Home » LLAN Chống Người Biểu Tình Yêu Nước
Nghĩ gì hiểu sao đằng sau những câu nói?
16:14 |THeo Boxitvn
Thiện Tùng
Lợi
dụng lúc Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN họp phiên toàn thể lần thứ 9
khóa 11, Trung Quốc (TQ) đưa giàn khoan vào đặt xuống vùng lãnh hải VN
để thăm dò dầu khí. Có lẽ vì bận bàn thảo việc “Quốc gia đại sự”, đảng
và Nhà nước ta không quan tâm mấy về việc lẻ tẻ nầy.
Không đợi lịnh Trung ương, theo thói quen “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”.
Dầu tương quan ta yếu hơn đối phương, một mặt Cảnh sát biển và Ngư dân
cho tàu ra ngăn cản quyết sống mái với kẻ thù; mặt khác, 20 tổ chức Xã
hội Dân sự được Nhà nước mặc nhận, kịp thời ra lời kêu gọi biểu tình
chống TQ đặt giàn khoan trong hải phận VN.
Đến
hẹn lại lên, ngày 11/5/2014, nhiều cuộc biểu tình có tổ chức, được Công
an trợ giúp, diễn ra trật tự, sôi nổi…, gây chấn động trong và ngoài
nước. Phải nói, đây là cuộc đấu tranh không khoan nhượng, phối hợp nhịp
nhàng bằng 2 mũi giáp công: Trên biển, cảnh sát biển và ngư dân với phương tiện khiêm tốn của mình, đương đầu dài hơi với kẻ xâm lược đông hơn ta bội phần; trên bộ,
nhất là Hà Nội và Sài Gòn, lực lượng biểu tình gây áp lực mạnh với sứ
quán và lãnh sự quán TQ. Khi nắm được chính nghĩa trong tay, được bè
bạn, nhất là Việt kiều, khắp nơi trên thế giới biểu tình lên án TQ xâm
lược và ủng hộ cuộc đấu tranh chính nghĩa của nhân dân VN, đẩy giới cầm
quyền TQ vào thế bị động đối phó.
Thật là ngạo mạn, với giọng kẻ cả, nhà cầm quyền TQ chẳng những không đếm xỉa gì đến yêu cầu rút giàn khoan, mà họ kêu gọi: “VN phải ngừng ngay những cuộc biểu tình chống TQ”
Tiếp
sau cuộc biểu tình có tổ chức ngày 11/5/2014, những cuộc biểu tình tự
phát của Công nhân ở Bình Dương, Biên Hòa, Vũng Áng… gây náo loạn, bởi
có nhiều phần tử quá khích đi xe mang số 36 (Thanh Hóa) xông vào các xí
nghiệp có biển hiệu chữ TQ hay tương tự, đập phá trước sự làm ngơ khó
hiểu của công an. Kết cuộc, có hợn 600 người trong số quá khích đã bị
bắt nguội sau đó. Họ là ai, thuộc tổ chức nào? Trong khi chờ cảnh sát
điều tra kết luận, người ta được quyền nghi ngờ: những phần tử quá khích
nầy do Cục tình báo Hoa Nam TQ hay ít ra cũng của những phần tử thân TQ
tổ chức gây rối loạn kinh tế, xã hội, nhằm ép lãnh đạo VN chấm dứt biểu
tình chống TQ. Sự nghi ngờ ấy là có cơ sở: Ai dám quả quyết trong hàng
ngũ lãnh đạo không có người thân TQ?
Ngày 16/5/2014, Thủ tướng VN Nguyển Tấn Dũng kêu gọi: “Mọi
công dân VN hãy thể hiện lòng yêu nước và quyết tâm bảo vệ chủ quyền
thiêng liêng của Tổ quốc theo đúng luật pháp của VN và luật pháp quốc
tế, không vi phạm pháp luật”.
Phát huy
“chiến quả”, 20 tổ chức Xã hội Dân sự tiếp tục ra lời kêu gọi tổng biểu
tình trên toàn quốc chống giàn khoan của TQ, theo lịch kỳ chủ nhật hàng
tuần.
Ngày 17/5/2014, cuộc điện đàm tương nhiệm
giữa 2 bộ trưởng Công an Quách Thanh Côn (TQ) và Trần Đại Quang (VN),
Quách Thanh Côn nói như lịnh: “VN phải có biện pháp cứng rắn chặn các hành động được cho là bạo lực chống TQ”.
Ngày 17/5/2014, Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị:
“Bộ Công an, các cơ quan chức năng và lãnh đạo tỉnh, thành phố thực
hiện đồng bộ các biện pháp, kiên quyết không để biểu tình trái pháp
luật, gây mất an ninh trật tự, an toàn xã hội”
Thế
là TQ ép lãnh đạo VN, Lãnh đạo VN ép dân mình, khiến cho cuộc biểu tình
yêu nước bất bạo động chống giàn khoan TQ ngày 18/5/2014 theo hẹn ước
không thể tiến hành do sự ngăn cản thô bạo của Công an. Vậy là mũi biểu
tình chính trị bị triệt tiêu, chỉ còn mũi Cảnh sát biển và ngư dân chống
chọi một cách đáng thương với áp lực quá lớn của tàu và máy bay TQ
quanh giàn khoan. Xuất phát từ tương quan lực lượng, Việt Nam chọn giải
pháp đấu tranh nghị trường mà tự triệt tiêu mũi chủ công biểu tình chính trị thì phần thua chắc chắn thuộc về Việt Nam?!
Không biết có nhầm lẫn không, nội dung chỉ thị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh “… kiên quyết không để biểu tình trái pháp luật, gây mất an ninh trật tự, an toàn xã hội”. Nguyên văn điều 25 Hiến pháp 2013: “Công
dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội
họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền nầy do Pháp Luật quy
định”.
Nếu tôi hiểu không lầm, Pháp Luật là
từ ghép – Pháp là Hiến pháp (luật cơ bản, còn gọi là luật mẹ); Luật là
văn bản sau Hiến pháp nhằm cụ thể hóa một trong những vấn đề được Hiến
pháp nêu ra. Luật chỉ tôn Hiến chớ không được vi Hiến. Quốc hội đang họp
lần 7 khóa 13, vẫn còn khất lại “Luật biểu tình” đến 2015 mới có thể ra
đời. Việc chậm trễ ấy thuộc về trách nhiệm của Quốc hội? Đâu vì sự chậm
trễ ấy rồi tước quyền biểu tình của người dân được Hiến định? Người dân
biểu tình hợp Hiến, còn chưa có luật thì biết nó thế nào mà theo?! Vậy
thì không có chuyện biểu tình vi phạm pháp luật như Thủ tướng nói?
Trong
khi Quốc hội chưa “đẻ” ra luật biểu tình, người dân được biểu tình
trong trật tự, ôn hòa như cuộc biểu tình ngày 11/5/2014 hay những cuộc
trước đó, quậy phá làm mất trật tự sẽ bị quy vào những điều luật khác,
sẽ bị xử trị.
Nhà nước quản không chặt, để những
cuộc biểu tình của Công nhân bị kẻ quá khích lợi dụng đập phá gây rối
như những trường hợp Bình Dương, Vũng Áng… vừa qua thì đó là lỗi của Nhà
nước, không thể/được gộp chung “biểu tình trái pháp luật” được.
Theo
Tân Hoa Xã, bên lề cuộc họp Quốc phòng các nước ASEAN mở rộng, Bộ
trưởng quốc phòng TQ Thường Vạn Toàn nói với bộ trưởng quốc phòng VN
Phùng Quang Thanh: “Hoạt động tác nghiệp chính đáng ở vùng biển Tây
Sa (Hoàng Sa) là quyền lợi của TQ không ai có thể ngăn cản được. Việt
Nam cần tôn trọng lịch sử, nhìn thẳng vào thực tế, xuất phát từ đại cục
hữu nghị Việt-Trung, không nên đã sai lại càng sai, trở thành sai lầm
lớn…”. Phùng Quang Thanh đáp lại: “Đảng, Chính phủ và Quân đội VN
cực kỳ coi trọng phát triển đoàn kết và hữu nghị vời TQ, quân đội VN sẽ
không áp dụng hành động làm phức tạp tình hình…”.
Một
Blogger TQ chụp được cảnh một số lượng lớn vũ khí hạng nặng gồm xe
tăng, thiết giáp, pháo… được vận chuyển từ ga xe lửa Sùng Tá (Quảng Tây)
đến Bằng Tường, gần Lạng Sơn VN – Có phụ ghi tiếng Hoa dưới ảnh. Và một
số nhân vật quá khích của TQ nói: “TQ nên học tập cách làm của Putin ở Ukraine”.
Xin đừng quên, năm 1979, TQ lấy cớ VN phân biệt đối xử với người Hoa, mở cuộc tấn công ta trên toàn tuyến biên giới phía Bắc.
Trong cuộc họp bộ Khoa học Công nghệ hôm 17/5/2014, Phó Thủ tướng Nguyễn Đức Đam nói: “Chúng
ta không liên minh quân sự với ai cả, không cho bất kỳ nước nào đặt căn
cứ quân sự tại VN, không liên minh với nước nào để chống lại nước thứ
ba” (Ông Nguyễn Tấn Dũng cũng từng nói thế). Tại cuộc họp nầy, ông Đam còn nói: “Ta phải tôn trọng 16 chữ vàng và 4 tốt để giữ …”, “Tôi khẳng định, Đảng, Nhà nước ta đều đã tình toán mọi phương án, kể cả phương án không hòa bình”. Tán thành ý kiến ông Đam, sau đó bà Phạm Chi Lan nói: “Không thể đổi chủ quyền lấy hòa bình”.
Khi nước có biến, quyết chiến là thái độ đúng đắn cần phải được tôn trọng. Nhưng ai chiến? chiến bằng cách nào?... khi:
-
Mũi đấu tranh chính trị bằng hình thức biểu tình khiến giới cầm quyền
TQ sợ nhất lại bị Thủ tướng nhà ta cho công an khai tử hôm 18/5/2014.
- Nước nhỏ đương đầu với nước lớn mà từ chối liên minh với nước khác là tự sát – VN đang cô đơn trước bão táp.
-
Đến nay chưa có thái độ rõ ràng đối với TQ: còn ngậm không chịu nhả
miếng mồi “vàng, tốt”; không chịu kiện ta tòa án quốc tế những việc làm
sai của TQ đối với VN.
- Chưa chính thức vinh
danh những liệt sĩ đã ngã xuống trong chiến tranh với TQ, đánh TQ xâm
lược chết ô danh thì chẳng ai hăng hái.
- Liệu còn có mấy ai dại khờ liều chết xung trận để cho bọn tham quan ngồi mát ăn bát vàng…
Đã
là nước nhỏ, nhất là nước nhỏ như VN sống bên cạnh nước lớn đầy tham
vọng thì nhứt thiết phải liên minh với càng nhiều nước càng tốt, không
phải để tấn công người ta, mà để dùng sức mạnh của khối chống lại nước
lớn có tham vọng bá quyền. Trong lịch sử, VN ta cũng đã từng liên minh
khi thì với Liên Xô và Trung Quốc chống xâm lược Pháp và can thiệp Mỹ
(1945-1975) khi thì liên minh với Liên xô chống TQ (1979-1988). Nếu các
nước ASEAN chịu thành lập Khối Liên minh Quân sự thì chẳng nước
lớn nào dám hiếp đáp những thành viên trong khối – những năm 1956 – 1975
ASEAN cũng thành lập Khối Liên phòng Đông Nam Á, giữ vững độc lập cho
mỗi nước (trừ 3 nước Đông Dương).
Có lẽ TQ mỉm cười khi nghe một số lãnh đạo VN nói“Không liên minh với nước nào để chống lại nước thứ 3”. Và
TQ cũng nổi giận khi nước nào đó, nhất là Mỹ, muốn liên minh với VN.
Quan hệ song phương, chia để thôn tính là mộng bá đồ vương của TQ.
Về
binh khí kỹ thuật quân sự, Nhật đang ngang bằng hoặc trội hợn TQ. Nhật
là đồng minh của Mỹ từ lâu, để đảm bảo an toàn tuyệt đối, gần đây Nhật
còn ngỏ ý muốn liên minh với quân sự với Philippine, Việt Nam, Malaysia,
Indonesia – người ta đã mạnh mà còn biết lo xa như vậy.
Lãnh đạo VN thì thay phiên nhau “lên dầu sống”: “Không
liên minh quân sự với ai cả, không cho bất kỳ nước nào đặt căn cứ quân
sự tại VN, không liên minh với nước nào để chống lại nước thứ 3”. Cuối
cùng thì sao? – khòm lưng mà không bao giờ yên được trước đồng chí láng
giềng to xác xấu bụng, đất nước độc lập mà không tự chủ!
Theo thiển nghĩ của tôi, VN ít nhứt cũng phải dõng dạc tuyên bố với thế giới rằng “Việt Nam không liên minh với nước nào để chống lại nước thứ 3 với điều kiện nước thứ 3 không ỷ mạnh hiếp đáp VN”- phải thêm phần điều kiện ấy vào để cảnh cáo những kẻ quen thói ỷ mạnh hiếp yếu?
Điều
đáng mừng, có lẽ đến giờ này lãnh đạo VN bắt đầu sáng mắt ra, đang thay
phiên nhau chạy tìm đồng minh để đối phó với TQ. Phải chăng đây là cơ
hội VN “thoát Trung”.
