Home » Lm. Jude Siciliano
Hãy vui lên, vì Chúa sắp đến giải thoát chúng ta - Chúa Nhật III mùa vọng năm B
17:25 |
Lm. Jude Siciliano, OP.
Kính thưa quý vị,
Sân
khấu hạ màn bất ngờ ở đoạn kết Tin Mừng hôm nay; và chúng ta bị để lại
trước một bí nhiệm. Ngay vào cuối cảnh kết, ông Gioan loan báo điều bí
nhiệm này. Ông trả lời cho các tư tế và Lêvi được sai đến chất vấn một
cách rõ ràng rằng ông không phải là Đấng Kitô, cũng không phải là một
ngôn sứ như Êlia, hay Môsê được nói tới suốt thời gian bốn mươi năm
Israel lang thang trong sa mạc.
Ông
Gioan từ chối tầm quan trọng của mình, nhưng lại xuất hiện rất nổi bật
trong các sách Tin Mừng. Độc giả Tin Mừng quen thuộc với một người được
gọi là Gioan. Nhưng chúng ta biết Gioan này là vị Tẩy giả, vị Tiền hô
của Đức Kitô. Đoạn cuối của bài Tin Mừng kết thúc với lời loan báo của
ông Gioan: “Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không
biết. Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người”.
Màn sân khấu hạ xuống và chúng ta bị bỏ lại ngay tại chỗ này. Có một
người trổi vượt hơn ông Gioan đang đến. Vậy ai là “người sẽ đến”? Ông
Gioan cho biết người ấy đã ở giữa chúng ta, vấn đề là làm thế nào để ta
nhận ra người? Đây là những câu hỏi của Mùa Vọng để chúng ta suy tư và
tìm ra câu trả lời khởi đi từ kinh nghiệm sống của mình.
Vở
kịch được bắt đầu với lời từ chối của Gioan rằng ông không phải là ánh
sáng, Đấng Kitô, ngôn sứ Êlia, hay Ngôn sứ Môsê; ông nhìn nhận mình thậm
chí không xứng để cởi dây giày cho “Đấng sẽ đến.” Ông Gioan là vị tiền
hô của một Đấng cao trọng hơn ông, và vì vậy, vai trò của ông là làm
chứng cho Đấng sẽ đến. Thế còn chúng ta, chúng ta nhận ra được Đấng sẽ
đến không? Làm thế nào ta biết được Người? Ta sẽ tìm kiếm những dấu chỉ
nào? Phải chăng ta sẽ tìm kiếm cũng những dấu chỉ mà Đức Giêsu đã biểu
lộ trong cuộc đời của Người? Hay chúng ta sẽ bị quyến rũ bởi các tiêu
chuẩn của thế gian? Và một khi đã nhận ra rằng Đức Kitô sắp đến, liệu
những người đã chịu Phép Rửa trong Thánh Thần như chúng ta, sẽ nhận lấy
vai trò chứng nhân cho Đức Giêsu như ông Gioan đã làm?
Điều
gì sẽ giúp chúng ta nhận ra Đức Kitô đang ở giữa chúng ta và Người có ý
nghĩa gì trong đời ta? Tin Mừng theo Thánh Gioan sẽ cho ta những “dấu
chỉ”: Nước hóa thành rượu, người què đi được, nước hằng sống ban cho
người phụ nữ xứ Samari, Lazarô sống lại từ cõi chết, v.v… Chính những
dấu chỉ này sẽ khai lòng mở trí cho ta đón nhận Đức Kitô. Khi chúng ta
khám phá ra ý nghĩa của chúng và nhờ đó nhận ra sự hiện diện của Đức
Kitô, chúng ta sẽ có khả năng làm chứng cho Người, Đấng đã trỗi dậy từ
cõi chết và đang hiện diện giữa chúng ta.
Tin
Mừng đặc biệt chú ý đến nơi và thời điểm mà ông Gioan làm chứng về Đức
Kitô - “Việc này đã xảy ra ở Bêtania, bên kia sông Giođan, nơi ông Gioan
làm phép rửa.” Ông Gioan bắt đầu làm chứng cho Đức Kitô trong thời đại,
nơi chốn và hoàn cảnh của mình. Giờ đây, nhờ vào Phép Rửa trong Thánh
Thần mà chúng ta cũng có thể làm chứng cho Chúa trong thời đại, nơi chốn
và bối cảnh riêng của mình. Thế gian là một nơi tối tăm và chúng ta,
các chứng nhân của Đức Kitô, mang ánh sáng chiếu rọi vào sự tối tăm này,
“để tất cả nhờ đó mà tin.”
