Home » An Toàn Thực Phẩm
‘Không có sự tử tế trên một nền văn hoá thấp kém’
17:54 |
TMSS: Ngày nay, phần đông đề cao thỏa mãn là chính. Đạo đức dường như là thứ xa xỉ phẩm. Tôn giáo và văn hóa dạy người ta điều này nhưng người ta đang ngoảnh mặt làm ngơ. Vì thế, cái chết đang lăn dần đến tận cửa miệng do chính thái độ thờ ơ với đạo đức.
------------------
‘Ma trận’ thuốc bảo vệ thực vật ngáng đường nông…
Nông sản sạch cầu dẫn ra biển xa
Nông sản sạch – đường dẫn tới tương lai
------------------
Thế Giới Tiếp Thị đã gặp gỡ ông Nguyễn Duy Long, người có 20 năm kinh nghiệm trong ngành thuốc bảo vệ thực vật (BVTV), và đã phải… bỏ nghề, vì không thể chịu nổi cách làm hiện nay.
![]() |
| ‘Không có sự tử tế trên một nền văn hoá thấp kém’. Trong hình: Trái khổ qua ra như thế này, ngày nào cũng phải thu hoạch. Chiều nay phun thuốc, mai vẫn phải hái tiếp. |
‘Ma trận’ thuốc bảo vệ thực vật ngáng đường nông…
Nông sản sạch cầu dẫn ra biển xa
Nông sản sạch – đường dẫn tới tương lai
– Theo ông, điều gì khiến cho lượng phân hoá học và thuốc BVTV được sử dụng nhiều dù diện tích canh tác đang giảm?
– Thử đặt câu hỏi cách đây 30 năm dân số Việt Nam là bao nhiêu, năng suất lúa là bao nhiêu và so sánh sẽ thấy hiện tại, dân số và năng suất đã tăng gấp bội. Thị trường đòi hỏi “chất lượng” lại cao hơn về mẫu mã, kích thước.
Ngày xưa trái xoài, trái chuối nhỏ bé, quặt quẹo cỡ nào cũng ăn hết, giờ thì đòi hỏi trái xoài phải to, rau quả phải mướt xanh… Còn nhớ năm 1991, dịch hại diễn ra trên diện rộng khiến cho cả nước bị mất mùa, dân đói kém, nhưng gần đây không có trận dịch hại nào trên diện rộng.
Điều đó chứng tỏ thuốc BVTV đã đóng góp mặt tích cực của nó. Những năm gần đây, nhìn vào canh tác lúa, từ một vụ/năm, người ta tăng lên hai vụ/năm, rồi hai năm năm vụ lúa…
Nếu chỉ làm một vụ thì khi mùa lũ về sẽ cung cấp phù sa cho đồng ruộng, làm sạch các loại sâu hại, sâu bệnh cho lúa.
Nhưng như thế thì không đủ ăn nên phải canh tác hai, ba vụ/năm. Làm thế thì dịch hại có điều kiện để truyền từ vụ này sang vụ khác, ngày càng tăng lên, và tất yếu buộc nông dân phải sử dụng thuốc nhiều hơn.
– Người nông dân làm thế không sai, nhưng sự độc hại của thuốc BVTV chắc là họ biết?
– Tuỳ từng loại thuốc khác nhau có thời gian cách ly khác nhau, tất cả đều được ghi rất rõ trên bao bì. Nhưng vì điều kiện canh tác và thúc ép về lợi nhuận, dù biết là có hại, nhưng nếu ngoài chợ đang được giá, thương lái thúc mua thì người ta vẫn sẵn sàng cắt bán ngay mà quên đi đạo đức nghề nghiệp.
Mặt khác, nhà bán giống đang cung cấp các loại giống tốt hơn, năng suất cao hơn, đòi hỏi thu hoạch liên tục hơn.
Thuốc thì mới xịt ngày hôm qua, mà trái thì cách một ngày phải thu hoạch một lần, lấy đâu ra thời gian mà cách ly đủ bảy ngày cho hết độc hại. Chẳng lẽ hái rồi đem đổ, tiếc, lại mang bán.
– Ông nghĩ điều gì đã khiến cho tình hình trở nên nông nỗi như vậy?
– Tôi nghĩ nguyên nhân chính vẫn là do xuống cấp về đạo đức. Nhà này không hái bán thì nhà kia cũng hái bán. Cào cào, châu chấu tấn công cả vùng chứ đâu có chừa nhà nào.
Thậm chí nhiều người phải rủ nhau để cùng xịt thuốc cho nhà mình không bị dịch tấn công, nhưng tới ngày rồi mà mình không bán thì thiệt. Còn nếu như tất cả đồng loạt không bán vì mới xịt thuốc thì không ai cảm thấy thiệt.
Người ta chỉ xếp hàng ở nơi có trật tự thật sự, còn nơi tất cả đều chen ngang thì mình thành… người ngố, người ngoài hành tinh. Chung quy lại cũng vì do đạo đức mà ra, chứ không phải do nhà sản xuất.
– Ông nghĩ vì sao họ lại để cho tình trạng nhiễm độc đất đai hoa màu lan trên khắp cả nước như thế?
– Trách nhiệm đầu tiên là bộ Nông nghiệp, dưới bộ là cục BVTV, rồi chi cục BVTV, trạm BVTV… Họ cứ đi khuyến cáo bà con vậy thôi, còn người ta có nghe hay không thì kệ người ta. Vì nghe lời ông lỡ ruộng tôi hư ông có đền không?
Công việc này sử dụng rất nhiều nguồn lực nhưng không hiệu quả. Các phương tiện đại chúng vẫn hàng ngày ra rả tuyên truyền, nhưng cái gì có lợi cho người ta thì người ta mới làm, vì rút cục chỉ có nông dân là người lãnh hậu quả.
Số lượng thuốc tăng đột biến ngoài phần tăng hợp lý, còn do nguyên nhân nông dân thiếu hiểu biết. Chỉ cần nhìn con số tăng trưởng của ba công ty thuốc BVTV lớn hiện nay là HAI, BVTV Sài Gòn, Lộc Trời… là có thể thấy chính người bán thuốc khuyến khích nông dân xài số lần phun thuốc càng nhiều hơn trong một vụ, phun thuốc ngay từ đầu vụ, với tần suất đầu tư marketing khủng.