Tiếc rằng mũi chủ công đấu
tranh chính trị, đề cao chính nghĩa bằng hình thức biểu tình sớm bị
lãnh đạo triệt tiêu. Đây là điều TQ mừng nhứt.
23/5/2014
T.T.
Tác giả gửi BVN
ĐẸP LÒNG KẺ XÂM LƯỢC, NỖI ĐAU CỦA NHÂN DÂN VÀ CỦA LỊCH SỬ VIỆT NAM
05:53 |Theo FB Phạm Đình Trọng
ĐẸP
LÒNG KẺ XÂM LƯỢC
NỖI ĐAU
CỦA NHÂN DÂN, CỦA LỊCH SỬ VIỆT NAM
Phạm Đình Trọng
| Đại tá Phạm Đình Trọng |
Sáu giờ sáng chủ nhật, 18.5.2014,
tôi đi xe máy chưa ra khỏi nhà hầm để xe thì ông Lâm Ngọc Thích, trung tá, trưởng
công an xã Phước Kiển cùng năm sáu người nữa chặn xe tôi. Một ông giải thích
bác không nên đi biểu tình bị lợi dụng. Tôi hỏi: Ông là ai? Tôi là hội nông
dân. Tôi bảo, tôi không có việc gì liên quan đến hội nông dân. Ông Mặt trận Tổ
quốc tiếp lời ông hội nông dân. Tôi bảo Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam bằng việc đưa giàn khoan vào biển Việt Nam. Mặt trận Tổ
quốc phải vận động người dân đi biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc xâm lược chứ
không phải là ngăn cản người dân biểu tình. Tôi nói có việc phải đi rồi nổ máy
ra khỏi nhà xe. Tưởng đi sớm trước khi công an đến chặn cửa nhưng công an còn đến
sớm hơn!
Đến gần dinh Độc lập, tôi dừng
xe đợi đèn xanh ở ngã tư Trương Định – Nguyễn Thị Minh Khai thì phát hiện ngay
cạnh xe tôi là xe anh thanh niên to đậm, mắt hiếng. Những lần có biểu tình chống
Trung Quốc xâm lược trước đây anh này vẫn thường bám theo tôi. Đèn tín hiệu đã
chuyển sang xanh, tôi không đi, anh ta cũng không đi. Tôi vừa cất tiếng định bảo
lại vẫn là anh à nhưng âm đầu tiên của tôi vừa cất lên anh ta đã xuống xe đến
sát tôi trừng mắt, vung tay: Muốn gì? Ông muốn gì? Tôi biết anh ta sẽ hành hung
tôi để công an xô đến đưa tôi về đồn nên tôi lẳng lặng phóng xe đi. Còn sớm
quá. Tôi vòng quanh mấy phố quan sát lực lượng biểu tình và lực lượng công an. Anh
chàng mắt hiếng vẫn bám sát tôi. Tôi không nhận ra bóng dáng người biểu tình nhưng
công an thì rải đầy đường.
Tôi phone cho anh Tô Lê Sơn rồi
gửi xe máy, đến chỗ anh Sơn thì anh Sơn cũng có một nữ và một nam an ninh bám
sát bên cạnh. Chúng tôi đang ngồi nói chuyện trên ghế trong vườn cây trước dinh
Độc Lập chỗ gần đầu đường Alexandre de Rhodes thì anh thanh niên mắt hiếng lại
đến gây sự định đánh anh Sơn. Chúng tôi đều phải im lặng để người muốn gây sự
không thể gây sự được.
Nhìn quanh tôi nhận ra những
người lảng vảng đầy công viên phần lớn đều có dáng vẻ an ninh. Tuyệt nhiên
không thấy ai có dáng vẻ là người biểu tình. Tình hình này, biểu tình không thể
tổ chức được rồi. Tôi định ngồi nán lại chút nữa rồi về. Có thêm anh Lê Anh
Hùng và anh Nguyễn Bá Thuận đến góp chuyện. Anh Thuận vốn là nhà khoa học làm
việc ở bộ Nghiên cứu và phát triển khoa học Đan Mạch đã nghỉ hưu, người thứ 35
trong số 54 trí thức ngày 9.5.2014 gửi thư cho chủ tịch thành phố đề nghị được
biểu tình phản đối Trung Quốc đưa giàn khoan HD981 vào biển Việt Nam. Tôi bảo
anh Thuận có bộ râu đẹp như bộ râu của nhà văn Nga Anton Chekhov. Thời đi học,
tôi mê mệt nền văn học Nga và văn học Pháp nên tôi nhớ gương mặt từng nhà văn của
hai nền văn học đó. Chúng tôi đang nói chuyện văn chương thì tôi thấy có rất
nhiều bộ mặt an ninh dồn lại chỗ chúng tôi. Tôi đứng dậy đi dạo quanh ngắm những
vòm lá rung rinh nắng, những dáng cổ thụ rất đẹp thì có hai cánh tay cứng như
hai gọng kìm thép xốc hai nách tôi, một bàn tay to và dầy bịt chặt mồm tôi, lôi
tôi đi trên con đường láng ciment trong vườn cây, lôi tôi xuống đường Lê Duẩn,
đẩy vào chiếc xe du lịch năm chỗ ngồi đã mở cửa đợi sẵn. Một cách bắt cóc thô bạo,
phi pháp nhưng quen thuộc của công an nhà nước cộng sản Việt Nam với những
người dân có tiếng nói đòi tự do, dân chủ. Khi xuống xe ở điểm dừng cuối cùng tôi
mới được biết chiếc xe mang biển trắng với hàng số 51A 535 20.
Hàng ghế trước là người lái xe
và người có cung cách chỉ huy. Đó là người da ngăm đen. Tóc cứng, cắt ngắn chỉ
trên dưới một centimet. Mặt ngắn. Trán ngắn. Cơ bắp chắc nịch trên vai, trên cánh
tay. Hàng ghế sau là hai người tuổi khoảng trên dưới bốn mươi ngồi kẹp chặt hai
bên sườn tôi. Tất cả đều mặc đồ dân sự. Người chỉ huy ngồi trên ra lệnh cho hai
người phía sau: Kiểm tra điện thoại. Lập tức, từ hai phía, hai bàn tay thọc vào
hai túi quần tôi lôi ra ở túi bên trái là điện thoại, túi bên phải là máy ảnh rồi
mỗi người một máy, xục vào thẻ nhớ, xăm soi. Người chỉ huy lại lệnh cho lái xe
dừng lại đầu đường Calmette rồi phone gọi người đi xe máy đến và lệnh cho tôi
đưa chìa khóa xe máy và phiếu gửi xe của tôi cho người đó.
Khi ô tô chui vào đường hầm Thủ
Thiêm, tôi chắc mẩm ô tô sẽ vòng sang Bình Thạnh đưa tôi về số 4 Phan Đăng Lưu,
nơi đã từng giam giữ vợ chồng đại tá Phạm Quế Dương, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải,
Lê Công Định . . . và giam giữ tất cả những tiếng nói đòi tự
do dân chủ bị bắt. Nhà giam số 4 Phan Đăng Lưu của bộ Công an. Như vậy những
người bắt tôi là công an bộ. Tôi bỗng bần thần tiếc sẽ phải bỏ dở bao việc gấp
gáp đang làm. Nhưng ô tô không rẽ trái sang Bình Thạnh mà cứ phăm phăm phóng thẳng
trên con đường thênh thang mới mở hướng về quận Chín. Quẹo vào đường đi Cát Lái
rồi lại quẹo tiếp vào đường qua cầu Phú Mỹ, quay về đường Nguyễn Văn Linh, quận
7. Tôi lại đinh ninh rằng từ đường Nguyễn Văn Linh, ô tô sẽ rẽ vào đường Nguyễn
Hữu Thọ, đưa tôi về nhà, đọc lệnh bắt tôi mà họ đã mang theo.
Nhưng đến Phú Mỹ Hưng, ô tô lại
vòng trái vào đường Nguyễn Lương Bằng, đi qua lối rẽ vào nhà Hoàng Hưng, băng
sang đường Hoàng Quốc Việt, quẹo vào đường Huỳnh Tấn Phát. Tôi đang phân vân
không biết ô tô sẽ đưa tôi đến đâu thì người chỉ huy quay lại đe nẹt: Tôi nói
cho chú biết. Từ nay có người giám sát chú hai mươi bốn trên hai mươi bốn. Chú
ra khỏi nhà là bị bắt! Đúng là tư duy công an, ngôn ngữ công an của nhà nước độc
tài, muốn bắt ai thì bắt, như xã hội đen, không cần biết đến pháp luật, không cần
biết đến quyền con người. Nhưng chính câu đe nẹt vô lối đó lại làm cho tôi yên
tâm. Tôi còn được về nhà để họ giám sát tôi 24/24 tức là hôm nay tôi chưa phải
“nhập kho”. Còn việc giám sát tôi cũng không phải là điều mới mẻ gì vì ông Tuấn
suốt mấy năm nay đã làm rất sốt sắng, bền bỉ rồi. Tôi cũng nhận ra họ là công
an thành phố chứ không phải công an bộ.
Người kèm bên trái tôi căng giọng
mạt sát, trấn áp tôi. Với ngôn từ xấc xược anh ta bảo tôi gây rối, phá hoại.
Tôi bảo anh ta: Khi tôi chịu bom đạn, sốt rét ở mặt trận miền Nam chiến đấu
vì sự sống còn của nhà nước này thì anh chưa ra đời. Tôi không phải là tội phạm.
Anh không được xấc xược như vậy. Biểu tình là quyền công dân chính đáng của người
dân. Chính các anh mới là người gây rối. Người chỉ huy bảo tôi rằng chú đã từng
là đảng viên, được nhà nước cưu mang mà còn chống phá nhà nước. Tôi nói: Tôi
không phải là người vô tích sự để nhà nước phải cưu mang. Toàn bộ tuổi trẻ đẹp
nhất của tôi đã ném vào cuộc chiến đấu cho sự tồn tại của nhà nước này. Nhà nước
này phải cảm ơn tôi mà có cưu mang gì tôi đâu. Nhà nước lại đang đi theo hướng
sai lầm và tôi thấy như bị phản bội nên phải lên tiếng.
Cũng trên đường Huỳnh Tấn Phát
người chỉ huy phone cho ai đó hẹn mười giờ sẽ đến. Lúc đó là hơn tám giờ. Như vậy
ô tô còn chạy gần hai giờ nữa. Giọng dịu lại, người chỉ huy bảo tôi: Hôm nay ra
biển đổi gió, chú cháu vui vẻ với nhau. Chú cũng mới đi biển phải không? Tôi bảo:
Hôm nay các anh hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, ngăn chặn được cuộc biểu tình
chính đáng của chúng tôi thì các anh vui, chứ tôi làm sao vui được. Tên tôi thì
các anh biết rồi. Xin lỗi, anh có thể cho tôi biết tên được không. Thấy sự ngần
ngại của ông chỉ huy, tôi bảo: Anh không muốn cho biết tên thì thôi, không sao
cả.
Qua phà Bình Khánh, ô tô hướng
ra biển Cần Giờ, rẽ phải vào khu du lịch 30 Tháng tư, dừng lại trước Resort Cần
Giờ. Năm 2002 mẹ mất, tôi rầu rĩ mãi, con trai tôi liền đưa cả nhà ra biển Cần
Giờ và cũng đến đây. Lúc đó bãi biển còn hoang sơ, đường xá, nhà cửa còn ngổn
ngang, tuềnh toàng. Phòng trọ gia đình tôi thuê trong ngôi nhà cũ, chật chội,
kín mít như gian nhà kho, ngoài trời gió lồng lộng mà trong phòng nóng ngột ngạt.
Bây giờ mấy ông an ninh dẫn tôi vào một nhà hàng đẹp giữa rừng dương cao vút và
những bóng dừa hiền hòa. Nhưng vào trong nhà hàng liền có sự tách nhóm. Ông chỉ
huy ngồi bàn riêng, có người ban quản lí Resort ra ngồi tiếp. Còn lại, hai người
kèm tôi cùng lái xe và tôi ngồi ở bàn cách xa.
Bữa cơm được dọn ra ở hai bàn
cách biệt đó. Ông chỉ huy đến chỗ tôi mời tôi ăn cơm. Tôi hỏi: Tôi được anh mời
cơm tức là tôi là khách mời của anh phải không? Vâng, tôi mời. Với khách mời cần
có lịch sự tối thiểu. Tôi đề nghị cần có hai điều lịch sự tối thiểu là. Một,
các anh trả lại cho tôi điện thoại và máy ảnh các anh đã thọc tay vào túi tôi lấy.
Ông chỉ huy liền bảo chưa được. Tôi nói tiếp. Hai, tôi cần được biết ai mời cơm
tôi chứ. Đến bây giờ tôi vẫn không biết các anh là ai, xã hội đen hay công an.
Vì cách các anh bắt tôi như xã hội đen bắt người. Ông chỉ huy đưa tay cho tôi bắt
và nói: Tôi tên Tâm. Tôi bắt tay người xưng tên Tâm và nói: Cảm ơn lời mời của
anh nhưng tôi không ăn uống gì để phản đối cách bắt người phi pháp của các anh.
Tôi ra chiếc bàn trống ngồi quay lưng lại bàn mấy người ăn uống nhưng tôi cứ phải
thấy nhân viên nhà hàng diễu ngang qua mặt tôi mang đặc sản biển đến tiếp cho
bàn ông chỉ huy. Ăn xong ông chỉ huy được dẫn đi nghỉ. Ba người an ninh cùng
tôi vạ vật trên mấy chiếc ghế nhà hàng qua buổi trưa nắng nóng.
