 1982), Lương Thị Lan (SN 1992) cùng cư ngụ tại huyện Kỳ Sơn, tỉnh Nghệ An và Vi văn Hữu (SN 1993) ngụ tại xã Tà Bhing, huyện Nam Giang, tỉnh Quang Nam. Được biết đây là nhóm đối tượng chuyên lừa các cô gái dân tộc thiểu số ở Quảng Nam đưa sang Hoa Lục bán cho các đầu nậu để bán dâm hay đưa họ vào các lò mổ lấy nội tạng?

(3) Qua số liệu thống kê của CA huyện Bắc Hà, từ năm 2008 trở lại đây, tại xã Bản Phố có 78 phụ nữ mất tích bí ẩn, họ đi khỏi bản làng không rõ nguyên nhân cả năm trời không một tin tức hồi âm. Nhiều khả năng những phụ nữ Bản Phố bị kẻ xấu lợi dụng lòng tin để bị lừa đảo đưa sang bên kia giới bán.

Từ đầu năm 2010 đến nay, Bản Phố có hơn 30 người bị dụ dỗ lừa sang TC bán. Những cô gái nầy được đưa lên Mường Khương, biên giới Xín Mần (Hà Giang), Cửa khẩu Lào Cai… rồi đưa sang Tàu. Thường giá cả mỗi người vào khoảng 10 – 15 triệu đồng (khoảng 750 USD). Giờ đây, gia đình nào có con gái từ 12 đến 18 không dám cho con đi chợ phiên vì sợ bị kẻ xấu lừa gạt, dụ dỗ bán qua Tàu.

(4) Chuyện 8 cô gái tuổi từ 18 – 20 bị những chàng trai họ Sở hào hoa đất Cảng lừa bán sang Tàu làm gái mại dâm bởi chính những người tình của mình. Những chàng trai họ Sở lừa bán bạn gái của mình sang Tàu với giá từ 20 – 25 triệu đồng (khoảng 1.000 USD). Trong đường dây “Họ Sở” chuyên lừa tình các thiếu nữ nhẹ dạ bán sang Tàu đã sa lưới pháp luật gồm những tên lưu manh: Nguyễn Xuân Trường, Vũ Duy Mạnh và Trịnh Văn Cường

(5) Trao đổi với báo chí mới đây, Trung tá Nguyễn Đức Long, Phó trưởng CA Tp Móng Cái, Quảng Ninh cho biết, từ tháng 7/2014 nghi ngờ đối tượng Ngân Văn Trọng (SN 1995) thường trú tại Bản Sao, Xã Tri Lễ, huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An, thường xuyên qua lại biên giới Việt – Trung có biểu hiện là tội phạm mua bán người. Đến 18 giờ ngày 7/9/2014, phát hiện Ngân Văn Trọng vừa từ Nghệ An ra Móng Cái dẫn theo một nhóm phụ nữ đang dừng chân tại nhà nghỉ Hải Đăng thuộc khu 2, Trần Phú, Móng Cái. Lực lượng CA Tp. Móng Cái đã kịp thời giải thoát cho Tăng Thị Niệm, Mong Thi Thỏa, Kha Thị Diệp và Vi Thị Thuần và tên Ngân Văn Trọng đã sa lưới pháp luật.

Theo Thứ trưởng Y Tế Trung Cộng Huang Jiefu vừa tuyên bố, bắt đầu từ 1/1/2015, chính phủ nước này cho biết sẽ ngưng lấy nội tạng của tử tù, thay vào đó nguồn cung cấp sẽ đến từ những công dân tự nguyện. Hiện tại, 38 trung tâm ghép tạng của TC sẽ ngưng sử dụng nội tạng của tử tù và chuyển sang các nguồn cung cấp khác. Ngành Y tế Trung Cộng sẽ thiếu hụt nội tạng, dẫn đến tình trạng “thắt cổ chai” cung không đủ cầu. Do đó, họ đánh giá Việt Nam là nguồn cung cấp nội tạng vô tận cho kỹ nghệ “KINH DOANH ĐẪM MÁU” giá lại rẻ mạt, mua nội tạng của một cô gái VN qua đường dây buốn bán phụ nữ chỉ trả tối đa 3.000 USD mà thu lợi nhuận tới 87.000 USD làm giàu dễ dàng quá!

Để thỏa mãn nhu cầu cấy ghép nội tạng ngày càng cao, TC xuất hiện nhiều đường dây nuôi người như nuôi thú trong chuồng để lấy nội tạng. Các cô gái Việt Nam bị các đường dây buôn bán phụ nữ đưa sang Hoa Lục sẽ được phân tán và vỗ béo trong các chuồng nuôi người để chờ ngã giá. Nếu được trả đúng giá thì các cô gái nầy bị đưa vào lò mổ nội tạng. Nếu chỉ bán được một quả thận thì nạn nhân được đưa trở lại “CHUỒNG NUÔI NGƯỜI” nghỉ dưỡng để chờ bán nội tạng lứa sau như bán tim, gan thì xác chết của họ sẽ được phi tang bằng nhiều cách, đem chôn hoặc quăng xuống biển nuôi cá mập…

Từ đầu năm 2012 tới nay, trên toàn quốc đã phát hiện hơn 300 vụ mua bán phụ nữ với gần 380 đối tượng, 490 nạn nhân. Hầu như ở địa phương nào cũng xảy ra tình trạng nầy, đặc biệt là ở các tỉnh biên giới Việt – Trung như tỉnh miền núi Lào Cai, có đường biên giới dài gần 200 km, một cửa khẩu quốc tế, 2 cửa khẩu quốc gia và nhiều đường mòn tự phát và đường biên giới bỏ ngõ nên rất khó kiểm soát nạn buôn lậu và nạn buôn người qua đường biên giới là một thách thức nghiêm trọng đối với chính quyền địa phương.

Cần phải làm gì để triệt phá loại tội phạm nghiêm trọng nầy để giữ gìn an ninh trật tự xã hội và làm thế nào phá vỡ các đường dây buôn bán phụ nữ Việt Nam qua biên giới phía Bắc? Đó là nhiệm vụ của chính quyền CHXHCNVN. Riêng tôi, chỉ còn có một cách là xin quý vị độc giả trong và ngoài nước, giúp đở bằng cách phát tán bài viết nầy đến mọi tầng lớp đồng bào, đặc biệt đồng bào ở vùng nông thôn và vùng núi xa xôi hẻo lánh miền Bắc, hãy đề cảnh giác đừng để bọn buôn người lừa đảo bán qua bên kia biên giới phía Bắc là “TỰ SÁT”. Xin cám ơn quý vị…

Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Ghi rõ nguồn:quatangsusong.blogspot.com/ - Khi phát hành thông tin trên trang này
Gx Đaminh | Namkna | Trung Tâm Học Vấn Đaminh | Kho tài liệu hay |