Chỉ cần so màu lá lúa là có thể biết cần bón phân đạm thêm hay không, nếu có bón thêm nữa cũng không tác dụng, thậm chí còn làm sụt sản lượng. Nhưng nhiều nông dân không tự tin, cứ đua nhau xịt làm cho bệnh đạo ôn còn ác hơn nữa…
– Ông nghĩ tại sao nông dân không cùng nhau làm thực phẩm an toàn?
– Tại sao ư? Ông Nguyễn Trần Bạt trong một bài phỏng vấn đã nói rằng: “Không có gì tử tế trên nền văn hoá kém. Chúng ta rất đau khổ vì nền kinh tế của chúng ta những năm trước tăng trưởng 7 – 8%, mà năm nay có khi chỉ tăng được 5% thôi; nhưng chúng ta không hề xấu hổ, không đau khổ trước việc chúng ta chế biến thịt súc vật chết để bán cho mọi người. Chúng ta chỉ xấu hổ vì nghèo đi mà chúng ta quên mất xấu hổ vì sự xấu đi về mặt đạo đức. Chuyện đó là chuyện quan trọng hơn tất cả những gì chúng ta bàn ở trên”.
Hương Xuân thực hiện
Theo TGTT
nguồn: tiepthithegioi
Thảm họa cá chết miền Trung: Nguồn độc có khả năng lan xuống tận Phú Quốc
05:56 |TMSS: Đọc và nhớ ta nên làm gì trong bối cảnh hiện tại!
Qua tính toán dòng chảy đáy biển, KS Doãn Mạnh Dũng, phó Chủ tịch – Tổng thư ký Hội Khoa học kỹ thuật và kinh tế Biển TP.HCM, cảnh báo: nếu không cắt ngay nguồn độc đang gây cá chết tại 4 tỉnh ven biển miền Bắc Trung Bộ, và mới ngày hôm nay 29.4 là Đà Nẵng, thì nguy cơ chất độc sẽ còn lan xuống tận Phú Quốc! Đặc biệt, cần nhìn nhận Sơn Dương – Vũng Áng là một yếu huyệt bảo vệ sự an ninh lãnh thổ Việt Nam từ hướng biển!
Cá chết ở vùng biển Đà nẵng sáng ngày 29.4. Ảnh: Tuổi Trẻ
Phỏng vấn của Người Đô Thị với KS Doãn Mạnh Dũng, phó Chủ tịch – Tổng thư ký Hội Khoa học kỹ thuật và kinh tế Biển TP.HCM, nguyên trưởng ban Cơ sở hạ tầng cảng biển thuộc Cục Hàng hải Việt Nam.
![]() |
KS Doãn Mạnh Dũng.
|
Thưa ông, với thảm họa cá chết hàng loạt trong thời gian dài, chủ yếu là cá tầng đáy, ở 4 tỉnh ven biển miền Trung gồm Hà Tĩnh, Quãng Bình, Quãng Trị, Huế, và mới hôm nay ngày 29.4 là Đà Nẵng, thì liệu tình trạng cá chết này có khả năng còn lan rộng nữa không?
Trong đặc điểm tự nhiên của bờ biển Việt Nam, do chênh lệnh nhiệt độ giữa Bắc Cực và Xích đạo, do trái đất quay từ Tây sang Đông, do bờ biển Trung Quốc khi xuống phía Nam thì lệch về hướng Tây nên trong 365 ngày/năm luôn luôn có dòng hải lưu tầng đáy chạy dọc bờ biển Việt Nam từ Bắc xuống Nam, nhưng mạnh nhất từ Vũng Áng - Sơn Dương, Hà Tĩnh đến mũi Cà Mau.
Tốc độ dòng tầng đáy tính toán được khỏang 0.38 m/s trên hiện tượng di chuyển của các thi thể hành khách trên xe 48K5868 bị tai nạn ngày 18.10.2010 ở Nghị Xuân - Hà Tỉnh.
Về mùa đông, vào tháng 1, 2, 3, 4, 8, 9, 10, 11, 12 (9/12 tháng), vì ảnh hưởng gió đông bắc nên có dòng chảy mặt theo hướng từ Bắc xuống Nam với tốc độ bình quân 0.757 m/s.
Dòng tầng đáy và tầng mặt cộng hưởng đưa phù sa bờ biển Việt Nam theo hướng từ Bắc xuống Nam. Vùng bờ biển Vũng Áng, Sơn Dương nằm phía nam vĩ tuyến cực Nam của đảo Hải Nam, nên bờ biển miền Trung từ vị trí này hướng về Nam là chịu tác động của dòng chảy tầng đáy và cả tầng mặt.
Bạn nhớ bài hát "Quảng bình- Quê ta ơi" với những cồn cát trắng? Ở Bắc sông Gianh, các cồn cát đã cao đến 17-18m, nhưng ở Hà Tĩnh hoàn toàn không có cồn cát. Đó là hiện tượng khác biệt giữa bờ biển Hà Tĩnh và Quảng Bình. Do nguyên lý này mà các vịnh ở bờ biển Đông Việt Nam chỉ sâu khi vịnh chống được dòng hải lưu trên chảy vào vịnh, có nghĩa rằng cửa vịnh phải quay về hướng Nam. Ví dụ như vịnh Cam Ranh, vịnh Vân Phong, Vũng Rô. Vì là các vịnh ven núi, nên các vịnh chỉ sâu khi không có dòng sông lớn xuất phát từ dãy Trường Sơn. Ví dụ vịnh Dung Quất có sông Trà Bồng nên hạn chế độ sâu. Khi đến mũi Cà Mau, dòng hải lưu bị đẩy về hướng Tây, nên mũi Cà Mau có hình dàng như mũi tàu cong về phía Tây. Chính dòng hải lưu trên làm vịnh Thái Lan bị cạn dần và đang bị ngọt hóa. Chính sự ngọt hóa này mà Phú Quốc có những hải sản khác thường với ngư trường Phan Thiết.
Như vậy sự việc chất độc gây cá chết tại Hà Tĩnh sẽ không giới hạn khu vực từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế.