Hơn hai giờ chiều. Tôi và hai
người đi kèm ngồi đợi ra ô tô. Để kiểm tra tên ông chỉ huy là thật hay giả, tôi
đột ngột hỏi: Anh Tâm ra chưa? Bị bất ngờ, người được hỏi chưa kịp nhớ ra cái
màn tự giới thiệu “Tôi là Tâm” của ông chỉ huy nên ngẩn ra, hỏi lại tôi: Tâm
nào? Tôi cười: Người chỉ huy các anh tự giới thiệu “Tôi là Tâm” đó. Vậy là anh
đó không phải tên Tâm rồi. Ngồi trong ô tô trở lại thành phố, tôi bảo ông chỉ
huy: Tôi biết tên anh không phải là Tâm. Ông chỉ huy phủ nhận điều tôi nói một
cách yếu ớt. Tôi tiếp: Làm việc không đàng hoàng, đến cái tên cũng phải giấu giếm.
Người kèm bên trái tôi, quát: Sao không đàng hoàng? Cách các anh bắt tôi phi
pháp là không đàng hoàng.
Hai người kèm tôi, người bên trái luôn gây sự, sừng sộ, trấn áp tôi, người bên phải chỉ im lặng. Lần duy nhất anh ta lên tiếng là khi tôi bảo biểu tình là quyền công dân chính đáng của người dân, anh ta khẽ hỏi: Điều luật nào cho phép biểu tình. Nghe tôi nói: Điều 69 Hiến pháp 1992 và điều 25 Hiến pháp 2013 đều cho người dân được quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội và biểu tình, anh ta lại im lặng. Ở chỗ nghỉ trưa, khi chỉ có tôi và anh ta, tôi nói: Các anh quá lạm quyền trong việc bắt người, phá biểu tình. Không còn biết đến pháp luật. Không còn biết đến quyền con người. Không còn biết rằng đất nước đang vô cùng nguy khốn. Anh ta cũng im lặng.
Hai người kèm tôi, người bên trái luôn gây sự, sừng sộ, trấn áp tôi, người bên phải chỉ im lặng. Lần duy nhất anh ta lên tiếng là khi tôi bảo biểu tình là quyền công dân chính đáng của người dân, anh ta khẽ hỏi: Điều luật nào cho phép biểu tình. Nghe tôi nói: Điều 69 Hiến pháp 1992 và điều 25 Hiến pháp 2013 đều cho người dân được quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội và biểu tình, anh ta lại im lặng. Ở chỗ nghỉ trưa, khi chỉ có tôi và anh ta, tôi nói: Các anh quá lạm quyền trong việc bắt người, phá biểu tình. Không còn biết đến pháp luật. Không còn biết đến quyền con người. Không còn biết rằng đất nước đang vô cùng nguy khốn. Anh ta cũng im lặng.
Trên đường trở về, con người
công cụ hung hăng và xấc xược lại căng giọng mạt sát tôi: Bảy, tám mươi tuổi mà
chạy xe trốn lui lủi không biết nhục. Văn hay chữ tốt chẳng làm được việc gì có
ích, chỉ đi gây rối. Nhà văn cái gì loại đó. Tôi cũng lớn tiếng với anh ta: Tôi
với các anh chỉ bất đồng chính kiến. Tôi không phải tội phạm. Anh không được
xúc phạm tôi. Chỉ là con người công cụ, không có lí lẽ gì nên anh ta vẫn lặp đi
lặp lại nhiều lần những điều vừa nói.
Thông tin cá nhân trong điện
thoại cũng là bí mật riêng tư được pháp luật bảo đảm nhưng khi ô tô dừng đợi xuống
phà Bình Khánh, con người công cụ đó lại mang điện thoại của tôi ra khởi động
máy và nói: Xem đám bạn có nhắn tin gì không. Anh ta lại thản nhiên chăm chú đọc
từng tin nhắn còn lưu trong thẻ nhớ. Bỗng điện thoại của tôi mà anh ta đang cầm
đổ chuông. Anh ta đưa điện thoại lên tai và giục người gọi đến: Nói đi!
Đưa tôi về trước khối nhà tôi ở,
anh ta mới trả lại tôi điện thoại và máy ảnh. Xe máy của tôi cũng đã có người
đưa về hầm để xe dưới nhà tôi. Con người công cụ lại vằn mắt bảo tôi: Tôi nhắc
lại. Ông ra khỏi nhà, tôi bắt! Nói với con người này là thừa, tôi chỉ trừng mắt
nhìn thẳng vào mắt anh ta. Anh ta giận dữ dướn người muốn đánh tôi. Nhìn vẻ
hung dữ, nhìn cái dướn người của sức mạnh bạo lực, tôi hiểu vì sao nhiều người
dân bị đánh chết trong trụ sở công an đến thế. Những con người công cụ này chỉ
được giáo dục và rèn luyện về bạo lực. Bạo lực được tuyệt đối hóa. Lòng trung
thành cũng được thể hiện bằng bạo lực. Với họ, chỉ có một giá trị là đảng cộng
sản của họ. Còn lại, tất cả những gì không phải đảng, trái với đảng đều là xấu
xa, tội lỗi, chẳng ra gì, chẳng có giá trị gì, dù là mạng sống của người dân
lương thiện!
Về đến nhà, tôi mở ngay máy vi
tính vào các trang mạng xem tin tức cuộc biểu tình sáng nay. Cuộc biểu tình của
những mưu đồ phá hoại đen tối thì được làm ngơ để diễn ra suốt hai ngày, đánh
phá tan hoang nhiều doanh nghiệp ở Bình Dương, Đồng Nai, đánh sập lòng tin của
nhà đầu tư với Việt Nam.
Cuộc biểu tình ôn hòa trật tự của lòng yêu nước, của ý chí quyết bảo vệ toàn vẹn
lãnh thổ thiêng liêng của người dân Sài Gòn thì bị lực lượng công an đông đảo
và hung hãn dẹp tan. Nhiều bạn trẻ vừa đến nơi tham dự biểu tình đã bị bắt, bị
đánh trong đồn công an. Đọc tên các bạn trẻ bị bắt, bị đánh tôi lại nhớ đến những
lời mạt sát tôi của người bắt tôi. Với những người có tuổi như tôi, họ đánh vào
danh dự, vào nhân cách, họ sử dụng bạo lực tinh thần. Với những người trẻ, họ
đánh vào thân xác, họ sử dụng bạo lực cơ bắp.
Cuộc biểu tình chính đáng là tiếng nói của khí phách, của lịch sử Việt Nam với quân xâm lược. Dẹp tan cuộc biểu tình đó đã làm đẹp lòng quân xâm lược và là nỗi đau của nhân dân, của lịch sử Việt Nam.
Cuộc biểu tình chính đáng là tiếng nói của khí phách, của lịch sử Việt Nam với quân xâm lược. Dẹp tan cuộc biểu tình đó đã làm đẹp lòng quân xâm lược và là nỗi đau của nhân dân, của lịch sử Việt Nam.
P.Đ.T
VÁN BÀI LẬT NGỬA
00:30 |
Bài mới post trên Trẻ ĐẹpOnline, nhờ các bạn chuyển đi các nơi
Ván bài lật ngữa, nhà nước đạo diễn "cách mạng xanh" để cấm dân biểu tình vì sợ lật đổ chế độ hơn là chống Trung cộng xâm lược.
Theo FB Helene.nguyen
Cuộc biểu tình bạo động chống Trung cộng xâm lược lãnh hải Việt Nam nổ ra dữ dội tại Bình Dương và Vũng Áng Hà Tĩnh khiến cho người Việt Nam chia thành hai phe: một phe thì đồng tình vì đây là cách dằn mặt cảnh cáo rằng nếu Trung cộng mà đánh vào Việt Nam thì hậu quả như thế này sẽ giáng lên đầu dân Trung quốc đang làm ăn sinh sống tại Việt Nam, phe thứ hai đông hơn thì không chấp nhận bạo động vì sợ Trung cộng lấy cớ này để động binh. Sự thực việc bạo động này như thế nào?
Rất đơn giãn, việc biểu tình bạo động này theo dư luận là do nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hợp với đặc vụ Trung cộng đạo diễn để sau này cấm biểu tình vì:
1- Điều quan trọng nhất không ai để ý là đoàn biểu tình tại Bình Dương mang theo những cành lá cây, đã có đội nón sao còn mang theo cành lá cây làm gì? Có phải đang làm một cuộc "cách mạng xanh" giống như "cách mạng hoa lài" ở Trung đông hoặc "cách mạng hoa hướng dương" ở Đài Loan mới đây hay không?
2- Ai đã cung cấp gần như toàn bộ áo cờ Việt Nam cho mấy trăm người như vậy, thậm chí còn vác theo ảnh HCM để tung hô nữa?
3- Tại sao đoàn biểu tình có toàn bộ danh sách và bản đồ cơ sở các hảng xưởng của Trung quốc, Đài Loan và Nhật Bản để mà phá tất, đập tất?
4- Tại sao công an không ra tay ngăn cản phá hoại như tại các cuộc biểu tình khác,mà trái lại đứng hay ngồi xem rất là đồng lõa?
Nếu không "phá tất, đập tất" thì cuộc biểu tình tại Bình Dương sẽ là biểu tình yêu nước, nhà nước sẽ không có lý do gì cấm biểu tình trong tương lai, một khi dân chúng quá phẩn uất trước bộ mặt phản quốc của đảng thì các cuộc biểu tình sẽ trở nên nguy hiểm hơn, chẳng hạn như phá nhà tù giống như phá ngục Bastille, để thả các tù nhân lương tâm vì chống Trung cộng xâm lược mà bị bọn bán nước giam cầm đầy đọa. Nhiều cuộc biểu tình nhỏ sẽ trở thành cuộc biểu tình lớn như lật đổ Saddam Husein, lật đổ Qadaffi. Để cho đậm đà hơn thì biểu tình cần có máu như ở Vũng Áng, Hà Tĩnh với 21 người chết và hàng trăm người bị thương mới dễ gây xúc động về tính chất tàn bạo của các cuộc biểu tình không kiểm soát, có bạo động dữ dội như thế thì cấm biểu tình sẽ không bị lên án nữa.
Còn cuộc biểu tình bạo động mang hơi hướm "cách mạng xanh" này tại Bình Dương được đạo diễn chỉ thị nhằm mục đích phá thối và hôi của, nghe đoàn biểu tình gào thét và phát ra những tiếng như tiếng rú của người da dỏ lúc lâm trận, chả thấy có câu nào chống Trung cộng cả, chẳng những thế có nơi còn trưng ảnh "bác" làm bùa hộ mệnh ngụ ý muốn tâng công rằng chúng cháu nghe lời "bác" dạy "phá nước cho tan hoang hết". Thay vì chỉ đập phá nhà máy của Trung quốc thì phải phá luôn nhà máy Đài Loan, Nhật Bản, Đại Hàn để gây ấn tượng lớn, người không hiểu thâm ý độc địa này thì nói là chữ Tàu giống các chữ Nhât, Đại Hàn nên đoàn biểu tình đã bị lầm lẫn. Thật ra đoàn biểu tình đã nhận chỉ thị "phá tất" để gây ấn tượng và nhà nước sẽ chấp nhận bồi thường, thà mất vài triệu đô còn hơn mất đảng. Từ đó ván bài được lật ngữa, nhà nước lấy cái cớ này để cấm biểu tình là chính đáng vì sợ bạo động, khó mà có cưỡng lý được. Tổ chức bạo động để chống bạo động, tổ chức biểu tình để chống biểu tình, ghê gớm là ở chổ này!
Nhà nước đã tuyên bố là bắt trên 600 người biểu tình bạo động. Vài ngày tới, sẽ được Việt cộng ưu ái loan báo rằng theo điều tra sơ khởi thì có "tổ chức" đã chi tiền cho biểu tình phá hoại và theo đúng bài bản quen thuộc thì "bọn phản động và người nước ngoài" chính là thủ phạm giống như Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng ngoại giao VC, đã tuyên bố người biểu tình tại hải ngoại chỉ vì tiền.
Nhìn lại "cuộc biểu tình nhân dân" vào ngày 11/5/2014 tại Saigon với trên 5,000 người tham dự, chỉ có lác đác vài lá cờ máu làm bùa hộ mạng, còn lại toàn là biểu ngữ chống Trung cộng xâm lược và đòi trả tự do cho tù nhân lương tâm chống Trung cộng, khí thế rợp trời, bị côn an đàn áp. Còn cuộc "biểu tình quốc doanh" phá thối với gần 500 đoàn viên thanh niên cộng sản HCM với các biểu ngữ tung hô đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm và đồng thuận với cách ngoại giao đi bằng đầu gối của chính phủ, biểu tình hết ngồi rồi lại đứng ca hát vui vẽ như thể chúng đang ăn mừng đất nước Việt Nam sắp được trở thành ngôi sao thứ năm trên lá cờ Trung cộng. Khi đoàn biểu tình nhân dân đến trụ sở Quốc Hội cũ trên đường Tự Do, thấy 'bạn ta" đang vui vẽ ca hát như thế thì rất ngao ngán nên tách đi chổ khác biểu tình tiếp, không nhập bọn. Đây là thái độ rõ ràng dân chúng đã phỉ nhổ thái độ hèn với giặc, ác với dân của cộng sản. Phá thối biểu tình yêu nước như thế đã lộ rõ bản chất bán nước hại dân.