Sự
khiêm nhường và lời chứng về “Đấng sẽ đến” của ông Gioan cho chúng ta,
những thừa tác viên của Chúa, một khoảng lặng để suy tư. Chẳng hạn, với
tư cách là một vị chủ tế hay vị giảng thuyết, liệu lời nói và phong cách
của tôi lại chỉ tập trung về chính mình hay như ông Gioan, tôi chỉ nói
và chỉ ra sự hiện diện của Đức Kitô mà thôi? Nếu ông Gioan nói đúng, “Có
vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết,” thì ta phải xem lại cách
thức chúng ta xử sự với người lạ và tiếp đón mọi người. Tất cả chúng
ta, những thừa tác viên phụng vụ - giúp lễ, người tiếp đón và xếp chỗ,
người đọc sách, người lo ca đoàn và thừa tác viên trao Mình Thánh, v.v… -
cũng phải tự hỏi liệu cách hành xử của mình trong cũng như ngoài thánh
đường có làm chứng về Đức Kitô cho những người biết và đang quan sát
chúng ta không.
Ông
Gioan Tẩy Giả biết rõ ông là ai cũng như tầm quan trọng của Đấng sẽ đến
như thế nào. Vậy ta sẽ trả lời cho những ai hỏi mình: “Ông là ai?” Liệu
chúng ta xác định được căn tính của mình trong mối tương quan với Đức
Giêsu không? Trong lúc này, chúng ta là những tiếng hô trong hoang địa,
“Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi.” Tiên vàn ta phải công bố sứ
điệp này cho mình, sau đó cho thế giới. Ta cần phải chuẩn bị tâm hồn,
gia đình, cộng đoàn và thế giới của chúng ta cho “Đấng sẽ đến.” Có một
cách cụ thể để ta thực hiện điều này, đó là ta sống quảng đại và bắt
chước lòng khiêm nhường và sự cho đi của Người.
Chúng
ta nghe ông Gioan mời gọi “Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi”, và
vì vậy, chúng ta hãy cầu nguyện để trong Mùa Vọng này ta được canh tân
lòng nhiệt thành đức tin và tin tưởng vào những gì Đức Kitô đã mời gọi
chúng ta: từ bỏ lối sống bạo lực, ích kỷ, tham lam của thế gian, sự thờ ơ
trước những nhu cầu bức thiết của anh chị em xung quanh mình. Chúng ta
hãy dọn đường cho Chúa đến bằng cách họa lại chính cuộc đời của Đức Kitô
nơi cuộc đời của mỗi người trong chúng ta. Khi chúng ta lượng giá cuộc
sống của mình và của thế giới xung quanh, ta nhận ra rằng mình chưa
chuẩn bị đủ tâm hồn để đón Chúa. Lúc này chúng ta đang sống trong tình
thương của Đức Kitô, vì vậy ta không sợ hãi khi đợi chờ và hy vọng.
Trích
đoạn trong sách Isaia thật thiết thực cho những Kitô hữu chúng ta. Ở
chương 4,16-30 trong Tin Mừng theo Thánh Luca, Đức Giêsu trong hội đường
đã dùng đoạn trích này. Người đã nhận chính Người là sự thành toàn của
niềm hy vọng đã được diễn tả trong trích đoạn Isaia này. Khi chọn đoạn
Sách Thánh này, Đức Giêsu bác bỏ kiểu mong đợi một đấng Mêsia - vị Vua
mang màu sắc quân phiệt của nhiều người đương thời. Thay vào đó, “Đấng
sẽ đến” tuyệt nhiên không phải là kẻ sẽ chinh phục và thống trị bằng sức
mạnh vũ lực. Đức Giêsu nhận ra sứ mạng của mình trong ánh sáng của lời
ngôn sứ Isaia: loan báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn, kẻ giam cầm được tự
do và công bố một năm hồng ân của Chúa - năm hồng ân vĩ đại nhất trong
các năm hồng ân, khi đất đai không được canh tác, các nô lệ được trả tự
do, và nợ nần được xóa bỏ. Đây là cơ hội nghìn năm có một dành cho toàn
thể cộng đồng.