Đúng thời điểm này, gió Tây Nam đưa dòng tầng mặt qua đảo Hải Nam, nên hiện tượng cá chết chưa lan tràn xuống Nam Trung Bộ. Hơn nữa hiện tượng cá tầng đáy bị chết chứng tỏ nguyên nhân gây chết cá là độc tố trong nước. Các chất thải ra biển hầu hết có tỷ trọng cao hơn nước biển nên nhanh chóng lắng xuống tầng đáy. Vì vậy sự viện dẫn cá chết do rong tảo trôi nổi trên tầng nước mặt là không logic và không thuyết phục được những người quan tâm.
Như vậy, dòng tầng đáy đã chắc chắn đưa chất độc xuống bờ biển Nam Trung Bộ, Nam Bộ và Tây Nam. Tôi cho rằng, khu vực này chưa thấy cá chết do mật độ chất độc thấp, nhưng tiềm ẩn đem lại bệnh tật trong tương lai là khó tránh khỏi.
Tóm lại, theo tính toán dòng chảy như trên, thì chất độc không chỉ ở 5 tỉnh miền Trung mà còn có nguy cơ lan chảy từ Hà Tĩnh xuống Phú Quốc. Những tính toán này là thuộc về vấn đề khoa học cơ bản, rất rõ ràng.
Tôi cho rằng đây là một hiểm họa cực kì lớn đối với cả đất nước, nó triệt tiêu nguồn tài nguyên để nhiều triệu người có thể duy trì cuộc sống trong nhiều ngàn năm qua dọc theo mảnh đất hình chữ S.
Hệ thống ống dẫn nước xả thải kéo dài từ Formosa đến biển Vũng Áng. Ảnh: T.Hoa/infornet
Là người có nhiều nghiên cứu về biển, theo ông, những “điểm” nào có khả năng gây ra chất độc khiến cá chết hàng loạt và kéo dài như hiện nay?
Không chỉ nghi vấn riêng Formosa, mà tất cả các khu công nghiệp (KCN) trước khi nước thải ra biển đều phải có sự kiểm tra hết. Không kiểm tra được thì đóng cửa. Đó là nguyên tắc. Quyền lợi của một nhóm luôn nhỏ hơn rất nhiều quyền lợi của cả một dân tộc. Vừa rồi trên thế giới có tập đoàn thép của Ấn Độ đã phải từ bỏ thị trường nước Anh, vì chi phí môi trường ở đây quá lớn. Còn ở Việt Nam thì lại chọn chi phí môi trường thấp nhất để kiếm lời. Đó là sự kiếm lời trên cái sống tàn tạ và trên tiền thuốc men, bệnh tật của người Việt Nam. Chúng ta làm việc và chiến đấu để sống, chứ không phải để chết.
Theo ông, việc xây dựng và phát triển công nghiệp tại vị trí Vũng Áng – Sơn Dương có phù hợp hay không?
Việc hình thành KCN, tôi cho rằng tùy vào mục tiêu của mình. Mục tiêu của ta là làm giàu bằng mọi giá, hay chúng ta từng bước phát triển, xây dựng quê hương tốt đẹp cho chúng ta? Hai mục tiêu đó khác nhau, mà mục tiêu của một nhóm người bằng mọi giá để lấy tiền và sau đó ra đi định cư ở nước ngoài là khác xa với mục tiêu của đa số người dân Việt Nam này là mơ ước tìm hạnh phúc ngay trên đất nước của mình.
Một khu kinh tế với những ngành công nghiệp nặng như Vũng Áng hiện nay là một nguy cơ rất lớn cho ô nhiễm môi trường vùng biển và nguy cơ cho ngành kinh tế thủy sản biển của mình.Nhất là khi mình vẫn chấp nhận nền công nghiệp lạc hậu của Trung Quốc, đó là điều không chấp nhận được và hậu quả sẽ không lường.
Ông đã từng đánh giá Vũng Áng – Sơn Dương có vị trí quân sự đặc biệt quan trọng...
Đúng vậy! Sơn Dương là một trong bốn yếu huyệt bảo vệ sự an ninh lãnh thổ Việt Nam từ hướng biển đuợc xếp theo thứ tự: Cam Ranh, Sơn Dương, Nam Du và Côn đảo. Bốn yếu huyệt này được xác định dựa vào những yếu tố địa lý tự nhiên.
Ở vịnh Bắc Bộ, cảng Sơn Dương nằm phía nam Vũng Áng thuộc Hà Tĩnh có vị trí khá đặc biệt. Vị trí này cùng vĩ tuyến với cảng Tam Á, có hạm đội nguyên tử của Trung Quốc. Vị trí cảng Sơn Dương cũng nằm ngay phía bắc đèo Ngang nơi có đường Quốc Lộ 1A với đường đèo và hầm qua núi. Độ sâu cảng Sơn Dương sau khi xây đê 3.000m từ mũi Ròn đến hòn Sơn Dương thì vùng cảng kín sóng gió và đạt độ sâu đến trên -16m cùng với vùng nước rộng rãi. Vì vậy, cảng Sơn Dương là yếu huyệt của vịnh Bắc Bộ, kiểm soát đường biển và đường bộ từ Nam Bộ và Trung Bộ tiếp tế cho miền Bắc Việt Nam.
Vùng nước Sơn Dương phía Nam Vũng Áng là vị trí duy nhất của cả miền Bắc có thể đón tàu sân bay được, nhưng mình giao cho Trung Quốc là hỏng. Vị trí đó nằm ngay Đèo Ngang, chỉ cần hai trung đội là đủ cắt đôi đất nước ngay, vì ở đây có hầm Đèo Ngang và đường độc đạo, xe lửa đi tới đây phải chạy ngược lên về phía Tây để băng qua, chứ còn vị trí này là đèo, không đi qua được.
Vị trí này là huyệt đạo của cả hải quân Việt Nam. Nó phải dành cho Hải quân Việt Nam chiếm lĩnh để bảo vệ đất nước. Vì với một nước nhỏ, nghèo, mọi việc từ xây dựng đến bảo vệ đất nước phải biết sử dụng những đặc điểm địa lý tự nhiên. Hải quân Việt Nam phải có các căn cứ quân sự đủ sức phòng ngự và tấn công để phòng ngự. Các căn cứ hải quân phải có độ sâu thích hợp, độ rộng mặt nước đủ năng lực tiếp nhận nhiều tàu quân sự, có núi cao để che chắn và thuận lợi trong cung ứng hậu cần. Và sự hợp tác với các đối tác nước ngoài trong xây dựng kinh tế ở các yếu huyệt trên cần gắn chặt với nhu cầu quốc phòng khi xảy ra chiến tranh vệ quốc.