Mấy trăm thanh niên cộng sản biểu tình, không ai thèm nhập cuộc. Còn 20 đoàn thể dân sự độc lập kêu gọi biểu tình, hàng ngàn dân chúng đi theo, không ai bị bắt như thường lệ, hứa hẹn cuộc biểu tình ngày 18/5/2014 sẽ có hàng chục ngàn dân Saigon đứng lên làm thành một Hội Nghị Diên Hồng thời đại giửa lòng thủ đô một thời tiêu biểu cho tự do, văn minh và nhân bãn. Cho nên Việt cộng rất lo sợ không dám để cho biểu tình tiếp vì sợ biểu tình sẽ lớn mạnh thành một phong trào và hơn nữa, một cuộc cách mạng đổi đời thật sự.
Trung cộng rất sợ Việt Nam ở sát bên trở thành một nước dân chủ, làm tiền đề cho các dân tộc Hán, Mãn, Hồi, Tạng nổi dậy đòi tự do. Còn Việt Nam thì không sợ mất nước, chỉ sợ mất đảng nên cuộc bạo động tại Bình Dương và Vũng Áng là có bàn tay lông lá của Việt cộng và Trung cộng đạo diễn chung hoặc là Trung cộng ra chỉ thị làm như thế và Việt Nam thi hành theo chỉ thị này vì Trung cộng đã nắm thóp lãnh đạo Việt cộng. Còn kịch bản giàn khoan HĐ81 chỉ là một bài diễn tập có rất nhiều sơ sót làm lộ ra công thức "Việt cộng muốn nói gì thì nói, còn Trung cộng muốn làm gì thì làm".
Ván bài lật ngữa, nhà nước đạo diễn "cách mạng xanh" để cấm dân biểu tình vì sợ lật đổ chế độ hơn là chống Trung cộng xâm lược.
![]() |
| LLAN bắt và khiêng người biểu tình như con lợn hôm 18/5/2014! Ôi đắng lòng! |
Theo FB Helene.nguyen
Song Hoài
Cuộc biểu tình bạo động chống Trung cộng xâm lược lãnh hải Việt Nam nổ ra dữ dội tại Bình Dương và Vũng Áng Hà Tĩnh khiến cho người Việt Nam chia thành hai phe: một phe thì đồng tình vì đây là cách dằn mặt cảnh cáo rằng nếu Trung cộng mà đánh vào Việt Nam thì hậu quả như thế này sẽ giáng lên đầu dân Trung quốc đang làm ăn sinh sống tại Việt Nam, phe thứ hai đông hơn thì không chấp nhận bạo động vì sợ Trung cộng lấy cớ này để động binh. Sự thực việc bạo động này như thế nào?
Rất đơn giãn, việc biểu tình bạo động này theo dư luận là do nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hợp với đặc vụ Trung cộng đạo diễn để sau này cấm biểu tình vì:
1- Điều quan trọng nhất không ai để ý là đoàn biểu tình tại Bình Dương mang theo những cành lá cây, đã có đội nón sao còn mang theo cành lá cây làm gì? Có phải đang làm một cuộc "cách mạng xanh" giống như "cách mạng hoa lài" ở Trung đông hoặc "cách mạng hoa hướng dương" ở Đài Loan mới đây hay không?
2- Ai đã cung cấp gần như toàn bộ áo cờ Việt Nam cho mấy trăm người như vậy, thậm chí còn vác theo ảnh HCM để tung hô nữa?
3- Tại sao đoàn biểu tình có toàn bộ danh sách và bản đồ cơ sở các hảng xưởng của Trung quốc, Đài Loan và Nhật Bản để mà phá tất, đập tất?
4- Tại sao công an không ra tay ngăn cản phá hoại như tại các cuộc biểu tình khác,mà trái lại đứng hay ngồi xem rất là đồng lõa?
Nếu không "phá tất, đập tất" thì cuộc biểu tình tại Bình Dương sẽ là biểu tình yêu nước, nhà nước sẽ không có lý do gì cấm biểu tình trong tương lai, một khi dân chúng quá phẩn uất trước bộ mặt phản quốc của đảng thì các cuộc biểu tình sẽ trở nên nguy hiểm hơn, chẳng hạn như phá nhà tù giống như phá ngục Bastille, để thả các tù nhân lương tâm vì chống Trung cộng xâm lược mà bị bọn bán nước giam cầm đầy đọa. Nhiều cuộc biểu tình nhỏ sẽ trở thành cuộc biểu tình lớn như lật đổ Saddam Husein, lật đổ Qadaffi. Để cho đậm đà hơn thì biểu tình cần có máu như ở Vũng Áng, Hà Tĩnh với 21 người chết và hàng trăm người bị thương mới dễ gây xúc động về tính chất tàn bạo của các cuộc biểu tình không kiểm soát, có bạo động dữ dội như thế thì cấm biểu tình sẽ không bị lên án nữa.
Còn cuộc biểu tình bạo động mang hơi hướm "cách mạng xanh" này tại Bình Dương được đạo diễn chỉ thị nhằm mục đích phá thối và hôi của, nghe đoàn biểu tình gào thét và phát ra những tiếng như tiếng rú của người da dỏ lúc lâm trận, chả thấy có câu nào chống Trung cộng cả, chẳng những thế có nơi còn trưng ảnh "bác" làm bùa hộ mệnh ngụ ý muốn tâng công rằng chúng cháu nghe lời "bác" dạy "phá nước cho tan hoang hết". Thay vì chỉ đập phá nhà máy của Trung quốc thì phải phá luôn nhà máy Đài Loan, Nhật Bản, Đại Hàn để gây ấn tượng lớn, người không hiểu thâm ý độc địa này thì nói là chữ Tàu giống các chữ Nhât, Đại Hàn nên đoàn biểu tình đã bị lầm lẫn. Thật ra đoàn biểu tình đã nhận chỉ thị "phá tất" để gây ấn tượng và nhà nước sẽ chấp nhận bồi thường, thà mất vài triệu đô còn hơn mất đảng. Từ đó ván bài được lật ngữa, nhà nước lấy cái cớ này để cấm biểu tình là chính đáng vì sợ bạo động, khó mà có cưỡng lý được. Tổ chức bạo động để chống bạo động, tổ chức biểu tình để chống biểu tình, ghê gớm là ở chổ này!
Nhà nước đã tuyên bố là bắt trên 600 người biểu tình bạo động. Vài ngày tới, sẽ được Việt cộng ưu ái loan báo rằng theo điều tra sơ khởi thì có "tổ chức" đã chi tiền cho biểu tình phá hoại và theo đúng bài bản quen thuộc thì "bọn phản động và người nước ngoài" chính là thủ phạm giống như Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng ngoại giao VC, đã tuyên bố người biểu tình tại hải ngoại chỉ vì tiền.
Nhìn lại "cuộc biểu tình nhân dân" vào ngày 11/5/2014 tại Saigon với trên 5,000 người tham dự, chỉ có lác đác vài lá cờ máu làm bùa hộ mạng, còn lại toàn là biểu ngữ chống Trung cộng xâm lược và đòi trả tự do cho tù nhân lương tâm chống Trung cộng, khí thế rợp trời, bị côn an đàn áp. Còn cuộc "biểu tình quốc doanh" phá thối với gần 500 đoàn viên thanh niên cộng sản HCM với các biểu ngữ tung hô đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm và đồng thuận với cách ngoại giao đi bằng đầu gối của chính phủ, biểu tình hết ngồi rồi lại đứng ca hát vui vẽ như thể chúng đang ăn mừng đất nước Việt Nam sắp được trở thành ngôi sao thứ năm trên lá cờ Trung cộng. Khi đoàn biểu tình nhân dân đến trụ sở Quốc Hội cũ trên đường Tự Do, thấy 'bạn ta" đang vui vẽ ca hát như thế thì rất ngao ngán nên tách đi chổ khác biểu tình tiếp, không nhập bọn. Đây là thái độ rõ ràng dân chúng đã phỉ nhổ thái độ hèn với giặc, ác với dân của cộng sản. Phá thối biểu tình yêu nước như thế đã lộ rõ bản chất bán nước hại dân.
Mấy trăm thanh niên cộng sản biểu tình, không ai thèm nhập cuộc. Còn 20 đoàn thể dân sự độc lập kêu gọi biểu tình, hàng ngàn dân chúng đi theo, không ai bị bắt như thường lệ, hứa hẹn cuộc biểu tình ngày 18/5/2014 sẽ có hàng chục ngàn dân Saigon đứng lên làm thành một Hội Nghị Diên Hồng thời đại giửa lòng thủ đô một thời tiêu biểu cho tự do, văn minh và nhân bãn. Cho nên Việt cộng rất lo sợ không dám để cho biểu tình tiếp vì sợ biểu tình sẽ lớn mạnh thành một phong trào và hơn nữa, một cuộc cách mạng đổi đời thật sự.
Trung cộng rất sợ Việt Nam ở sát bên trở thành một nước dân chủ, làm tiền đề cho các dân tộc Hán, Mãn, Hồi, Tạng nổi dậy đòi tự do. Còn Việt Nam thì không sợ mất nước, chỉ sợ mất đảng nên cuộc bạo động tại Bình Dương và Vũng Áng là có bàn tay lông lá của Việt cộng và Trung cộng đạo diễn chung hoặc là Trung cộng ra chỉ thị làm như thế và Việt Nam thi hành theo chỉ thị này vì Trung cộng đã nắm thóp lãnh đạo Việt cộng. Còn kịch bản giàn khoan HĐ81 chỉ là một bài diễn tập có rất nhiều sơ sót làm lộ ra công thức "Việt cộng muốn nói gì thì nói, còn Trung cộng muốn làm gì thì làm".
Chuyện biểu tình không thành qua lời kể của những người trong cuộc
07:41 |Theo Boxitvn
Chuyện biểu tình không thành qua lời kể của những người trong cuộc
|
Bauxite Việt Nam nhận được ba lá thư sau đây của ba người bạn kể về chuyện bị ngăn chặn không cho biểu tình sáng ngày 18-5 vừa qua.
Ba
người không đi biểu tình được nhưng cuộc biểu tình vẫn nổ ra, chứ không
phải không có biểu tình như người ta đã hoan hỉ công bố trên báo chí
(xem ở đây).
Tất nhiên, quy mô cuộc biểu tình lần này rất nhỏ, vì để thực hiện chỉ
đạo của Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang về việc “tuyên truyền, vận động
công nhân, người dân biểu thị lòng yêu nước với thái độ đúng mực, bình
tĩnh, kiềm chế” (xem ở đây), người ta đã không từ biện pháp nào, kể cả thủ đoạn rất dơ bẩn, như thư anh Tô Lê Sơn đã kể.
Nói như ông Phạm Thế Duyệt, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị (xem ở đây),
“Biểu thị thái độ phản đối hành động trắng trợn của Trung Quốc, mình
phải tỏ thái độ chứ không thể lặng im được.” Phải kiên quyết trừng phạt
những kẻ mượn danh biểu tình để phá phách và hôi của. Nhưng cũng đừng
lấy những kẻ đó làm con ngáo ộp để ngăn chặn Nhân Dân không được tỏ lòng
yêu nước của mình trước họa ngoại xâm. Đứng trên quan điểm đó, nếu ngày
18/5 vừa qua, người dân tuyệt nhiên không có thái độ gì trước bọn bành
trướng Đại Hán, thì nhà nước phải lấy làm lo lắng mới phải.
Bauxite Việt Nam
|
Thư anh Tô Lê Sơn
Sáng
nay, công an dùng cảnh sát khu vực và bốn nhân viên an ninh canh nhà
tôi từ sáng. Tôi vẫn cứ đi bộ ra Công viên 30/4, họ chỉ đi theo thuyết
phục. Giữa đường, sợ bất trắc tôi bắt xe ôm. Đến Cọng viên 30/4 (góc
Phạm Ngọc Thạch - Alexandre de Rhodes) gặp anh Phạm Đình Trọng, Khi ngồi
với anh Phạm Đình Trọng luôn có hai ba thanh niên đến bắt chuyện,
khuyên về. Anh Phạm Đình Trọng tranh thủ giải thích luôn. Lúc sau họ cho
công an giả côn đồ đến gây sự, sỉ nhục mình, chờ mình phản ứng là đánh,
gây lộn xộn, giải vào đồn công an, lỡ việc mình. Thằng này chỉ bằng
tuổi con, cháu mình, to như hộ pháp. Mình ngồi ghế công viên, nó đứng
sát lại, lấy hai chân nó kẹp hai chân mình, đưa dái nó ngang gần sát mặt
mình (cách 2-3 tấc). Mình đội mũ nó dùng tay kéo mũ xuống để vành mũ
che mắt mình, ấn vành mũ vào mặt mình. Để tránh rơi vào bẫy, tôi đành
nuốt nhục, không đếm xỉa gì đến nó. Đây chính là thằng đã cướp băng rôn
đám tang Lê Hiếu Đằng (thằng đứng bìa bên phải đang giật băng rôn trong
ảnh) cùng với thằng Tuấn trung tá). Sau đó gặp anh Ng Bá Thuận, blogger
Lê Anh Hùng. Họ thấy bốn người nên vội vàng dùng mấy chục cả công an,
dân phòng, an ninh tách bốn người ra, nhanh quá, bị lôi, kéo, đẩy quay
lại không thấy ba ông kia đâu. Họ nói: Đi biểu tình sẽ bị lợi dụng, gây
bạo loạn nên sẽ kiên quyết không cho ngồi đây, nếu không chịu sẽ cưỡng
bức. Tranh luận lại họ cũng không thèm nghe. Họ quá đông, riêng tôi có
đến trên 10 chiến sĩ đứng bao vây. Lọt vào trận địa của họ rồi, họ chọn
thời điểm ra tay cũng rất chính xác, nhìn xung quanh toàn công an sắc
phục, an ninh thường phục, dân phòng... Không có dân, thua thôi. Tôi
đành nói để tự đi về nhà, Trên đường về chúng cử công an khu vực và hai
an ninh lẵng nhẵng theo về đấn tận nhà.