Theo
truyền thống, ngày hôm nay được gọi là “Chúa Nhật hân hoan” - Nhắc ta
nhớ lại lời khuyên nhủ của thánh Phaolô gửi cho giáo đoàn Thêxalônica,
“Anh em hãy vui mừng luôn mãi.” Trong thế giới ngổn ngang này, ta có lý
gì để vui mừng được? Chúng ta chú tâm đến những gì ông Gioan ra dấu cho
chúng ta: Đấng sắp đến sẽ công bố tin mừng, giải thoát chúng ta khỏi mọi
sự giam hãm. Năm hồng ân mà Đức Giêsu công bố đã bắt đầu, nó đang diễn
ra và chúng ta là một phần trong đó. Chúng ta cũng đã được xức dầu tấn
phong để ra đi loan báo tự do cho những ai bị giam cầm cách này cách
khác qua chính lời nói cũng như hành động của chúng ta.
Chúng
ta đã cảm nghiệm được năm hồng ân trong cuộc đời chúng ta chưa? Một số
người đã có được cơ hội làm lại cuộc đời vì đã được giải thoát khỏi cơn
nghiện ngập ma túy, rượu chè và khỏi những mối tương quan tiêu cực để có
một cuộc sống mới. Những người khác lại có cơ hội để khởi đầu lại vì
tội lỗi của mình được tha thứ. Sự chữa lành nội tâm này giúp họ bớt âu
lo và sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn.
Tóm
lại, ngôn sứ Isaia hứa một Đấng sẽ được Thiên Chúa sai đến để chữa lành
tâm hồn tan nát và ban cho chúng ta tự do và cảm nghiệm được niềm vui
trong mối tương quan với Thiên Chúa. Ông Gioan Tẩy Giả mời gọi dân chúng
hãy chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận lời hứa của Thiên Chúa sẽ được thành
toàn nơi “Đấng sẽ đến.” Đức Giêsu đến luôn mang lại sự giải thoát và
canh tân trong cuộc đời chúng ta, như lời ngôn sứ Isaia đã hứa. Đó cũng
chính là những gì ông Gioan rao giảng. Chính vì thế, thánh Phaolô cho
thấy kết quả của việc Đức Kitô đến, những người tin như chúng ta nên làm
điều rất tự nhiên đó là “anh em hãy vui mừng luôn mãi!”
Anh Em Nhà Học Đa Minh Gò Vấp chuyển ngữ
Chúa Nhật II Mùa Vọng – NĂM B: Hãy Dọn Sẵn Tâm Hồn Để Chúa Đến
07:32 |
Khởi đầu Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
Mc 1,1-8
1 Khởi đầu Tin Mừng Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa :
2 Trong sách ngôn sứ I-sai-a có chép rằng : Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con. 3 Có tiếng người hô trong hoang địa : Hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.
4 Đúng theo lời đó, ông Gio-an Tẩy Giả đã xuất hiện trong hoang địa, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội. 5 Mọi người từ khắp miền Giu-đê và thành Giê-ru-sa-lem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan.
6 Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, ăn châu chấu và mật ong rừng. 7 Ông rao giảng rằng : “Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người. 8 Tôi thì tôi đã làm phép rửa cho anh em bằng nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em bằng Thánh Thần.”
---------
Kính thưa quý vị,
“Cuối cùng thì bạn cũng đã
đến!” Đó là câu nói với một người mà chúng ta đã phải đứng ở một góc
đường chờ đợi. Sự mong chờ thêm nôn nóng nếu chúng ta gặp phải thời tiết
xấu hay đang trong giờ cao điểm mọi người chen lấn nhau. Chúng ta nhìn
đồng hồ, rảo mắt qua lại, tự hỏi rằng không biết người ấy sẽ đến bằng
gì, đi bộ ư? Đến từ hướng nào nhỉ? Đi bằng taxi, xe buýt hay ô tô? Làm
gì mà lâu đến thế? Mặt trời đang xế bóng và nhiệt độ đang thấp dần. Chờ
đợi và thắc mắc khiến mọi thứ thêm trầm trọng vì sự bực dọc của chúng
ta. Những gì làm tăng nỗi thất vọng và những nghi ngờ còn mang đến nhiều
câu hỏi khác. Chắc họ quên buổi hẹn này rồi? Chúng ta có nhớ lộn giờ
hay địa điểm không nhỉ? Chúng ta có nên kéo cổ áo lên để tiếp tục chờ
đợi hay trở về nhà? Chúng ta cố gọi cho họ và chỉ nghe thấy câu trả lời
tự động mà thôi! Giờ phải làm gì? Và khi cuối cùng họ cũng đến, chúng ta
chào đón họ bằng những lời đại thể như : “Cuối cùng thì bạn cũng đã
đến! Sao mà lâu vậy?”