Còn làm kinh tế là từng bước, chúng ta làm để sống chứ không phải làm để chết.
Năm 2003, tôi là người trực tiếp đã báo cáo tiềm năng vịnh Sơn Dương với bí thư Hà Tĩnh hồi đó - Trần Đình Đàn, tiềm năng của cảng Hà Tĩnh không phải ở Vũng Áng phía Bắc mà là phía Nam Vũng Áng, tức là vùng Sơn Dương. Việc đầu tư kinh tế tại đây là một sai lầm. Người Việt Nam mình phải hiểu địa phương mình hơn nước ngoài chứ!
Cá chết bất thường ở vùng biển miền Bắc Trung Bộ. Ảnh: Quang Tiến/zing.vn
Việc kiểm tra của các đoàn cơ quan Nhà nước vẫn đang được tiến hành tại KCN Vũng Áng nói chung và Formosa nói riêng. Trước tính chất nghiêm trọng của thảm họa cá chết hiện nay, ông đánh giá việc kiểm tra như mức độ hiện nay của Nhà nước là đủ chưa? Hành động ngay trong lúc này của Nhà nước cần là gì, thưa ông?
Tốt nhất bây giờ chúng ta cứ giải quyết vấn đề sòng phẳng với các doanh nghiệp kinh doanh, nếu anh gây ra ô nhiễm thì anh phải chịu trách nhiệm với hậu quả của chính anh. Việc chính quyền nhân nhượng doanh nghiệp trong việc kiểm soát chất thải là điều không chấp nhận và là nguyên nhân chính dẩn đến sự hỗn loạn của xã hội, nhất là với các doanh nghiệp nước ngoài.
Vấn đề cần làm hiện nay là phải cắt ngay nguồn độc này! Việc đầu tiên hiện nay là cần cấm đưa chất thải chưa xử lý ở các KCN ra biển. Hệ thống kiểm tra môi trường cần xác định ngay tính hợp pháp của những đường ống chất thải ra biển. Nếu hệ thống ống không hợp pháp thì cần xử lý ngay theo pháp luật, kể cả giải thể doanh nghiệp. Nếu hệ thống ống thải là hợp pháp thì cần thay đổi ngay những cán bộ có chức năng đang kiểm soát môi trường tại Hà Tĩnh vì họ không hoàn thành nhiệm vụ.
Khi người dân Việt Nam từ Hà Tĩnh đến Phú Quốc không dám ăn cá biển thì kinh tế và xã hội Việt Nam sẽ ra sao? Thương hiệu hải sản Việt Nam sẽ đi về đâu? Nó là một tai họa không tưởng tượng được, và tôi nghĩ rằng nó sẽ đốt tất cả những thành quả bao nhiêu năm qua của chúng ta. Khi con người ở ven biển mà không dám ăn cá, khi hàng triệu ngư dân không có công việc để kiếm sống thì đất nước này sẽ hỗn loạn.
Lê Quỳnh (thực hiện)
Khu kinh tế (KKT) Vũng Áng chủ yếu do Trung Quốc thầu và thi công. KKT này được thành lập vào tháng 4.2006, trên cơ sở khu công nghiệp - cảng biển Vũng Áng đã được thành lập từ năm 1997. Đây là một bộ phận của khu đô thị Vũng Áng và vùng kinh tế Bắc Quảng Bình - Nam Hà Tĩnh. KKT Vũng Áng được Thủ tướng Chính phủ thành lập tại Quyết định số 72/2006/QĐ-TTg ngày 3.4.2006 có diện tích 22.781ha với mục tiêu xây dựng, phát triển thành khu kinh tế đa ngành, đa lĩnh vực với trọng tâm là:
(1) phát triển các ngành công nghiệp luyện kim gắn với lợi thế về tài nguyên, nguồn nguyên liệu; các ngành công nghiệp gắn với khai thác cảng biển, công nghiệp thép, trung tâm nhiệt điện và lọc hóa dầu,
(2) phát triển đồng bộ khu liên hợp cảng Vũng Áng - Sơn Dương bao gồm việc đầu tư và khai thác có hiệu quả khu liên hợp cảng, phát triển dịch vụ cảng và các dịch vụ vận tải biển để tạo thành một trong những cửa ngõ ra biển quan trọng của Bắc Trung Bộ.
(3) xây dựng khu đô thị mới Vũng Áng, đồng thời ưu tiên phát triển các khu du lịch sinh thái, du lịch nghĩ dưỡng biển trở thành các điểm du lịch quan trọng trong tuyến du lịch ven biển Bắc Trung Bộ.
Nguồn: nguoidothi
'Giao thịt thối, cá ôi cho bếp ăn trường học': Phòng Giáo dục nói 'người ta vẫn ăn bình thường'
18:27 |
TMSS: Người với người đang tâm giết nhau. Giết người không máu ghê gớm lắm thay. Chỉ vì chút kinh tế mà nỡ lòng thế này ư! Điều trớ trêu là cái Phòng gì đó kia nói là người ta vẫn ăn bình thường chả sao! Ôi, đỉnh cao trí tuệ!
------------------------------------------------------------------
Đỗ Trường
(TNO) Liên quan đến vụ 'giao thịt thối, cá ôi cho bếp ăn trường học' mà Thanh Niên Online
đã đưa tin, bà Nguyễn Thị Mỹ Lệ, Trưởng phòng GD-ĐT huyện Bàu Bàng
(Bình Dương), nói: 'Hàng người ta nhập vào không đạt chất lượng thì trả
lại, người ta vẫn ăn bình thường mà, không có sự cố gì đâu'.
>> Mang thịt thối, cá ôi thiu giao cho bếp ăn trường học
![]() |
| Số cá thối của Công ty Phú Nhật Hào bị phát hiện khi mang giao cho bếp ăn Trường tiểu học Long Bình, huyện Bàu Bàng, Bình Dương - Ảnh: Phụ huynh học sinh cung cấp |
|
|
Chiều 8.3, trả lời câu hỏi của PV Thanh Niên Online,
ông Lê Quang Hoàng, Giám đốc Công ty TNHH Phú Nhật Hào (phường Khánh
Bình, TX.Tân Uyên, Bình Dương), nói: “Cá ươn mang đến trường chúng tôi
mới biết và đã đề nghị đổi lại…”.