Biết là
công an theo dõi và lưu trữ nhũng gì mình viết, sơ hở là qui tội hoặc vu
vạ, ném đá nên tôi chỉ kể sự thật và chịu trách nhiệm với điều mình
viết.
Thư chị Trần Hữu Khánh
Anh Tô Lê Sơn quý mến,
Đồng kính gửi các thân hữu,
Đọc
lời tường thuật của anh Tô Lê Sơn về việc bị nhân viên an ninh ứng xử
thô lỗ gần như sỉ nhục sáng nay Chủ nhật 18/5/2014, tôi thấy mình quả là
may mắn. Vì vậy tôi xin kể lại trường hợp của mình.
…8
giờ sáng, chuông Intercom nhà tôi reo vang. Tôi nhấc máy, ngỡ là bảo vệ
chung cư báo có khách lên nhà hay gọi chủ nhà xuống nhận thư, nhưng từ
đầu dây kia một giọng nói bắt ngay vào chuyện: “Sáng nay cô có đi đâu
không?”. Tôi trả lời có chứ! “Cô đi đâu vậy?”. “Ra quận 1”. “Cô ra đó
làm gì?”. Đến đây tôi bèn hỏi lại, cậu là ai mà kiểm tra tôi vậy? Một
chút ngần ngừ, cậu ta bảo, con là người gặp cô sáng chủ nhật tuần trước
đấy. À thì ra cậu bé xinh trai đã hộ tống tôi đến điểm tập trung biểu
tình ngày 11/ 5 đây mà. Cậu ta nói, cô ơi tình hình tuần này căng lắm,
thế này thế này…, con khuyên cô ở nhà đừng ra đó cô nhé…
Intercom
không cho phép những cuộc đàm thoại dài nên chốc chốc lại ngắt, tôi bèn
đi xuống sảnh tầng trệt để nói tiếp câu chuyện. Thang máy vừa mở thì từ
trong phòng kỹ thuật sát bên hai cậu đã nhanh chóng lao ra (chắc sợ tôi
đào tẩu?!), cả hai đều ăn mặc lịch sự bảnh bao như “hot boy” chuẩn bị
đi bát phố ngày cuối tuần. Tôi bảo, tụi con có đọc bài “Bài học lịch sử
trên đường phố” cô vừa đăng trên mạng Bauxite Việt Nam không? Trong đó
cô hết lời ca ngợi chính quyền Thành phố đã đến lúc hiểu được lòng dân
và thuận theo ý dân mà bật đèn xanh cho dân công khai bày tỏ ý chí chống
quân xâm lược Trung Quốc. Cô còn cám ơn an ninh đã nới lỏng kiểm soát
để cô có thể dẫn con trai mình theo và giúp em nó hiểu bài học thực tế
về lòng yêu nước rất ấn tượng ngay trên đường phố. Trên báo chí, cô cũng
đọc được lời phát biểu của Thủ tướng, khẳng định biểu tình bày tỏ lòng
yêu nước là việc chính đáng mà, giờ lại ngăn cản là sao là sao?! “Cô ơi,
bọn xấu cài người vào phá hoại, Bình Dương Vũng Áng bạo động chết người
cô biết rồi đó, vì vậy tụi con khuyên cô nên ở nhà…”. Tôi trả lời, vậy
thì cô lại càng cần phải đi, ra ngoài đó để giúp công an ngăn chận kẻ
xấu chứ!!! Và nếu quả thật trong các cuộc biểu tình có bọn xấu trà trộn
kích động nhân dân, thì công an phải tung dày đặc lực lượng chức năng
vào, kẻ nào hó hé làm bậy là tóm ngay, điều này cô đã nói với anh Trần
Lê Tuấn trước đây rồi. Nay nếu vì sợ kẻ xấu lợi dụng mà công an giữ chân
những người yêu nước chân chính, thì hóa ra để mặt đường cho bọn xấu
tha hồ tự tung tự tác à??!! Hơn nữa cô thấy lực lượng công an ta nổi
tiếng tinh nhuệ và nhanh nhạy, án hình sự hay chính trị gì hễ ra tay phá
án là đối tượng sa lưới ngay lập tức, dân hoan hô ào ào, giờ sao không
truy bắt bọn xấu mà cứ nhè người tử tế mà canh gác làm gì nhỉ?! Một cậu
phản ứng, cô dùng từ “canh gác” là không đúng, tụi con đâu có canh gác
cô đâu. Ừ thì “chăm sóc”, được chưa chú, tôi cười xòa xin lỗi và chuyển
sang uyển ngữ ấy, cậu ta mới yên bụng..
Tôi bèn
tiếp, thật ra nói để tụi con an tâm là sáng nay cô không định đi biểu
tình đâu, vì hai lý do: thứ nhất, chân cô vẫn chưa hết đau sau hơn hai
tiếng đồng hồ đi bộ với tốc độ khá nhanh vào Chủ Nhật tuần trước; hôm
nay nếu cô có đi thì cũng chỉ hưởng ứng một quãng ngắn rồi quay về mà
thôi; thứ hai, quan trọng hơn, sáng nay cô phải đưa con cô đi thi môn
Nghề để năm sau cộng vào điểm thi tốt nghiệp cấp 3; đến trường thằng bé
đã hơn 9 giờ làm sao mà đi biểu tình kịp! Một cậu bảo, vậy cô ở nhà, tụi
con đưa nó đi thi. Tôi không đồng ý, sợ ảnh hưởng tâm lý con mình. Tôi
bảo, cô chở em đi, hai đứa con cứ theo sát, được chứ? OK!
Go go go ale ale ale,
thế là hai mẹ con hai giỏ xách to đùng, nào bếp ga nào nồi chảo nào
chén bát ly tách lọ hoa cùng khăn trải bàn trang trí và thức ăn lỉnh
kỉnh lên đường, theo sau là hai nhân viên nọ. Trên đường đi, tôi nhận
thấy các con đường Hai Bà Trưng, Phạm Ngọc Thạch, Nam Kỳ Khởi Nghĩa,
Nguyễn Thị Minh Khai… (quanh Nhà văn hóa Thanh niên, gần trường Lê Quý
Đôn nơi con tôi học) đều vắng vẻ dù đã 9g.
Đến
trường, tôi định vào ngồi trong khuôn viên chờ con thi, vì cháu không
xác định giờ làm xong bài, nếu tôi quay về nhà rồi trở lại ngay thì mất
công. Nhưng nhà trường không cho vào, các phụ huynh khác cũng đứng chờ
ngoài cổng. Hai cậu an ninh sau khi khuyên tôi về nhà không được, bèn rủ
tôi đi café. Tôi cám ơn và bảo, lẽ ra cô tranh thủ đi la cà shopping ở
quận 1, nhưng để tụi con khỏi lo lắng thì bây giờ cô đến nhà người quen
gần đây để chờ đón em cho tiện. Cô sẽ không đi đâu hết, mà cũng trễ rồi,
hai đứa yên tâm về đi. Nhưng hai cậu vẫn một tấc không đi một li không
rời theo tôi về đường Võ Văn Tần. Tôi vào nhà anh chị nuôi của tôi và ở
đó cho đến 11 giờ khi thằng bé con tôi gọi, tôi mới quay về trường đón
cháu.
Dắt xe ra cổng, tôi thấy hai chàng kia
vẫn còn kiên trì chờ mình. Con hẻm nhỏ không có vỉa hè cũng không một
bóng cây, trời thì nắng chang chang, thương cho hai cậu bé mà số tuổi
cộng lại cũng chưa bằng tuổi của tôi, đang mồ hôi mồ kê ngồi bệt trước
thềm nhà hàng xóm giết thời gian bằng Iphone và Ipad! Tôi tự nhủ, mặt
mũi trắng trẻo sáng láng thế kia chắc cũng thuộc hàng con cưng con quý
(một cậu cho biết từng là cựu học sinh trường con tôi đang học); các bà
mẹ thấy con làm nhiệm vụ mà lê la ngoài đường giữa nắng trưa chắc cũng
xót lắm đây!
Trước khi chia tay ở cổng chung
cư, tôi nhờ các cậu chuyển lời nhắn của tôi đến các sếp của hai cậu,
rằng nếu mấy hôm trước thằng Trung Quốc thấy dân Việt Nam bày tỏ lòng
căm phẫn qua các cuộc biểu tình, chúng cũng phần nào “chờn”, chúng thấy
rõ dân mình tuy ít tuy yếu nhưng quyết không hèn, thì tuần này biểu tình
bị dập tắt là chúng nó mừng lắm lắm đấy, chúng nó vỗ tay nhiệt liệt
hoan hô đấy!
…Chuyện an ninh thường xuyên “chăm
sóc” anh em mình kể cũng thường tình, tôi không định viết ra câu chuyện
này, nhưng hôm nay tôi thấy mình có lẽ may mắn hơn anh Sơn nên xin phép
chia sẻ cùng quý thân hữu. Với tôi thật ra lực lượng công an đâu thiếu
người tử tế! Cũng có người được cha mẹ giáo dục đàng hoàng và biết lễ
phép với người lớn, chứ công an không phải chỉ rặt một lũ vô học đầu
trâu mặt ngựa như cái tên toan đưa của quý vào mặt anh Sơn. Hai cậu bé
gắn với tôi suốt buổi sáng nay thậm chí có lúc còn tỏ ra mềm mỏng; khi
không còn lý lẽ để tranh luận với tôi thì một trong hai cậu đã nhỏ nhẹ
nói, “Cô ơi, thôi cô thương tụi con mà ở nhà giùm đi cô”… Có
thể các cô bác anh chị cho tôi lạc quan tếu, nhưng tôi vẫn tin vào phần
“thiện” trong mỗi con người nấp đằng sau cái vỏ cứng nhắc hành xử vì
công vụ, cũng là vì miếng cơm manh áo, và tôi nghĩ chúng ta nên tìm cách
khơi dậy cái phần thiện ấy càng nhiều càng tốt, vì đàng nào cũng da
vàng mũi tẹt với nhau cả mà.
Chỉ có điều sau sự
việc sáng hôm nay, ngẫm lại tôi thấy mắc cỡ quá chừng vì cái bài viết
ca ngợi đăng trên trang Bauxite Việt Nam tuần trước. Tôi cũng trách mình
đã không tin lời chị bạn khi chiều thứ bảy tôi ghé chơi, chị thì thào,
cháu chồng tao làm cảnh sát Phòng cháy chữa cháy đã được điều động sẵn
sàng cùng xe vòi rồng sáng mai ra hiện trường đó mày... Tôi bèn tự cú
vào đầu mình một phát mà nhủ thầm, cha mạ mình lấy vần “Kh” đặt tên cho
mình, chẳng trách nào mình cứ “khờ” suốt đời, hichic! Chẳng trách nào
chồng tôi cứ chê tôi dốt, không làm nên trò trống gì! Người ta bảo đàn
bà đái không qua ngọn cỏ, óc to bằng trái nho, quả không sai! Già hai
thứ tóc trên đầu như tôi mà vẫn nhẹ dạ cả tin, vẫn mãi là “em bé giàu
trí… tưởng bở”. Hu hu!!!
Thư anh Kha Lương Ngãi
Lời khuyên bảo - rào chắn từ xa
Theo
lời khuyên của cơ quan có thẩm quyền: Cuộc biểu tình sáng 18/5/2014 lên
án Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào hạ đặt trái phép trong
lãnh hải thuộc chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam... nên dừng lại vì
“biểu tình yêu nước” sẽ không tránh khỏi bị kích động phá hoại, bạo
động, bạo loạn... như ở Bình Dương, Đồng Nai, Cần Thơ, Nghệ An, Thanh
Hoá... tuần trước.Vì vậy, hầu hết 54 người trong nhóm ký tên kiến nghị
tổ chức biểu tình ngày 11/5/2014 ở TP HCM đã bảo nhau: Chủ nhật
18/5/2014, việc biểu tình lên án Trung Quốc đặt giàn khoan HD 981 vào hạ
đặt trái phép trong lãnh hải thuộc chủ quyền không tranh cãi của Việt
Nam... sẽ chỉ là “tham gia, quan sát”.
Tuy không
hài lòng với lời khuyên đó, nhưng chúng tôi vẫn thể hiện sự thiện chí
như vậy (không hài lòng vì biết rằng: Với tham vọng xâm lược ngông cuồng
thì giàn khoan Hải Dương 981 của “bạn 4 tốt, 16 chữ vàng” sẽ tiếp tục
nằm lỳ ra đó dài dài mà âm mưu gây bạo động, bạo loạn, quấy phá giấu
mặt, và đâu có biết đến khi nào cơ quan có thẩm quyền Việt Nam ngăn chặn
được? Nghe theo lời khuyên đó thì cho đến khi nào Nhân Dân ta mới được
biểu tình phản đối, lên án Trung Quốc xâm lược???). Thế nhưng, dù tạm
chấp nhận chỉ làm người “tham gia, quan sát biểu tình” thôi, tất cả
chúng tôi vẫn cảm nhận một sự bất an, bởi có một bầu không khí đe doạ
bao trùm. Sự thể như sau:
Lời mời cà phê thân thiện
Vì
đoán biết mình sẽ không được yên thân (dù đã có cam kết, hứa hẹn), nên
tối 17/5/2014, tôi vẫn phải đi “ngủ lưu vong”. Và đúng như dự đoán, sáng
ngày 18/5/2014, mới hơn 6g sáng, anh bạn công an khu vực đã cùng một
quý ông lạ mặt và tổ trưởng dân phố đến gõ cửa tìm tôi. Vì tôi đã đi
vắng từ đêm 17/5/2014 nên ngay sau đó, anh công an khu vực đã a lô mời
tôi đi cà phê để tâm sự! Do dự đoán đúng nên tôi thoát được một lời mời cafê thân thiện.