Bài đọc ngôn sứ Isaia hôm
nay trích từ “Isaia đệ nhị” (chương 40-45), được viết vào khoảng cuối
thời kỳ dân Israel bị lưu đày sang Babylon (550 tCn). Phần đầu của sách
Isaia (chương 1-39) tuyên bố rõ ràng rằng, nếu dân Israel không chịu
thay đổi lối sống, họ sẽ phải chịu một kết cục thê thảm. Và sự việc đã
xảy ra như thế. Quân Babylon đã phá hủy Israel và bắt dân thành làm nô
lệ. Họ đã phải sống kiếp nô dịch; và trong lầm than, họ bắt đầu nghi ngờ
Thiên Chúa của mình. Phải chăng Thiên Chúa đã bỏ rơi dân Isarel? Bao
giờ Người mới đến cứu họ? Điều gì đã khiến mọi sự kéo dài lâu đến thế ?
Bài đọc hôm nay mở đầu phần
hai của sách ngôn sứ Isaia. Phải chăng đây là sứ điệp hy vọng mang đến
niềm an ủi những người đang phải sống kiếp nô lệ? Nếu dân Israel tin vào
lời của vị ngôn sứ thì quả đúng như vậy. Ngược lại, những năm tháng đau
khổ cũng có thể khiến họ yếm thế và hoài nghi lời của Isaia. Có lẽ
chúng ta có cùng tâm trạng hoài nghi giống dân Isarel xưa kia khi phải
chán nản chờ đợi và tự hỏi không biết chúng ta có nghe lầm thông tin về
cuộc hẹn của mình hay không. “Họ đã nói gì với tôi? Họ đáng tin đến mức
nào? Chắc họ quên rồi? Còn tôi thì phải đứng đây, bực mình và bối rối !”
Ngôn sứ Isaia tái khẳng định với những kẻ bị lưu đày rằng Thiên Chúa
không quên họ dù họ có nghi ngờ Người. Thiên Chúa không bỏ mặc họ, dù họ
đầy tội lỗi và bất trung.
Chúng ta hãy lắng nghe vị
ngôn sứ khi thấy mình đang ở một góc đường chờ đợi ngay vào lúc này
trong cuộc đời mình. Những lời của Isaia không khiến mọi sự được giải
quyết ngay lập tức. Nhưng những lời đó thực sự khích lệ chúng ta thêm
niềm hy vọng. Xét cho cùng, Thiên Chúa không bao giờ bỏ quên chúng ta.
Người biết những nỗi đau của chúng ta, nên Người ban những lời trìu mến
và bảo đảm: “Hãy an ủi, an ủi dân Ta…”
Lý do đầu tiên của sự an ủi
này chính là Thiên Chúa đã tha thứ cho dân và Người đang đến với họ.
Thiên Chúa mau đến để tha thứ và chữa lành. Một đại lộ đã được dọn sẵn,
những con đường đã được san bằng, các thung lũng đã được lấp đầy – Thiên
Chúa đang hối hả đến với chúng ta. Vì một lý do nào đó, có thể chúng ta
phải chờ đợi lâu hơn, nhưng chúng ta đừng bao giờ từ bỏ hy vọng khi dựa
vào những lời khích lệ của vị ngôn sứ và nương tựa vào niềm hy vọng mà
lời ấy mang lại.
Giả thiết là chúng ta đang
phải đợi ai đó ở một góc đường, giờ đã trễ, ánh đèn đang mờ dần và nhiệt
độ ngày càng thấp. Cứ cho là chúng ta đang có những nghi ngờ liệu rằng
mình có đến đúng chỗ và đúng ngày giờ hay không. Hay người mà chúng ta
đang đợi sẽ không đến, nhưng khi đó có người mà chúng ta tin tưởng đến
và bảo chúng ta rằng: “Tôi có thể đảm bảo với bạn là anh ta sẽ tới đấy.