Theo giải thích của ông Hoàng, số 12 kg thịt heo thối chủ yếu là
da, mỡ heo còn dư sau khi cung cấp cho các đơn vị khác, không có chủ ý
giao cho Trường tiểu học Long Bình.
Về số lượng 72 kg cá diêu hồng bị ôi, thối, ông Hoàng giải thích:
“Số cá này do công ty mua của đơn vị khác mang về rồi sơ chế để giao cho
bếp ăn của Trường tiểu học Long Bình, do công ty đứng ra nấu ăn”.
“Tuy nhiên, quá trình vận chuyển, chúng tôi đi từ lúc 13 giờ chiều
lên trường thì xe tải bị hư, đến 16 giờ chiều (ngày 5.3) mới lên đến nơi
nên số cá mới bị ươn như vậy”, ông Hoàng nói.
Phản ánh với chúng tôi, nhiều phụ huynh học sinh Trường tiểu học
Long Bình khẳng định nếu họ không phát hiện kịp thời thì số cá, thịt
thối nói trên đã được đưa vào bếp ăn cho học sinh trong trường.
Khi trao đổi với chúng tôi, bà Nguyễn Thị Mỹ Lệ, Trưởng phòng GD-ĐT
huyện Bàu Bàng (Bình Dương) nói: “Thịt cá bị chảy nước vàng, bốc mùi
chẳng qua là không được tươi sống, không đạt chất lượng thì đổi lại
thôi, chuyện bình thường mà!”.
Bà Lệ nói thêm: “Hàng người ta nhập vào không đạt chất lượng thì
trả lại, người ta vẫn ăn bình thường mà, không có sự cố gì đâu…”.
Trước đó, chiều 5.3, Công ty Phú Nhật Hào đã mang số thịt thối, cá
diêu hồng ươn đến giao cho bếp ăn tập thể của Trường tiểu học Long
Bình. Đại diện Hội phụ huynh học sinh của trường và nhà bếp đã kịp thời
phát hiện, kiên quyết không nhận, đồng thời báo cho cơ quan chức năng xử
lý.
Lực lượng liên ngành gồm cơ quan y tế, thú y, cảnh sát kinh tế kiểm
tra và phát hiện thấy 12 kg thịt heo đã thối rữa, chảy nước vàng và
khoảng 72 kg cá diêu hồng cũng đã bị bốc mùi hôi thối.
“Phù phép” thực phẩm bẩn: Người Việt đầu độc nhau
19:00 |Theo Calitoday
TMSS: Âu cũng vì kế sinh nhai mà người ta bằng mọi cách phù phép để có được thật nhiều tiền hầu có cuộc sống sung túc hơn. Nhưng chỉ vì tiền và cầm được nhiều tiền mà đánh đổi mạng sống người khác, hỏi có cam lòng chăng!? Nếu cam lòng thì quả thật chúng ta trở thành kẻ vô cảm! Nếu quả bóng vô cảm này được truyền cho nhau thì Nước Việt sẽ mãi lẹt đẹt và mầm sống sẽ bị hủy diệt!
Điều nhức nhối là tình trạng này không những chẳng thuyên giảm mà đang có triệu chứng bùng phát khắp mọi nơi. Với nhiều thủ đoạn tinh vi khác nhau, những kẻ kinh doanh vô đạo này đang đầu độc đồng loại của họ. Và chính quyền dường như bất lực để cho các hộ kinh doanh thoải mái sử dụng hóa chất trong các sản phẩm hàng hóa.Cali Today News - Chỉ vì lợi nhuận mà người Việt bất chấp đạo đức kinh doanh, làm ăn gian dối phù phép thực phẩm để mưu lợi mà không quan tâm đến sức khỏe của người tiêu dùng. Điều nhức nhối là tình trạng này không những chẳng thuyên giảm mà đang có triệu chứng bùng phát khắp mọi nơi. Với nhiều thủ đoạn tinh vi khác nhau, những kẻ kinh doanh vô đạo này đang đầu độc đồng loại của họ. Và chính quyền dường như bất lực để cho các hộ kinh doanh thoải mái sử dụng hóa chất trong các sản phẩm hàng hóa.
| Bơm vào đến đâu, con gà mía gày nhẳng bỗng "béo" lên cực nhanh . Ảnh: Vietnamnet |
Công nghệ "thổi gà" bằng nước lã
Trên tờ Vietnamnet cho hay ở làng Bình Đà (xã Bình Minh, huyện
Thanh Oai, Hà Nội) trước đây chuyên về làm pháo. Nhưng từ khi chính
quyền CS Việt Nam cấm đốt pháo, nghề của làng cũng lụy tàn theo. Về làng
pháo Bình Đà hôm nay, chúng ta không còn được ngửi cái mùi thuốc pháo
đặc trưng, không còn thấy xác pháo nổ đỏ đường vào ngày Tết mà thay vào
đó mùi của lông gà, lông vịt. Nhiều hộ ở làng Bình Đã đã chuyển từ nghề
làm pháo nổ sang buôn bán thịt gia cầm, trong đó đặc biệt là thịt gà.
Cũng nhờ vào nghề này mà rất nhiều người đã xây được nhà cửa rất khang
trang và có cuộc sống khấm khá từ khi bỏ nghề làm pháo.
| Bắp được bán ở khắp các đường phố Sài Gòn với giá rất rẻ. Ảnh: Vietnamnet |
Việc giàu lên bất thường của một số hộ dân ở làng Bình Đà là nhờ
vào con gà mía. Theo "tiết lộ" của người dân làng Bình Đà, loại gà mía
có xuất xứ Trung Quốc, có giá rẻ chỉ bằng một nửa giá gà trong nước rất
thích hợp để sử dụng "tuyệt chiêu" bơm nước lã vào trong thịt tăng trọng
lượng mang đi bán để lừa người mua.
| Người mua hàng cần phải lựa chọn những điểm bán có uy tín. Ảnh: Vietnamnet |
Gà được bơm bằng loại xi lanh to, có nhà còn sắm hẳn một chiếc máy
chuyên bơm nước hàng loạt cho gà hàng đêm. Chỉ chưa đầy vài chục giây
sau quá trình "phù phép", con gà nặng 1,15 kg đã nặng lên 1.4 kg sau khi
được bơm nước. Con gà có thể lên đến 1,5 kg nếu bơm thêm nước. Hơn nữa,
con gà khi đã được bơm nước trông sẽ căng phồng vàng ươm béo tốt.
| Quá trình “phù phép” thịt lợn bẩn. Ảnh: Vietnamnet |
Theo tính toán, trung bình mỗi một con gà mía đã được bơm nước,
người buôn gà thịt có lời thêm từ 0,2 kg đến 0.4 kg so với khối lượng
thực tế của con gà. Như vậy, với "nước giếng khoan" được bơm vào con gà,
cộng với tiền công làm gà mang đi bán ngoài Hà Nội, có khi lãi đã bằng
nửa giá trị con gà ban đầu.