Lời mời cà phê cưỡng bức
Tránh
được lời mời cà phê thân thiện nhờ chủ động tạm lánh qua đêm, 7g sáng
ngày 18/5/2014, tôi đạp xe hướng về nhà thờ Đức Bà, vòng vo tìm chỗ gởi
xe để từ đó đi bộ vào công viên 30/4 cho kịp giờ hẹn khởi sự biểu tình
8g30, nhưng tất cả các điểm giữ xe đều từ chối giữ xe, nên gần sát giờ
hẹn tôi mới tới được ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai - Nam Kỳ Khởi Nghĩa.
Tại đây, rất không may, tôi tao ngộ với một cô gái an ninh xinh xắn đã
từng tiếp cận thân thiện với tôi suốt cuộc biểu tình ngày 11/5/2014.
Đang đi bộ, tôi bất ngờ bị một cánh tay choàng qua vai từ phía sau với
lời lẽ thật thân thiện: “Chú đi đâu đây, chú quay lại uống cà phê với
tụi cháu đi, chú vào đó làm chi vậy...”. À thì ra là cô an ninh bữa
trước. Quả thật, kháng cự lời mời thân thiện xen lẫn cử chỉ ân cần mà
quả quyết của một cô gái đẹp cộng với sự có mặt cùng lúc của ba cán bộ
an ninh nam, tôi thật khó xử, đành phải quay lại với vòng tay thân thiện
không rời bờ vai tôi của cô gái với lời mời cà phê – không thể nói khác
hơn là hành vi cưỡng bức. Tại quán cà phê, tôi và cô gái an ninh trò
chuyện. Quả thật là có sự thân thiện: cô gái an ninh thân thiện để cầm
chân, câu giờ tôi; còn tôi thì thân thiện để tỏ rõ thiện chí đấu tranh
chống Trung Quốc xâm lược, phản đối biểu tình bạo động, phá rối, gây
nhiễu, làm lẫn lộn trắng đen, chánh tà, gây khó khăn, phức tạp cho các
cuộc biểu tình yêu nước sắp tới
Cuối cùng, sau
hơn 30 phút “tâm sự”, với sự thúc bách của tôi, cô gái an ninh đồng ý để
tôi được đi tiếp tới công viên 30/4 với lời lẽ gây cho tôi thất vọng:
“Thôi chú muốn đi thì chú cứ đi, nhưng bây giờ không còn ai ở đó đâu chú
ơi!”.
Buôn lậu – Yêu nước
Tưởng
là mình đã được tự do, nhưng thật hết sức bất ngờ, tiếp tục đi chưa
được 200 mét về hướng công viên 30/4 thì hai xe máy từ phía sau chạy tới
đột ngột dừng xe. Bốn thanh niên xuống xe, bủa vây quanh tôi, một người
móc tấm thẻ màu đỏ, với vẻ mặt nghiêm trọng căng thẳng ra lệnh: “Chúng
tôi là an ninh chống tội phạm thuộc Công an thành phố HCM, yêu cầu được
khám xét túi xách của ông...”.
Tôi hơi hốt hoảng trả lời: “Tôi đi biểu tình yêu nước, chống Trung Quốc xâm lược, tội phạm gì mà phải bị khám xét?”.
Có
lẽ kịch bản đã có sẵn, với thái độ mạnh mẽ áp đảo dứt khoát, viên an
ninh trẻ tuyên bố: “Chúng tôi có thông tin ông có liên quan một đường
dây buôn lậu hàng quốc cấm, yêu cầu ông đưa túi xách để khám xét”.
Lúc
đó, thấy xung quanh vắng tanh, tôi thoáng nghĩ nhanh, giữ chặt túi
xách, quả quyết: muốn khám xét hãy vào quán cà phê đằng kia (với dụng ý
để có nhiều người chứng kiến). Họ đồng ý, nhưng khi vào quán, họ lại đổi
ý, gọi xe đưa tôi về công an phường 6 quận 3 làm việc. Tại đây, “tang
vật hàng quốc cấm” trong túi xách của tôi được trưng ra chính xác là:
1/
Lá thư dài 29 trang của nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ Tướng Chính
phủ nước CHXHCN Việt Nam Võ Văn Kiệt gởi Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt
Nam đề ngày 9/8/1995.
2/ Bài viết dài 21 trang, tựa đề: “Vượt qua khúc quanh của lịch sử” của tác giả Nguyễn Trung.
Quả
thật, cách đây không lâu thì hai tài liệu trên đúng là hàng quốc cấm.
Ngay cả hôm nay, đối với các ngài “Cộng Sản 4 kiên định” nó vẫn là hàng
suy thoái, quốc cấm. Nhưng đối với tôi, đây là tài liệu vô cùng quý giá
được viết ra từ trái tim nồng cháy yêu nước, thương Dân, kể cả vẫn còn
yêu luôn cả cái Đảng Cộng sản Việt Nam đang lặn ngụp trong đầy rẫy lỗi
lầm do căn bệnh độc tài, độc quyền... gây ra.
Vì
đã trót nghĩ về Thủ Tướng Võ Văn Kiệt và ông Nguyễn Trung với tình cảm,
niềm tin như vậy, nên đêm 17/5/2014, trong khi buộc phải “đi ngủ lưu
vong”, tôi vẫn quyết định mang nó theo đọc lại để tự bồi bổ kiến thức,
hâm nóng tinh thần cho mình góp phần cho cuộc biểu tình ngày mai
18/5/2014. Và chính vì vậy mới xảy cái chuyện khám xét hàng quốc cấm mà
tôi đang kể ra.
Xin trở lại công việc khám xét,
xử lý việc lưu giữ hàng “quốc cấm” mà tôi là đối tượng tại Công an
phường 6 quận 3. Tại một phòng riêng, tôi được mời ngồi đối diện với hai
cán bộ an ninh của Sở Công an TP. Hàng quốc cấm là hai tài liệu như kể
trên được đặt trên bàn trước mặt tôi cùng với một “tờ tự khai”. Được yêu
cầu phải tự khai, tôi trả lời: “Tôi không có gì và không có trách nhiệm
khai cái gì hết, cần gì các anh hỏi tôi đáp”. Thế là cuộc “thẩm vấn”
bắt đầu với sự xưng hô có chút thay đổi.
Người thẩm vấn: “Tài liệu này ở đâu chú có, chú lưu trữ và mang theo đây để làm gì?”.
Tôi
trả lời: “Ngẫu nhiên được thấy trên Internet, tôi đọc thấy người viết
đích thực là người yêu nước, thương Dân, kể cả cũng rất yêu cái Đảng
Cộng sản Việt Nam với vô vàn tội lỗi mà hai ông cũng là người đã có góp
phần. Đặc biệt, hai ông đánh giá rất đúng tình hình suy thoái, khủng
hoảng toàn diện của đất nước, chỉ ra đúng nguyên nhân gốc rễ của suy
thoái, khủng hoảng, vạch ra hướng đi đúng đắn phù hợp với xu thế phát
triển văn minh, dân chủ, tiến bộ của thời đại... Vì nhận thức như vậy,
nên tôi luôn tích cực tìm cách quảng bá cho nhiều người được đọc tài
liệu của hai ông. Hôm nay, may mắn tôi vô tình làm cho các anh tiếp xúc
với hai tài liệu này tôi rất mừng và mong sao các xếp của các anh và cấp
càng cao hơn nữa được đọc, tôi càng phấn khởi”.
Người
thẩm vấn: “Chú lưu trữ và quảng bá tài liệu không qua kiểm chứng như
thế, chú có dám chắc đó là tài liệu của nguyên Thủ Tướng Võ Văn Kiệt và
Nguyễn Trung không?”.
Tôi trả lời: “Vì đã từng biết danh tiếng con người, nên khi được đọc nội dung của hai ông viết tôi hoàn toàn tin”.
Người
thẩm vấn: “Chú có thấy trang đầu của bức thư của nguyên Thủ tướng Võ
Văn Kiệt có nói đây là tài liệu tuyệt mật không? Và như vậy chú có biết
chú đã vi phạm pháp luật không?”.
Tôi trả lời:
“Về hình thức thì tài liệu đã đưa lên mạng Internet thì không còn là tài
liệu mật nữa. Trong trường hợp cụ thể này, người viết xuất phát từ tấm
lòng vì Dân vì nước, không sợ nhọc lòng, không sợ hiểm nguy nên đã viết
thì tôi là người quảng bá cũng xuất phát từ tấm lòng như vậy thì nếu có
bị buộc tội, bị trả giá tôi cũng đành chấp nhận”.
Cuộc
khám xét, thẩm vấn về việc tôi có liên quan đến đường dây buôn lậu hàng
quốc cấm bỗng nhiên bị quên lãng ngay từ đầu đến cuối. Cuối cùng, biên
bản làm việc đã chuyển hẳn sang việc tôi lưu trữ hai tài liệu như kể
trên và được kết luận một cách thoải mái nhẹ nhàng vui vẻ.
Vậy thì: Buôn lậu hay yêu nước đã rõ.
Biểu tình chống Trung quốc bị dẹp cả Hà Nội và Sài Gòn
03:00 |
SÀI GÒN 18-5 (NV) .- Nhà
cầm quyền CSVN đã ngăn chận các cuộc biểu tình tự phát của quần chúng
chống Trung quốc ở cả Hà Nội và Sài Gòn, đồng thời đánh đập và bắt giữ
nhiều người.
Với một lực lượng Công an , cảnh sát, dân phòng dày đặc trên nhiều
khu vực ở hai thành phố Hà Nội và Sài Gòn nhất định cấm không cho biểu
tình, chỉ có một số ít người đã thoát được các nút chặn của lực lượng
nhà nước chống biểu tình để biểu lộ lòng yêu nước. Dù vậy, họ chỉ di
chuyển được một đoạn ngắn là bị bắt giữ nếu không đi thoát.
Chỉ hai ngày trước, ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang khi tiếp xúc với “cử tri” của ông ở Sài Gòn được tờ Tuổi Trẻ tường thuật ông nói rằng người dân phẫn nộ bầy tỏ thái độ đối với hành động ngang ngược của Trung quốc là “quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm”. Nhưng ngày sau đó thì ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại ra chỉ thị cho tất cả các tỉnh thị cấm dân chúng “biểu tình trái pháp luật”.
Chỉ thị của ông thủ tướng CSVN đưa ra sau khi có các lời đòi hỏi của
Bắc Kinh buộc nhà cầm quyền CSVN ngăn cấm nhân dân chống Trung quốc và
phải bảo đảm cho người và tài sản của họ tại Việt Nam.
Trong khi cấm người dân ở những nơi khác biểu tình, tờ Thanh Niên cho hay “Ngày 18.5, tại Trường đại học Đà Lạt (Lâm Đồng) đã diễn ra buổi mít tinh phản đối hành vi ngang ngược của Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Khoảng 1,000 sinh viên tham gia mít tinh thể hiện lòng yêu nước một cách ôn hòa và văn minh với chủ đề “Sinh viên Trường đại học Đà Lạt đoàn kết một lòng, cùng Đảng và Chính phủ bảo vệ Tổ quốc”.
Theo nguồn tin này thì “ngày 17.5, các khoa Luật học, Ngoại ngữ và Quốc tế học cũng đã tổ chức mít tinh phản đối Trung Quốc, thu hút đông đảo sinh viên tham gia”. Như vậy, nếu “cùng Đảng và Chính phủ bảo vệ Tổ quốc”, nghe lệnh nhà cầm quyền giật dây, phải bảo vệ chế độ độc tài đảng trị thì sẽ không bị cấm hay bắt bớ.
Chủ nhật trước, 11/5/2014, hàng ngàn người đã biểu tình chống việc
Trung quốc đưa dàn khoan xuống vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam
để tìm dầu khí. Không thấy có tin ai bị bắt hay đánh đập dù có nhiều
người mang các khẩu hiệu và hình ảnh đòi trả tự do cho những bloggers
nổi tiếng trong các cuộc biểu tình chống Trung quốc hai ba năm trước.
Nhà cầm quyền một số tỉnh cũng tổ chức biểu tình chứ không phải nhân dân
tự phát.
Nhưng chủ nhật này, trên mạng xã hội facebook loan truyền tin tức
nhiều người bị đánh đập và bắt giữ ở cả Hà Nội và Sài Gòn. Công an dựng
các rào cản chặn đường dẫn đến khu vực Tổng lãnh sự quán Trung quốc ở
Sài Gòn và tòa đại sứ Trung quốc ở Hà Nội. Đứng ngồi lố nhố dọc theo
đường phố, các ngã tư và cả các công viên gần đó là đủ mọi loại nhân lực
chống biểu tình của nhà cầm quyền.