Đừng bỏ đi, cứ hãy sẵn sàng”. Và đó là công việc của thánh Gioan Tẩy
Giả. Ngài là người đi trước Đấng Mêsia; một người được Thiên Chúa trao
quyền để dọn đường cho Người.
Theo niên đại, Tin Mừng
Máccô là quyển đầu tiên trong các sách Tân Ước. Những lời mở đầu sách
công bố một sự “khởi đầu” (giống như sách Sáng Thế: ‘lúc khởi đầu…’).
Thánh Máccô báo hiệu rằng Thiên Chúa đang thực hiện một điều gì đó mới
mẻ với sự quang lâm của Đức Kitô – một kỷ nguyên mới, một giao ước mới
và một dân mới đang được hình thành. Thế giới này đang mắc kẹt trong
những khuôn mẫu cũ kỹ, tội lỗi, phá hoại, và Thiên Chúa đã quyết định
làm một điều gì đó thật mới. Cái khởi đầu mới mẻ này sẽ không chấm dứt.
Những ai chấp nhận Đức Giêsu trong kỷ nguyên mới mà Người giới thiệu,
cuối cùng sẽ có được sức mạnh để phá tan những định mệnh chết chóc trong
cuộc đời mình. Những lề thói cũ kỹ và những con đường gồ ghề không còn
tiếp tục giới hạn được chúng ta. Đức Giêsu Kitô đã khởi sự một điều gì
đó mới mẻ cho chúng ta và Ngài sẽ “rửa chúng ta trong Thánh Thần”, ngõ
hầu chúng ta sẽ luôn có được một đời sống mới nhờ cuộc quang lâm của
Người.
Thánh Máccô bắt đầu bằng
việc tuyên bố: Đức Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa. Không có bất kỳ giới
hạn nào trong những tin vui mà Đức Giêsu đến để công bố qua lời và hành
động của Người. Chúng ta sẽ tiếp tục được nghe Tin Mừng Máccô mỗi Chúa
Nhật trong năm phụng vụ mới mà chúng ta đã bước vào bằng Mùa Vọng này.
Chúng ta lắng nghe thánh Gioan, người đi trước, công bố cuộc quang lâm
của Đấng mà chúng ta hằng mong đợi. Vì Gioan là chứng nhân đáng tin cậy
nhất, nên chúng ta hãy đáp lại lời công bố của ngài bằng cách dọn lòng
của mình.
Thánh Gioan kêu gọi sám hối,
không chỉ những tội này tội kia mà chúng ta đã phạm. Sám hối là một
cuộc thay đổi hoàn toàn. Chúng ta phải thay đổi đường lối suy nghĩ và
tái định hướng cuộc sống của mình. Thánh nhân mời gọi chúng ta xưng thú
tội lỗi. Sự sám hối không đưa Thiên Chúa đến ngay trong cuộc đời chúng
ta, thay vào đó, nó làm gia tăng nhận thức và khiến tri giác của chúng
ta trở nên bén nhạy để biết được điều gì sắp xảy đến. Thánh Gioan quả
quyết với chúng ta rằng Đức Kitô đang đến để bắt đầu một điều gì đó mới
mẻ trong chúng ta, và sự sám hối dọn sạch những bộn bề, lộn xộn trong
tâm hồn, giúp chúng ta tự do để đón nhận Người vào thời khắc Người thực
sự quang lâm.
Thánh Gioan đã chuẩn bị cho
dân đón tiếp Đức Kitô bằng việc làm phép rửa cho họ tại sông Giođan.
Nhưng chúng ta đã chịu phép rửa rồi. Vậy chúng ta có thể làm gì để chuẩn
bị cho một “khởi đầu” mới trong Đức Kitô? Chúng ta có thể canh tân niềm
tin phép rửa của mình: trong suốt những ngày đầu của Mùa Vọng này,
chúng ta tái cam kết sẽ chú tâm hơn đến Lời Chúa và lãnh nhận bí tích
Thánh Thể, là ân sủng biến đổi chúng ta “dọn sẵn con đường của Đức Chúa,
sửa lối cho thẳng để Người đi”.
Lm. Jude Siciliano, OP.
Anh Em Nhà Học Đa Minh Gò Vấp chuyển ngữ