Dùng pin luộc bắp
"Chiến thuật" để bắp nhanh chín, thơm ngon, ngọt và có thể để lâu
mà không bị ôi thiu không khó. Khi luộc, người ta cho một hai cục pin
vào thì bắp chín rất nhanh. Nhưng phải canh chừng, nếu không để quá lửa
bắp sẽ bị nhão. Luộc như thế, đi bán thì mới có... lãi. Bởi giá bắp tại
chợ đầu mối đã từ 1.400 đến 3.000 đồng/bắp. Hơn nữa, khi lấy bắp ở chợ,
bắp không còn tươi, bắp dể lâu ngày, hạt đã khô cứng lại. Vì thế, khi
luộc bằng củi thông thường sẽ rất lâu và rất tốn nhiên liệu mà khi bán
giá chỉ từ 2.500 đồng đến 5.000 đồng/ bắp.
| Những trái sầu riêng non bị ép chín bằng hóa chất thường chỉ có vài múi lép, nhạt thếch, thậm chí không ăn được. Ảnh: Người Lao Động |
Hiện nay đa số những người luộc bắp đi bán đều luộc bắp bằng hóa
chất. Nhẫn tâm hơn, một số chủ lò còn sử dụng pin để nấu cho bắp nhanh
chín. Công thức nấu là 200 trái bắp, người ta cho khoảng một ít hương
bắp, 2-3 muỗng muối diêm và 2,3 muỗng đường ngọt, cộng một cục pin. Sau
khi ra lò, trái bắp sẽ rất tươi, thơm ngon và ngọt, nhưng người ăn rất
khó để phát hiện. Nếu muốn bắp lâu ôi thiu, bỏ ngày này qua ngày khác
thì chỉ cần cho chất bảo quản vào thì bắp ngày hôm nay bán không hết,
mang về luộc lại vẫn... thơm ngon.
Với việc dùng hóa chất rồi cho một cục pin vào nồi bắp đang xôi,
chỉ cần không đến 2 giờ đồng hồ, nồi bắp 200 trái sẽ chín. Tuy nhiên,
bắp đã ngấm hóa chất, vì có vị ngọt rất lạ và cùi rất mềm, nhất là mùi
thơm của quả bắp đã không còn nữa.
![]() |
| Trái bóng trách nhiệm thường được đá qua, đá lại. Ảnh: An Ninh Thủ Đô |
Hô biến thịt lợn thành thịt bò
Công nghệ hô biến thịt lợn thành thịt bò rất đơn giản, chỉ cần dùng
phẩm màu "hoa hiên" là có thể không phân biệt được về màu sắc đâu là
thịt lợn, đâu là thịt trâu, bò. Phẩm màu hoa hiên rất dễ mua.
Chỉ cần pha một thìa cà phê bột hoa hiên vào nước, quét lên bề mặt
thịt lợn, hoặc nhúng thịt lợn vào dung dịch đó trong vòng 1 phút, thịt
lợn sẽ có màu sắc giống như thịt bò tươi và không thể phân biệt được đâu
là thịt bò, đâu là thịt lợn. Nhiều tiểu thương còn dùng thịt lợn chết,
ôi thiu giả làm thịt bò, lừa người tiêu dùng. Thịt lợn sề nuôi nhiều
năm, thịt dai, da dày thường bán rất rẻ nhưng khi qua tay các tiểu
thương thì sẽ thành thịt bò.
Ngoài việc dùng bột hoa hiên, nhiều người còn thường dùng chất phụ
gia có tên gọi maltol - một chất tạo màu có trong danh mục chất phụ gia
thực phẩm được phép sử dụng đối với một số loại thực phẩm. Chỉ cần 0.05%
- 0.1% so với lượng sản phẩm, hóa chất này đã có thể triệt tiêu được
những mùi khó chịu đặc trưng của thịt lợn. Nếu kết hợp với chất tạo mùi
như bột hương vị bò, nước tinh chất bò, sẽ giúp duy trì hương lâu dài
của sản phẩm.
“Phù phép” bì lợn bẩn
Thôn Bình Lương, xã Tân Quang, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên là một
trong những nơi sản xuất bóng bì lợn lớn nhất miền Bắc. Tuy nhiên, quy
trình chế biến bì lợn ở đây thật hãi hùng.
Xung quanh thôn Bình Lương, những rãnh nước đen ngòm, nổi lềnh
phềnh nước mỡ thải gây mất vệ sinh. Nhiều nơi chế biến bì lợn không được
cách ly, chỉ là sân giếng hoặc sàn nhà của gia đình, nước chảy lênh
láng và vô số thứ rác rưởi. Những đống bì lợn bèo nhèo đổ bừa bãi dưới
nền đất bẩn thỉu, ẩm ướt. Bên cạnh đống bì lợn là những dao thớt, xô
chậu đen ngòm, ruồi nhặng bâu đầy.
Những bao tải bì lợn khô được chất thành đống, không có bất kì biện
pháp bảo quản nào. Vì các chủ sản xuất thường gom bì về xưởng, đợi đủ
hàng mới tập trung chế biến, nên nhiều bì lợn bị ôi, bốc mùi hôi thối.
Tuy nhiên với công nghệ 'bí mật', những miếng bì lợn bốc mùi sẽ được
'phù phép' thành những sản phẩm tới tay người tiêu dùng.
Sau phần rửa sạch mỡ lợn là công đoạn phân loại bì mỡ. Loại bì nào
đã sạch mỡ được vứt sang một bên, loại nào còn mỡ sẽ dùng dao vát sạch.
Mỡ được tách từ bì lợn cho vào một chảo lửa ngay bên cạnh để chế biến mỡ
nước. Còn những đống bì lợn sau khi được vát sạch mỡ sẽ được đổ ngay
vào một thùng nhựa, bên trong chứa một loại nước, bốc mùi hắc khó chịu.