Xe phóng thanh chạy vòng quanh các khu vực công viên và ngừng ở các ngã tư xua đuổi người dân, cấm tụ tập. Theo blog Tễu, tại Sài Gòn, những người muốn biểu tình chia làm hai nhóm tập trung ở đường Phạm Ngọc Thạch khu vực đối diện với Diamond Plaza và một nhóm khác cũng trên đường này nhưng gần “Nhà Văn Hóa Thanh Niên. Vì lực lượng an ninh đông gấp nhiều lần, một số người tiến được về hướng Nhà thờ Đức Bà với ít biểu ngữ nhưng “cuộc biểu tình diễn ra ngắn ngủi vì lực lượng an ninh chặn đầu đoàn và khóa đuôi, sau đó mọi người tự giải tán”.
Lực lượng an ninh của nhà nước có rất nhiều người cầm máy ảnh, máy
quay phim hoạt động liên tục chĩa vào mặt mọi người. Một số người đã bị
bắt giữ, bị chở đi đâu không ai biết. Theo Blog Huỳnh Ngọc Chênh, cô
Nguyễn Ngọc Lụa cùng hai sinh viên đã bị đánh đập và bắt đi khi tới gần
nhà cụ Lê Quang Liêm ở Phú Nhuận.
Cô Lụa là con gái tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Lía (tín đồ PGHH, hiện đang bị giam ở nhà trù tỉnh Đồng Nai) và là thành viên tích cực của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam. Cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng ban quản trị Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy, kêu gọi đồng đạo biểu tình chống Trung quốc bá quyền bành trướng để bày tỏ lòng yêu nước. Một số người tới nhà cụ Liêm thì bị Công an tới sách nhiễu.
Trên internet phổ biến một video clip một thanh niên đi biểu tình ở
sài Gòn cầm một biểu ngữ kêu gọi đoàn kết chống Trung quốc. Trên đó có
hình cờ CSVN, cờ VNCH cộng với cờ Hoa Kỳ chống lại Trung quốc. Thanh
niên này đã bị rất đông an ninh mật vụ xông tới đánh đập tài nhẫn và bắt
đi.
Theo Dân Làm Báo “Một đoạn video do facebook Quang Cảnh chia sẻ cho
thấy những hình ảnh côn an – côn đồ đánh người điên cuồng trong cuộc
biểu tình yêu nước chống TQ xâm lược tại Sài Gòn sáng ngày 18/5/2014.
Trong video, một sinh viên mặc áo trường y tên Lâm Vanda đã bị nhiều côn
an mật vụ hành hung và bắt đi thô bạo chỉ vì cầm biểu ngữ in hình cờ
vàng ba sọc đỏ – lá cờ đại diện cho chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Biểu
ngữ do bạn sinh viên người Việt gốc Khmer giơ cao có nội dung “Chúng tôi
tham gia biểu tình ôn hòa nhằm phản đối chính phủ Trung Quốc. Kêu gọi
quốc tế ủng hộ nhân dân Việt Nam trong vấn đề Biển Đông. Đoàn Kết là
sống, chia rẽ là chết”.
Tại Hà Nội, ít nhất có 3 người bị bắt loan truyền trên facebook của Chị Thúy Nga và Lô Đề là sinh viên tên Hiền (facebooker Ngủ Chưa Say), sinh viên Trần Quang Trung và ông Vũ Mạnh Hùng.
“Chưa bao giờ thấy lực lượng chức năng đông đảo như lần này. Ngã Tư Cầu Giấy rất đông lực lượng an ninh. Ngay tai đèn xanh đỏ rẽ vào nhà thờ Thái Hà cũng rất đông các lực lượng, cho đến tận đầu ô chợ dừa.” Blog Tễu mô tả. “Rất đông các loại an ninh, cảnh sát, dân phòng dọc đường Hàng Bông cho đến Điện Biên Phủ, đông nhất là tại Điện Biên Phủ, Trần Phú.
Tượng đài Lý Thái Tổ, Tượng đài Cảm Tử, Hàm Cá Mập là nơi tập trung rất đông các lực lượng chức năng. Quanh Bờ Hồ không có bóng dáng người biểu tình. , theo facebook FB VienNguyen.”
Theo Blogger Nguyễn Chí Đức, ngoài các loại nhân viên an ninh đầy dẫu đường phố Hà Nội lần đầu tiên ông còn thấy “bóng dáng quân đội công khai tham gia giữ trật tự”. Tất cả những blogger nổi tiếng, không riêng gì ở Sài Gòn và Hà Nội, dù ở các thành phố khác cũng đều bị một lực lượng đông đảo an ninh canh giữ không cho bước chân ra khỏi nhà.(TN)
Xem thêm…
| Biểu tình tuần hành chống Trung quốc sáng 18/5/2014 tại Sài Gòn bị lực lượng an ninh dày đặc cấm cản nên chỉ được ít phút là bị giải tán. (Hình: Tễu Blog) |
Chỉ hai ngày trước, ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang khi tiếp xúc với “cử tri” của ông ở Sài Gòn được tờ Tuổi Trẻ tường thuật ông nói rằng người dân phẫn nộ bầy tỏ thái độ đối với hành động ngang ngược của Trung quốc là “quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm”. Nhưng ngày sau đó thì ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại ra chỉ thị cho tất cả các tỉnh thị cấm dân chúng “biểu tình trái pháp luật”.
| Dày đặc an ninh thường phục, cảnh sát sắc phục và đám dân phòng rải dọc theo đường phố nơi dự định người biểu tình tụ tập. (Hình: Tễu Blog) |
Trong khi cấm người dân ở những nơi khác biểu tình, tờ Thanh Niên cho hay “Ngày 18.5, tại Trường đại học Đà Lạt (Lâm Đồng) đã diễn ra buổi mít tinh phản đối hành vi ngang ngược của Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Khoảng 1,000 sinh viên tham gia mít tinh thể hiện lòng yêu nước một cách ôn hòa và văn minh với chủ đề “Sinh viên Trường đại học Đà Lạt đoàn kết một lòng, cùng Đảng và Chính phủ bảo vệ Tổ quốc”.
Theo nguồn tin này thì “ngày 17.5, các khoa Luật học, Ngoại ngữ và Quốc tế học cũng đã tổ chức mít tinh phản đối Trung Quốc, thu hút đông đảo sinh viên tham gia”. Như vậy, nếu “cùng Đảng và Chính phủ bảo vệ Tổ quốc”, nghe lệnh nhà cầm quyền giật dây, phải bảo vệ chế độ độc tài đảng trị thì sẽ không bị cấm hay bắt bớ.
| Người biểu tình chống Trung quốc ở Sài Gòn bị bắt lên xe buýt. (Hình: Dân Làm Báo) |
| Một cảnh sát gọi loa phóng thanh cấm không được tụ tập gần khu vực Tòa đại sứ Trung quốc ở Hà Nội. Lượng an ninh dày đặc tại các khu vực ước đoán người biểu tình chống Trung quốc tụ tập. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images) |
Xe phóng thanh chạy vòng quanh các khu vực công viên và ngừng ở các ngã tư xua đuổi người dân, cấm tụ tập. Theo blog Tễu, tại Sài Gòn, những người muốn biểu tình chia làm hai nhóm tập trung ở đường Phạm Ngọc Thạch khu vực đối diện với Diamond Plaza và một nhóm khác cũng trên đường này nhưng gần “Nhà Văn Hóa Thanh Niên. Vì lực lượng an ninh đông gấp nhiều lần, một số người tiến được về hướng Nhà thờ Đức Bà với ít biểu ngữ nhưng “cuộc biểu tình diễn ra ngắn ngủi vì lực lượng an ninh chặn đầu đoàn và khóa đuôi, sau đó mọi người tự giải tán”.
| Công an dựng hàng rào khu vực bao quanh Tòa đại sứ Trung quốc ở Hà Nội cấm dân đến gần. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images) |
Cô Lụa là con gái tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Lía (tín đồ PGHH, hiện đang bị giam ở nhà trù tỉnh Đồng Nai) và là thành viên tích cực của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam. Cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng ban quản trị Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy, kêu gọi đồng đạo biểu tình chống Trung quốc bá quyền bành trướng để bày tỏ lòng yêu nước. Một số người tới nhà cụ Liêm thì bị Công an tới sách nhiễu.
![]() |
| hanh niên tên Lâm Vanda, người Việt gốc Miên, cầm biểu ngữ kêu gọi đoàn kết chống Trung quốc. (Hình: Dân Làm Báo) |
| Lâm Vanda đang bị an ninh mật vụ hành hung trước khi bị bắt đưa đi. (Hình: Dân Làm Báo) |
Tại Hà Nội, ít nhất có 3 người bị bắt loan truyền trên facebook của Chị Thúy Nga và Lô Đề là sinh viên tên Hiền (facebooker Ngủ Chưa Say), sinh viên Trần Quang Trung và ông Vũ Mạnh Hùng.
| Anh ninh thường phục và đám dân phòng rải dọc theo nhiều đường phố Hà Nội, những nơi dự định người biểu tình tụ tập. (Hình: Tễu Blog) |
“Chưa bao giờ thấy lực lượng chức năng đông đảo như lần này. Ngã Tư Cầu Giấy rất đông lực lượng an ninh. Ngay tai đèn xanh đỏ rẽ vào nhà thờ Thái Hà cũng rất đông các lực lượng, cho đến tận đầu ô chợ dừa.” Blog Tễu mô tả. “Rất đông các loại an ninh, cảnh sát, dân phòng dọc đường Hàng Bông cho đến Điện Biên Phủ, đông nhất là tại Điện Biên Phủ, Trần Phú.
Tượng đài Lý Thái Tổ, Tượng đài Cảm Tử, Hàm Cá Mập là nơi tập trung rất đông các lực lượng chức năng. Quanh Bờ Hồ không có bóng dáng người biểu tình. , theo facebook FB VienNguyen.”
Theo Blogger Nguyễn Chí Đức, ngoài các loại nhân viên an ninh đầy dẫu đường phố Hà Nội lần đầu tiên ông còn thấy “bóng dáng quân đội công khai tham gia giữ trật tự”. Tất cả những blogger nổi tiếng, không riêng gì ở Sài Gòn và Hà Nội, dù ở các thành phố khác cũng đều bị một lực lượng đông đảo an ninh canh giữ không cho bước chân ra khỏi nhà.(TN)
An ninh Hồ Chí Minh - Hà Nội giam giữ người biểu tình ngày 18/65/2014 trái phép quá 24 tiếng đồng hồ
02:56 |Theo Dân Luận
An ninh Hồ Chí Minh - Hà Nội giam giữ người biểu tình ngày 18/05/2014 trái phép quá 24 tiếng đồng hồ
Thuốc Lá gửi hôm Thứ Hai, 19/05/2014
Dân Luận: Sau cuộc biểu tình sáng hôm qua 18/5/2014
có rất đông biểu tình viên đã bị bắt giữ trên khắp mọi miền đất nước một
số người đã được trả tự do, tuy nhiên cho đến 10h30 sáng nay, tức sau
24 tiếng các blogger Sài Gòn và Hà Nội vẫn còn giam giữ trái phép. .
Theo lời kể của nhiều nhân chứng chứng kiến cảnh bắt bớ tại Sài Gòn thì
những người bị bắt đi đã bị đánh đập dã man, lôi đi 1 cách rất thô bạo,
trong đó anh Huỳnh Trọng Hiếu và anh Võ Quốc Anh bị đánh đập trong đồn
công an rất dã man. Chúng tôi thu thập được những người đã xác định rõ
danh tính vẫn còn bị giam giữ gồm:
Sài Gòn
1. Trịnh Anh Tuấn - FB Gió Lang Thang
2. Huỳnh Trọng Hiếu
3. Võ Quốc Anh - FB August Anh
4. Vanda Lâm ( Theo chị Anna huyền Trang, có nguồn tin chưa xác thực rằng anh đã được áp giải về trường Đại học Y Dược, để giao lại cho trường. Hiện nay, không ai liên lạc được với bạn Lâm và không biết tình hình sức khỏe của bạn thế nào. Một cô giáo trong trường nói rằng, nên cẩn thận với bạn này vì bạn ấy sử dụng cờ vàng là cờ phản động để đi biểu tình. Phải cẩn thận chơi với bạn này)
2. Huỳnh Trọng Hiếu
3. Võ Quốc Anh - FB August Anh
4. Vanda Lâm ( Theo chị Anna huyền Trang, có nguồn tin chưa xác thực rằng anh đã được áp giải về trường Đại học Y Dược, để giao lại cho trường. Hiện nay, không ai liên lạc được với bạn Lâm và không biết tình hình sức khỏe của bạn thế nào. Một cô giáo trong trường nói rằng, nên cẩn thận với bạn này vì bạn ấy sử dụng cờ vàng là cờ phản động để đi biểu tình. Phải cẩn thận chơi với bạn này)


Hà Nội
1. Thầy giáo Vũ Mạnh Hùng - FB Mạnh Hùng Vũ
2. Dương Thị Xuân
3. Sinh viên Trần Quang Trung - FB Quang Sơn Lý
4. Sinh viên Lê Đức Hiền - FB Ngủ Chưa Say
5. Lưu Văn Minh - FB Dustin Bý
6. Đỗ Văn Ngọc - FB Hạ Long
Được biết, bạn bè người thân của họ đã đến nơi họ giam giữ để hỏi thăm tình hình của những người này nhưng phía cơ quan an ninh đã đùn đẩy trách nhiệm rằng họ không bắt giữ ai ở đây.
Tại Sài Gòn, vợ của anh Huỳnh Trọng Hiếu đã đến đồn công an quận 1 đường Yersin Sài Gòn để hỏi thăm tình hình của chồng mình nhưng đã bị ngăn cản. Theo FB Hoàng Dũng Cdvn: Ngân và con trai 5 tháng tuổi - vợ con của Huỳnh Trọng Hiếu cùng vài người bạn đã đến CAQ1 hỏi về hiện trạng những người bị bắt trái phép hôm qua. Trần Thanh Bình - trực ban mang bảng số 287026 ban đầu trả lời rằng sẽ giữ thêm 24h. Khi Ngân hỏi về giấy tạm giữ thì anh ta đuối lý và nói chờ chút có người ra trả lời... Cuối cùng, không ai trả lời mà lại nói rằng đã đưa lên CATP, hòng đùn đẩy trách nhiệm.

Các blogger, phóng viên nước ngoài và các tổ chức xã hội dân sự trong nước cũng như ngoài nước đang theo dõi diễn biến vụ việc này, nếu những người bị giam giữ trái phép vì biểu tình chống TQ ôn hòa vẫn chưa được thả có thể họ sẽ lập danh sách, hồ sơ những người này để gởi đến các cơ quan quốc tế theo dõi nhân quyền, lên tiếng phản đối việc bắt giam trái phép người đi biểu tình chống TQ ôn hòa.
*Tin cập nhật* Hôm nay 19/5/2014 lúc 14h46 Cô Dương thị Xuân và chú Nguyễn Mạnh Hùng vừa ra khỏi số 7 Thiền Quang. Vậy là hiện nay ở Hà Nội còn ít nhất 4 người đang còn bị giam giữ, ở Sài Gòn cũng vậy

Ảnh FB Thảo Teresa. Cô Dương thị Xuân và chú Nguyễn Mạnh Hùng vừa được trả tự do.
*Chúng tôi sẽ theo dõi những diễn biến tiếp theo và cập nhật thêm khi có thông tin mới*
CHẲNG LẼ CHÍNH PHỦ LO SỢ LÒNG YÊU NƯỚC ĐẾN THẾ?
02:44 |
Đào Tiến Thi
Sau cuộc họp báo của Bộ ngoại giao chiều 7-5-2014, tuy không có tuyên bố chính
thức của người đứng đầu Chính phủ Việt Nam (dưới đây gọi tắt là Chính phủ),
nhưng sự kiện đó được coi là đánh dấu bước chuyển rất lớn trong đường lối của
Việt Nam đối với Trung Cộng.
Có lẽ chỉ một số ít dè dặt, còn hầu
như tất mọi người dân Việt Nam, kể cả những người mà thế giới vẫn gọi là “bất
đồng chính kiến” và thường bị nhà nước Việt Nam chụp cho cái mũ “suy thoái”,
“thù địch”, “phản động”, cũng đều vui mừng: vui mừng vì tin rằng Chính phủ đã
trở về với nhân dân, cùng nhân dân chống lại cuộc xâm lăng của nhà nước Trung
Cộng, sau nhiều năm chỉ theo đuổi con đường ngoại giao giữa hai đảng cộng sản
bị thất bại.
Và cuộc xuống đường hôm 11-5-2014,
chỉ cách đây đúng một tuần, đã là một cuộc xuống đường khá đẹp, thể hiện tinh
thần đoàn kết và khí phách Việt Nam.
Và báo chí chính thống hôm ấy đã đưa
tin rầm rập, ca ngợi tất cả các cuộc biểu tình từ Bắc chí Nam là thể hiện lòng
yêu nước, quyết tâm bảo vệ Tổ quốc, chẳng phân biệt “lề trái – lề phải, “quốc
doanh – phi quốc doanh”.
Có lẽ lúc ấy bọn chóp bu bên Trung
Nam Hải đã run sợ về sức mạnh Việt Nam.
Và các chiến sỹ Việt Nam đang canh giữ biển đảo, nhất là các chiến sỹ cảnh sát
biển đang phải ngày đêm vật lộn với bọn cướp Tàu Cộng đã thêm tin tưởng và can
đảm.
Thế nhưng thật trớ trêu, ngay sau đó, trong các ngày 13, 14 tháng 5, các cuộc
biểu tình của công nhân ở Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh đã từ ôn hoà bất ngờ
trở thành bạo động: thay cho việc bày tỏ nhiệt tình ái quốc chỉ bằng biểu ngữ
và tiếng hô lại là cảnh đốt phá, truy đuổi người nước ngoài một cách hỗn loạn.
Dù xảy ra như thế là rất đáng tiếc
nhưng không thể là lý do “stop” một cách quá đột ngột và quá căng thẳng cho
cuộc biểu tình ngày 18-5-2014, và có lẽ cho mãi từ nay về sau.
Bởi trong các cuộc bạo động vừa rồi,
khả năng của chính quyền, của lực lượng công an, tôi nghĩ, là thừa sức dẹp
những kẻ xấu phá rối hay những công nhân bị kích động. Nhưng xem các video clip
và tường thuật của những người chứng kiến, đều không thấy hình bóng công an.
Hãy tạm coi là công an mấy tỉnh trên
bị động và chủ quan thì cũng không thể là lý do cấm biểu tình ngày 18-5. Bởi
vì:
– Cuộc biểu tình ngày 18-5 có thông
báo trước cả mấy ngày, có ngày giờ, địa điểm rõ ràng. Các lực lượng chức năng
tha hồ chuẩn bị.
– Nơi “đăng ký” (tạm gọi như vậy)
biểu tình 18-5 là hai trung tâm Hà Nội và Sài Gòn, ngoài ra chỉ có Nha Trang và
Long An, tất cả đều không phải là những nơi tập trung công nhân Trung Quốc,
khác hẳn Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh.
– Cùng thời gian xảy ra bạo động ở
ba tỉnh trên, biểu tình của công nhân Thái Bình và Vũng Tàu, những nơi cũng có
người Trung Quốc, nhưng không có côn đồ gây rối, phá phách, thì cuộc biểu tình
đã diễn ra rất trật tự.
– Nơi có người lãnh đạo đứng ra nói
đôi lời với người biểu tình thì kết quả lại càng vô cùng tốt đẹp, đó là thành
phố Vũng Tàu.
Cân nhắc các điều kiện trên, tại Hà
Nội và Sài Gòn, đều không lo yếu tố “nhạy cảm” là người Trung Quốc, vì người
Trung Quốc không tập trung đông như các tỉnh trên. (Thực ra yếu tố này cũng
không sao cả nếu sau này công nhân được tổ chức và có sự bảo vệ tốt của lực
lượng chức năng).
Hà Nội và Sài Gòn lại có truyền
thống biểu tình ôn hoà. Thực tế qua các cuộc biểu tình chống Trung Cộng các năm
2011, 2012 (gần 20 cuộc) do nhân sỹ, trí thức làm nòng cốt đã chứng tỏ việc
biểu tình luôn diễn ra rất ôn hoà. Một số cuộc biểu tình có cảnh nháo nhác, ầm
ĩ là do công an đàn áp quá thô bạo, nếu không, có lẽ một ngọn cỏ cũng không sợ
bị giập nát (vì người biểu tình luôn có ý nhắc nhở nhau cả những cử chỉ nhỏ
này).
Còn nếu bảo sợ côn đồ lợi dụng để
phá hoại thì vô lý quá. Chẳng lẽ lực lượng vũ trang, bao gồm an ninh, công an,
cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động, quân đội, dân phòng, các lực lượng này
vô cùng đông đảo, được trang bị đầy đủ, được huấn luyện tinh nhuệ (nhiều năm
qua thường xuyên diễn tập chống bạo động) mà lại thua mấy chục tên côn đồ, đầu
gấu?
Trong cuộc biểu tình ngày 11-5, có
vài xung đột nhỏ giữa bên “quốc doanh” và bên “phi quốc doanh” – bên “quốc
doanh” cố ý chiếm chỗ, nói xấu và thậm chí gây gổ với bên “phi quốc doanh”, thế
mà người biểu tình vẫn tự giải quyết được, không có xô xát, chưa cần đến lực
lượng chức năng. Bởi vì đa số người biểu tình ít nhiều đều ý thức được, trong
lúc Tổ quốc lâm nguy, thì Tổ quốc là trên hết. “Cứ đi cùng chiều với nhau là
tốt rồi” – lời TS. Nguyễn Quang A, và tôi muốn nói thêm: nếu là ta cả thì có gì
mà phải sợ nhau.
Ấy thế mà không khí trước, trong và
sau 18-5 là cả một không khí cực kỳ căng thẳng, nói chính xác là cực kỳ lo lắng
và sợ hãi từ phía chính quyền. Sợ hãi lòng yêu nước của nhân dân, cái mà bây
giờ đang rất cần, cái đang quyết định sự tồn vong của dân tộc Việt Nam.
Ở đây cũng cần phải nói thêm: các ngành các cấp đã thể hiện đúng tinh thần Công
điện và Chỉ thị của Thủ tướng chưa? Nguyên văn Công điện số 697 / CĐ - TTg ngày
15-5-2014 không có một chữ nào cấm biểu tình cả. Công điện chỉ yêu cầu: “Chủ
động và kiên quyết ngăn chặn, không để xảy ra và xử lý nghiêm khắc những người
có hành vi kích động manh động, vi phạm pháp luật”, “tuyên truyền vận động nhân
dân không có những hành vi vi phạm pháp luật, không nghe kẻ xấu, cùng nhau giữ
gìn an ninh trật tự…”.
Sang đến Chỉ thị ngày 17-5-2014 thì
có khác nhưng cũng không cấm biểu tình bày tỏ lòng yêu nước mà chỉ cấm “biểu
tình trái pháp luật”. Nguyên văn: “kiên quyết không để xảy ra biểu tình trái
pháp luật và xử lý nghiêm khắc những người có hành vi tuyên truyền kích động”;
“các địa phương tuyên truyền vận động nhân dân không tham gia biểu tình trái
pháp luật”.
Còn các tin nhắn vào điện thoại ngày
17-5 đều nói: “Thủ tướng Chính phủ đề nghị mọi người dân thể hiện lòng yêu
nước, không nghe kích động, không tham gia biểu tình trái pháp luật”. Như vậy
Thủ tướng còn đề nghị mọi người dân thể hiện lòng yêu nước cơ mà?
Còn biểu tình trái pháp luật là biểu
tình có các hành vi bạo lực, phá hoại hay chống lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ
biểu tình. Như vậy việc ngăn cản triệt để và bắt bớ người biểu tình yêu nước ôn
hoà ngày 18-5-2014 là trái tinh thần Công điện lẫn Chỉ thị của Thủ tướng.
Có người nói rằng đây là cách phòng
xa của chính quyền, sợ rơi vào mất kiểm soát. Nếu vậy thì tất cả mọi thứ đều
đáng sợ. Vì không có cái gì mà không tồn tại hai mặt đối lập. Lấy ví dụ như các
thuốc chữa bệnh, thứ luôn có khả năng gây ra tác dụng phụ. Càng thuốc đặc trị
thì khả năng gây tác dụng phụ càng lớn. Nhiệm vụ của bác sỹ là đề phòng và hạn
chế tác dụng phụ của thuốc, chứ không phải tẩy chay thuốc. Nhiệm vụ của công an
là bảo vệ biểu tình để ngăn chặn, hạn chế bọn người xấu phá hoại và các hành vi
quá khích (nếu có), chứ không phải sợ những tiêu cực này mà bóp chết biểu tình,
tức bóp chết lòng yêu nước của nhân dân.
Vả lại lòng yêu nước là cái không dễ
kiểm soát được bằng các biện pháp hành chính. Lòng yêu nước do truyền thống dân
tộc hun đúc hàng nhìn năm mà có, như một thứ truyền lại trong huyết quản. Càng
cấm đoán lại càng có nguy cơ bùng phát bất cứ lúc nào.
Cũng cần phải nói thêm: Cuộc chống Pháp nửa cuối thế kỷ XIX dưới sự lãnh đạo
của triều đình Tự Đức thất bại vì mang cái tinh thần “sợ dân hơn sợ giặc”. Cho
nên luôn hành động bất nhất và cầm chừng. Suốt gần ba mươi năm kháng chiến ròng
rã, có quá nhiều cơ hội để đánh bật thực dân Pháp ra khỏi bờ cõi, nhưng cứ đang
trên đà thắng thì lại cầu hoà, còn lúc thua thì vô cùng hoang mang, chấp nhận
mọi điều kiện do kẻ thù đưa ra. Cứ mỗi lần như vậy lại mất một mảng lãnh thổ và
nhiều quyền về ngoại giao. Và cuối cùng khi sức tàn lực kiệt, thực dân Pháp
đánh một đòn quyết định vào thẳng kinh thành Huế, thế là triều đình đầu hàng
hoàn toàn.
Nhiều người đã đề cập hiện tượng
nhân dân ngày càng mất niềm tin vào chính quyền. Nhưng sự mất niềm tin của
chính quyền vào nhân dân có lẽ còn tai hại hơn nhiều sự mất niềm tin của nhân
dân vào chính quyền.
Tổ quốc đang trong cảnh ngàn cân
treo sợi tóc. Bệnh quỷ cần thuốc tiên. Thuốc tiên ấy là lòng yêu nước của nhân
dân. Hầu như ai cũng thuộc lòng những lời sau đây của Cụ Hồ mà chẳng lẽ lại
không chịu nghe Cụ Hồ:
“Dân ta có một lòng nồng nàn yêu
nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị
xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh
mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả bè lũ
bán nước và cướp nước”.
Đào Tiến Thi
(Đêm không ngủ 18-5-2014)