Bì lợn sẽ được ngâm trong thùng chừng 3 giờ đồng hồ.
Sau khi được ngâm trong những thùng nước 'lạ' mà thực chất là những
thùng chứa hóa chất, bì lợn được vớt ra với màu trắng toát, sạch bong.
Những vết thâm tím trên thân bì đã hoàn toàn biến mất, và mùi hôi thối
cũng không còn nữa. Sau công đoạn làm sạch và tẩy trắng, bì lợn sẽ được
trần qua lớp nước sôi rồi đem phơi khô và cuối cùng đưa vào lò nướng để
nổ bung thành bóng.
Có hai cách để phơi bì khô là đem phơi ngoài trời và sấy trong nhà.
Tuy nhiên, hầu hết các hộ dân trong làng chỉ tiến hành sấy khi trời
không có nắng. Bởi, tuy đảm bảo vệ sinh song công đoạn này lại tốn điện,
nâng cao chi phí sản xuất.
Ép chín bằng thuốc độc
Mít, chuối, sầu riêng là những loại quả được rất nhiều người ưa
thích. Tuy nhiên, để đáp ứng nhu cầu lớn từ người tiêu dùng, các thương
lái đã không ngại ngần bơm hóa chất để biến những trái còn xanh, non,
thành những thành phẩm chínvàng ươm hút mắt người tiêu dùng.
Trái cây còn xanh được tập kết về một địa điểm, các thương lái sử
dụng thùng lớn (loại đựng sơn nước) đổ nước gần đầy, sau đó họ cho một
loại bột có màu trắng đục vào khuấy đều thành một thứ hỗn hợp sền sệt.
Họ chia một người chuyền sầu riêng, người còn lại dùng một thanh gỗ nhỏ
dài cỡ chiếc đũa, một đầu được quấn vải dày, thọc sâu vào thùng dung
dịch pha sẵn rồi bôi trực tiếp hóa chất vào cuống trái và xếp chúng
thành một đống, dùng bạt phủ kín.
Được biết hóa chất này có tên Carbendazim và Tebuconazole. Đây là
loại hóa chất diệt nấm theo phương thức lưu dẫn thuộc nhóm cực độc,
chúng phân hủy chậm và có nguy cơ gây ung thư, quái thai, vô sinh. Người
tiếp xúc với những chất này có thể bị hại gan và gây nguy hiểm khi
chúng dính vào miệng và mắt. Tebuconazole đã bị Cơ quan Quản lý Dược và
Thực phẩm Mỹ coi là một chất gây ung thư thuộc nhóm độc. Loại hóa chất
này đã bị loại khỏi thị trường châu Âu.
Trách nhiệm của cơ quan hữu trách ở đâu?
Khi câu hỏi về trách nhiệm của cơ quan hữu trách ở đâu khi những
trò phù phép thực phẩm bẩn đang từng ngày đầu độc giồng giống Việt, trên
tờ An Ninh Thủ Đô ngậm ngùi cho biết: Ngăn chặn tình trạng buôn bán
thực phẩm không đảm bảo ATVSTP, hạn chế đến mức thấp nhất những vụ ngộ
độc thực phẩm, đó là trách nhiệm của toàn xã hội, trong đó tập trung vào
các cơ quan hữu quan như Bộ Y tế, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông
thôn, Bộ Công thương, Quản lý thị trường, Hải quan, Công an… nhưng lâu
nay không có Bộ nào đứng ra chịu trách nhiệm đến cùng. Khi những vụ việc
xảy ra, hầu hết các hành vi vi phạm chỉ bị xử lý hành chính và tiêu hủy
tang vật, rất ít hành vi bị xử lý hình sự. Còn những cơ quan có trách
nhiệm thì lại chẳng phải chịu một hình thức xử phạt nào. Sau mỗi vụ
việc vi phạm người ta chỉ thấy nói đến việc xử lý các đối tượng vi phạm,
thực tế chưa thấy cơ quan nào đứng ra nhận trách nhiệm, hay bị đưa ra
xem xét khi để thực phẩm bẩn độc hại, tràn lan trên thị trường.
Tình trạng bán thực phẩm bẩn độc hại đang diễn ra hàng ngày, gây
ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe người dân, gây tâm lý bất an lo
lắng. Dư luận đặt câu hỏi, ai sẽ là người đứng ra bảo vệ quyền lợi tối
thiểu cho người dân? Cho đến thời điểm này vẫn chưa có câu trả lời.
Bên cạnh đó, dù Luật An toàn thực phẩm đã có hiệu lực thi hành,
song đến nay vẫn chưa có văn bản hướng dẫn thi hành, nên việc xử lý vẫn
theo các quy định cũ với mức hình phạt quá nhẹ. Chính vì các chế tài xử
là quá nhẹ so với mức độ nguy hại mà hành vi này gây ra cho sức khỏe con
người, cho môi trường, xã hội nên vi phạm không những không được ngăn
chặn triệt để mà đối tượng vi phạm còn tỏ ra coi thường pháp luật.
Trên các phương tiện truyền thông, những người có trách nhiệm giữ
gìn Vệ sinh an toàn thực phẩm cho người dân vẫn hay nhắc khẩu hiệu “Hãy
là người tiêu dùng thông thái”. Nhưng chúng tôi cho rằng đó là cách nói
rất “vô trách nhiệm” của những người “phải có trách nhiệm”. Người tiêu
dùng không phải là “thánh”, mà những người có trách nhiệm phải tạo mọi
điều kiện để người tiêu dùng được mua thực phẩm sạch, đảm bảo an toàn vệ
sinh an toàn thực phẩm. Mọi khẩu hiệu chỉ là xáo rỗng.
Người Quan Sát
Choáng váng với tiết lộ của một nông dân trồng dưa chuột
02:22 |Theo baocalitoday
TMSS: Bao giờ người nông dân mới không phải làm điều này - lên án tử cho người khác vì lợi nhuận!? Câu trả lời thuộc về nhà cầm quyền, vè nền giáo dục và lương tâm của người dân! Sở dĩ có chuyện này vì nhà nước coi chủ nghĩa duy vật - Maxxít - chủ nghĩa kinh tế - làm nền thay cho những giá trị nhân văn và phẩm giá con người! Xin cho dân Việt có được quyền ăn đồ sạch để bảo vệ sự sống cho mình!
Mặc cho các cơ quan chức năng, các phương tiện truyền
thông đưa ra khuyến cáo về tính độc hại đối với sức khỏe của việc dùng
hóa chất khi nuôi trồng các loại rau củ, quả,… nhưng vì lợi nhuận trước
mắt đa số người trồng dưa chuột phớt lờ khuyến cáo này.
“Dưa chuột là loại rau quả mà người trồng phun nhiều thuốc trừ sâu nhất, nếu không phun thì chỉ có mất mùa. Cách 2-3 ngày lại phun thuốc một lần. Trước khi hái xuống đem bán còn phun thêm một loại thuốc để quả đẹp mã. Ruộng dưa nào trồng để bán thì người trồng không bao giờ hái về để nhà ăn”, bác Nhường - một người chuyên trồng dưa chuột tiết lộ.
Cùng với đậu đũa, dưa chuột là một trong những loại rau của được liệt vào danh sách tồn dư hóa chất độc hại rất lớn.
Dưa chuột là loại rau quả được "tắm" thuốc trừ sâu nhiều hơn cả... tưới nước.
Mặc cho các cơ quan chức năng, các phương tiện truyền thông đưa ra
khuyến cáo về tính độc hại đối với sức khỏe của việc dùng hóa chất khi
nuôi trồng các loại rau củ, quả,… nhưng vì lợi nhuận trước mắt đa số
người trồng dưa chuột phớt lờ khuyến cáo này.
Theo tiết lộ của bác Nhường, một người trồng dưa chuột ở Hải Dương,
dưa chuộc là loại cây “ăn” nhiều thuốc trừ sâu và thuốc kích thích
nhất. Khi cây bắt đầu đậu quả thì cứ 2-3 ngày lại phải phun thuốc 1 lần,
càng gần đến ngày thu hoạch càng phun với mật độ dày đặc. Nước tưới thì
có thể tuần tưới 1 lần, nhưng thuốc trừ sâu thì phải “dải” liên tục. Có
khi hôm trước phun, hôm sau đã hái quả đem bán.
"Còn muốn dưa chuột nuột, quả căng mọng thì đơn giản, chỉ cần phun
thuốc “tăng phọt” vào dưa trước khi hái khoảng 1 đêm, sang hôm sau quả
sẽ đẹp ngay", vừa nói bác Nhường vừa đưa cho PV một gói thuốc nhỏ hơn
gói dầu gội đầu, vỏ bao bì chi chit chữ Trung Quốc, không hề có một dòng
chỉ dẫn nào bằng tiếng Việt.
“Ngoài thuốc trừ sâu thì loại thuốc kích thích tăng trưởng này hầu
như người trồng dưa chuột nào cũng dùng. Loại thuốc kích thích này có
thể dễ dàng mua được ở các cửa hàng chuyên bán thuốc bảo vệ thực vật.
Giá khoảng 9000-1000 đồng/ gói. Người mua hầu hết ưa hình thức nên phải
dùng loại này để bắt mắt”, bác Nhường tiết lộ thêm.
Khi PV thắc mắc: Có những người bán dưa chuột vừa ngồi bán vừa cầm
quả dưa không gọt vỏ “vô tư” ăn để chứng thực dưa của mình là dưa sạch,
không phun thuốc trừ sâu, hành động của họ liệu có đáng tin, hay chỉ là
một cách “câu khách”, và chẳng nhẽ để “câu khách” họ sẵn sàng “đùa” với
sức khỏe của mình?. thì nhận được câu trả lời: “Đó là hành động “đánh
lận con đen” đấy.
Trong giỏ của người bán luôn có một gói dưa khác, là loại dưa
chuyên trồng để nhà ăn hoặc để “làm hàng”. Loại dưa này họ không sử dụng
một loại thuốc bảo vệ thực vật hay thuốc tăng trưởng nào. Là loại rau
quả sạch. Nếu quả dưa này được để chung với loại dưa bày bán thì người
bán sẽ “đánh dấu” để chọn đúng quả đó cầm ăn. Dưa bán ngoài chợ đa phần
là dưa có phun thuốc”, bác Nhường cho biết.
Thuốc có nguồn gốc Trung Quốc?
PV đem gói thuốc mà bác Nhường cung cấp đến hỏi một cán bộ làm việc
tại Viện Nghiên cứu Rau quả trực thuộc Đại học Nông Nghiệp I thì được
vị này cho biết: Đây là thuốc GA3. Tên khoa học của nó là Giberellin. Từ
trước đến nay, loại thuốc này có nhiều khả năng trong việc kích thích
tăng trưởng cây, lá phát triển nhanh... .
Ngoài thuốc trừ sâu, thuốc "tăng phọt" cũng là loại "thức ăn" không thể thiếu mà người trồng dưa cung cấp cho sản phẩm của mình
Hiện một số cửa hàng có bán thuốc GA3. Nhưng theo quy định, thuốc
bán phải có thông tin bằng tiếng Việt. Việc bán thuốc toàn bằng tiếng
Trung Quốc có thể là nhập lậu, theo đường tiểu ngạch nên khó kiểm soát
độ an toàn.
Theo thông tin trên nhãn thuốc cho thấy, độ tinh khiết chỉ 75%.
Điều này đồng nghĩa thuốc còn nhiều chất phụ gia trong quá trình sản
xuất.
Nếu ăn dưa chuột có phun thuốc trừ sâu và thuốc "tăng phọt" không
rửa kỹ, không gọt vỏ thì bị ngộ độc với các triệu chứng nôn mửa, chóng
mặt đau đầu là điều chắc chắn. Thực tế, có người ăn dưa sau khi đã cẩn
thận ngâm rửa bằng các loại dung dịch mà vẫn bị ngộ độc như thường.
Vì vậy để tránh ngộ độc, người tiêu dùng nên lựa chọn dưa chuột
được chứng nhận là loại rau củ sạch, bán trong các cửa hàng rau sạch
hoặc các siêu thị lớn.
Người trồng vì lợi nhuận mà bất chấp thủ đoạn, người mua dù biết
độc hại nhưng vẫn vô tư sử dụng. Có lẽ chính sự “vô tư” của người mua
phần nào tiếp tay cho hành động xấu của người cung cấp.
Viet Bao.vn (Theo VietQ)





